Suốt hè, dân ăn chỉ món của tiểu chủ, món ngon, món ăn, tiệc thi đỗ tìm cách ăn.
Tóm , suốt ngày nghĩ cách ăn.
Đến sắp khai giảng mà còn tiểu chủ học ở , chỉ điểm cao.
Giờ ăn và hàng xóm đều tự trách.
Họ thấy fan đích thực, thần tượng đại học mà quên hỏi trường.
Giờ hỏi cũng ngại.
Ai nấy c.ắ.n khăn quán, mắt đỏ hoe.
Muốn tiễn cũng , máy bay tàu.
Về ngại khoe là fan trung thành của tiểu chủ.
Bác Vương xách cần câu đợi ông nội Phương quán. Hai hẹn câu ở hồ do bạn giới thiệu, cá trắm ba mươi cân. Bác chuẩn xe, chờ ông nội Phương đến.
Ngồi ghế câu, bác gọi chủ hồ bảo ông nội Phương câu, nhờ thả thêm cá kẻo ông câu buồn.
Chủ hồ bác Vương nhờ thả thêm cá chẳng mấy quan tâm, vài câu xã giao.
khi bác bảo là ông nội Phương Thương câu, chủ hồ lập tức đồng ý. Ông nội thấp bếp câu, thả thêm .
Huống hồ mấy tay câu đang đưa con học, hồ vắng, thả thêm cá thu hút khách.
Ông cụ mới tập, thả cá cũng chắc câu .
"Được, ông cụ đến, câu cho sướng, thả thêm bốn trăm ký cá diếc, bảo đảm câu ."
Bác Vương hài lòng, thấy hàng xóm cửa, mặt mày lo lắng.
"Mấy gì, đây như Phương Thương bỏ khỏi Giai Thành ."
Không nhắc thì thôi, nhắc ông Tôn rơm rớm.
"Ông thì suốt ngày câu, quên mất tiểu chủ sắp lên đại học ? Hai đứa ở nhà kế bên , hôm nay tiểu chủ dọn đồ, chẳng sắp xa ."
"Phải, cũng mới giật , một mất mấy tháng, sống đây."
", quen quán A Quân , dù ăn , nó nhộn nhịp, chuyện ăn, tụ tập vui lắm. Tiểu chủ là mất bao niềm vui."
"Mất niềm vui, ông còn câu ? Câu , cá về , tiễn, chuẩn quà, fan bất tài."
Bác Vương hết câu chỉ trích tới tấp, đầu óc cuồng.
"Sao mấy Phương Thương học ?"
Ông nhớ rõ thằng bé học Đại học Công nghiệp Giai Thành, cách mười cây, xe qua tiện.
"Tụi quên hỏi, giờ hỏi ngại, ông hả?" Mọi bác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-456-khong-dua-chu-moi-nguoi-that-khong-biet-a.html.]
"Ừ, , chiều hôm điểm hỏi ông Phương. Mấy hỏi ?"
Bác Vương họ, thấy thể tin.
"Không đùa chứ? Chuyện quan trọng thế mà quên."
"Trời đất, mấy quanh quán A Quân, hồi thi còn căng hơn con thi, mà giờ quên hỏi kết quả, thế nào thế."
Bác Vương hỏi liền ba câu.
Mỗi câu, cúi đầu thêm một chút, ba câu xong đầu sắp chạm ngực, ngại quá.
Người trẻ trong khu phục bác Vương vì tay bốc may, trò xổ gì cũng tham gia.
Không chỉ may mà còn tin, bếp gì, món mới , bác luôn .
Còn giỏi giao tiếp, quan hệ với trong quán.
già thì thấy bác quá khoe khoang, thích thể hiện.
Nói nôm na là bác đồn đoán.
giờ cái ông khoe khoang trường của tiểu chủ ngay hôm điểm.
Làm ông bình tĩnh và nhanh nhạy thế.
Thôi, tụi họ phục, phục .
"Bọn thật , ông thì , tiểu chủ ở thành phố nào, xa , máy bay tàu, để chuẩn đồ cho ."
Bác Vương ngẩng cao đầu, đắc ý.
"Thực Phương Thương..."
Đang thì ông nội Phương xách đồ câu .
Bác Vương cầm cần phe phẩy, chạy chạy : " , tự hỏi ."
Vừa chạy mặt quỷ, như trẻ ranh.
Hàng xóm nghẹn họng.
Già còn thế, hà tất.
Ngại quá còn bắt hỏi, bác Vương, mai thèm , thôi thì mốt.
Hai giờ, quán A Quân yên tĩnh.
Phương Quân đưa xe , Phương Thương và Ngô Hân lên, đến Công nghiệp nhập học.
Hàng xóm xe, lưu luyến rời.