Bởi tất cả nhân đều giấu trong bụng, chỗ nhồi còn bịt kín bằng nhân tôm, nên khi hấp, cả con cá mùi quá phức tạp.
Chỉ mùi tươi của chính cá vàng, mùi cháy đặc trưng khi chiên, cùng mùi béo của dầu cá bốc lên từ xửng hấp.
Khi món cá vàng nhồi canh mong đợi thành, Phương Thương bày lên bàn, kéo ông nội xuống và đưa đũa.
"Ông mau nếm , đây là cá vàng nhồi canh của cháu đấy. Ông thử xem, so với món của vị đại sư hồi ông còn học nghề, ai ngon hơn."
"Thằng , bình thường cứ tỉnh bơ, hôm nay so sánh thế?" Ông nội .
Phương Thương nào tâm so sánh, chẳng qua là viện cớ để giữ ông .
"Ông mau nếm , bố cháu đằng chảy nước miếng từ lâu . Lát ông chậm tay là ổng bưng luôn con cá đấy."
Ông nội ngoảnh thằng con thèm thuồng, sang con cá bàn.
Một con cá vàng mỹ với màu sắc rực rỡ gọn trong đĩa dài màu trắng.
Vảy cá nở nhẹ vì chiên, lấp lánh ánh vàng, trông như tượng điêu khắc của nghệ nhân, đường nét hảo quyến rũ.
Ông cầm đũa kháy nhẹ bụng cá giòn, mở một lỗ.
Ngay lập tức, như mở hộp kho báu ẩm thực, nhân bát trân đầy màu sắc với nước cốt thơm phức bày mắt.
Màu sắc đỏ xanh bắt mắt, chỉ thèm.
Mùi thơm càng kích thích vị giác.
Mùi gạch cua quyến rũ bay đến , mùi nấm cục đặc biệt và khói xông của giăm bông theo .
Ông nội hít một thật sâu, thế là mùi mặn của biển cả cũng ùa .
Muôn vàn hương thơm hòa quyện thành một bữa tiệc cho khứu giác.
Ông nội giơ ngón tay cái với Phương Thương.
"Chỉ mùi thơm thôi đủ quyến rũ, đúng là cháu của ."
"Bố, bố đừng khen nữa, nếm , con chờ mãi mà chẳng thấy gì."
Phương Quân cầm đũa sẵn trong tay, chỉ chờ bố ăn miếng đầu là lao , , là thưởng thức.
Ông nội thấy cơn thèm đ.á.n.h quái , thấy ngứa tay đ.á.n.h con.
Bao nhiêu tuổi đầu mà chẳng đắn, thèm ăn như trẻ con.
Không sợ ?
Nghĩ , đây con cũng dáng lớn lắm, thế mà từ khi đến, nó càng ngày càng lố bịch, tâm tính cứ như trẻ con.
Ngày nào cũng nhảy tưng tưng mặt già, tính khí mà giúp nổi thằng cháu quán xuyến A Quân ?
Ông thấy nó đừng cản trở là may , gì giúp đỡ.
Nghĩ nghĩ , cảm giác quán thì chẳng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-452-tra-lai-cho-toi-thang-con-tram-on.html.]
Thôi thì ở thêm ít bữa nữa, uốn nắn thằng con đừng ấu trĩ mãi để thằng cháu gánh vác hết.
Đòi về hai hôm nữa ư, yên tâm chút nào.
Ông nội lắc đầu, hạ quyết tâm, cầm đũa nếm thử món ngon.
Gắp một miếng cá, c.ắ.n xuống, tiên là giòn rụm của da, món da chiên hấp giòn mềm, hai kết cấu hòa quyện tuyệt vời.
Cắn tiếp, cảm nhận thịt cá vàng mềm mịn, mức độ tới.
Đó là vị tươi ngon đỉnh cao, thoảng chút dầu mỡ.
điểm đặc biệt của cá vàng nhồi canh đây: hương thơm mặn mà từ nhân ngấm thịt cá trong quá trình hấp.
Thịt cá chỉ là vị ngọt nguyên bản mà còn thấm các hương khác: mùi gạch cua, vị mặn của giăm bông và các nguyên liệu khác.
Nhai kỹ càng thơm, nhưng thịt quá mềm chỉ nhai vài cái trôi xuống bụng, để dư vị tiếc nuối thúc giục gắp thêm miếng.
Ăn một miếng xong, ông nội đặt đũa xuống thở dài.
là cảm giác , bao nhiêu năm .
Chẳng đơn thuần là cá, mà các hương vị đều ngấm thịt lấn át vị tươi nhưng cũng che mờ.
Lần đầu tiên ăn, hồi đó còn học trò cho ông thầy.
Thầy đám học trò, chỉ chọn , bảo ngộ tính và cho theo hầu.
Từ đó bé trở thành t.ử ruột.
Tuy đang chê con trai thèm ăn, nhưng hồi thầy món cho coi, lòng kích động chẳng kém.
Khi ăn miếng cá đầu tiên, cảm giác vẫn nhớ mãi.
Thời đó khác xa bây giờ, học nghề thật, hợp mắt thì bao nhiêu tiền cũng chẳng dạy, nhưng thầy thấy hợp duyên.
Như hên, trở thành t.ử cưng nhất.
Có thể , con đường đầu bếp tiệc nổi tiếng khắp làng quê, đều nhờ thầy chỉ bảo nghiêm khắc.
Miếng cá nhắc ông về những năm tháng khổ luyện, và cả lúc thầy đồ ngon thưởng khi đạt yêu cầu.
Tiếc rằng thời gian trôi, ông ngoài bảy mươi, thầy cũng xa.
Người xưa còn, hoa đào vẫn với gió xuân.
"Tiểu Thương, ăn món khiến ông nhớ thầy quá."
Ông nội đang bồi hồi xúc động, thì chợt thấy con cá thằng con xơi mất một nửa, nhân cũng múc hết một nửa.
Ông nội nghẹn lời, chỉ đòi đứa con trầm tĩnh hai năm , thằng nhóc hiện tại ông mà cầm roi là đ.á.n.h tơi bời.
Một giây đang hoài niệm, một giây đuổi theo đ.á.n.h con.
Phương Thương ôm trán, bố diễn quá đà, giữ ông mà đừng hóa hồi bé tí chớ.