Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 46: Bánh chẻo, bánh chẻo gì cơ?
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:53:11
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bà xã , đông chí năm nay nhà về quê tảo mộ đàng hoàng cho các cụ mới , quả mồ mả nhà phát thật ."
Phương Quân từ tốn húp từng ngụm canh thịt hầm, tấm tắc khen độ ngọt của nó ăn đứt cả canh sườn .
Rõ ràng chỉ là thịt heo hấp chung với trứng gà, ngọt lịm đến thế !
Mấy thố canh họ đang uống là những phần hầm từ trưa đến giờ, thịt mềm rục , già chín mươi tuổi rụng hết răng cũng nhai ngon ơ.
Thịt viên hầm mềm tan ngay trong miệng, nước canh ngọt đến mức đầu lưỡi cũng râm ran.
Phương Quân đắm chìm trong vị ngon của thố canh thịt, thần trí mơ màng, những dòng ký ức bỗng chốc ùa về.
Mỗi thưởng thức món ăn do con trai nấu, ông nhớ đến những ngày tháng ấu thơ lẽo đẽo theo bố nấu cỗ ở quê. Hồi cuộc sống còn nhiều khó khăn, những lúc bố nấu cỗ cho nhà là lúc ông vui nhất.
Bởi vì sẽ ăn thịt.
Tay nghề các món thịt của bố ông là đỉnh của chóp.
Có lẽ vài chục năm , điều kiện sống còn nhiều khó khăn nên món thịt lúc nào cũng trân quý hơn hẳn. Bố ông từng , khi nấu ăn truyền cả tình cảm món ăn thì hương vị mới đong đầy cảm xúc.
Mỗi khi bếp, bố ông luôn vô cùng nâng niu và chăm chút. Lúc ướp một miếng thịt, ông liên tục xoa bóp, nhào nặn với ánh mắt hiền hòa và dịu dàng mà Phương Quân từng thấy ở nơi khác.
Bất chợt, ông nhớ đến câu của cha: "Con nấu ăn mà chẳng chút tình cảm nào cả."
Như thế thì chẳng bao giờ thành đầu bếp giỏi .
Làm bất cứ nghề gì, nếu thiếu cái tâm và cái hồn, thì coi như mất phần cốt lõi nhất.
Nghề bếp cũng .
Họa sĩ thiếu tâm hồn, bức tranh sẽ chẳng chiều sâu.
Nhà văn thiếu tâm hồn, sẽ chẳng thể nên những tác phẩm lay động lòng , khiến độc giả đồng cảm đắm chìm câu chuyện.
Thợ mộc, nhà điêu khắc, nhạc sĩ, vũ công... tất thảy đều như .
Đầu bếp cũng chẳng ngoại lệ. Mất thứ cảm xúc quan trọng nhất, món ăn cũng chỉ là những món bình dân, vô vị.
Ngay khoảnh khắc , ông như uống trọn cái hồn trong món ăn của con trai. Cái hương vị rạng rỡ, ngập tràn ánh nắng và hạnh phúc .
Khiến húp một ngụm thấy lòng phơi phới.
Mang sự đồng điệu từ tận sâu thẳm tâm hồn.
Ngô Hân đang nhai nhồm nhoàm nên lời, chỉ gật đầu lia lịa.
Quả thật là mồ mả nhà phát , con trai thiên bẩm nấu ăn đỉnh cỡ cơ mà... Nghĩ đến đây, Ngô Hân chợt sực nhớ điều gì, sang Phương Quân.
"Ông xã, chuyện thằng bé nấu ăn báo cho ông nội ?"
Nên là mỗi về quê, bố chồng ăn đồ ăn do chồng cô nấu xong đều thở vắn than dài, bảo chẳng chút năng khiếu nào, bao nhiêu ngón nghề của ông chẳng ai nối nghiệp.
Giờ thằng cháu đích tôn tài nấu nướng thiên bẩm, chắc ông cụ ở nhà vui đến phát điên mất.
Phương Quân thì mặt mày cứng đờ, ngẩn tò te tại chỗ. Đôi mắt ông từ từ mở to, nét mặt lộ rõ vẻ chột và luống cuống.
Nhìn bộ dạng đó của bố, Phương Thương khẽ thở dài trong bụng.
Một nữa thấy trẻ con sướng thật.
Những lúc thế , đòn roi cũng chẳng đến lượt .
Bố sắp "phúc" đây.
Thấy phản ứng của Phương Quân, Ngô Hân thừa hiểu: "Tự lo liệu nhé."
Dạo gần đây cũng chẳng dịp gì về quê, nhưng thằng bé sắp nghỉ hè . Tới lúc đó ông bà nội nhớ cháu, kiểu gì chẳng gọi về chơi vài ngày?
Lúc đó giấu cũng chẳng giấu nữa.
Hơn nữa chuyện cũng gì đáng giấu giếm , nhất là nên khai báo ngay từ bây giờ. Chứ để ông cụ hai vợ chồng giấu nhẹm một chuyện tày đình thế , khéo ông cấm cửa cho Phương Quân bước chân nhà luôn chứ.
"Không , tối nay sẽ gọi điện cho bố, bảo là mới phát hiện tiểu Thương khiếu nấu ăn, nghỉ hè sẽ đưa thằng bé về quê."
Đầu Phương Quân nảy cực nhanh, tìm ngay kế sách ứng phó.
Mấy chuyện , , ông cụ ở nhà mà !
"Con ăn xong , lên nghỉ ngơi đây. Tối nay đổi thực đơn, vẫn bán món canh thịt viên hầm nhé." Phương Thương thấy món canh khá nên quyết định bán thêm một cữ nữa.
"OK, chiều bố lấy thêm ít hàng."
Phương Quân đáp lời, Phương Thương bèn yên tâm lên lầu nghỉ ngơi.
Nếp sống nhà họ từ đến nay là: lớn chuyện, trẻ con cấm leo lẻo xen ; trẻ con cần lo nghĩ chuyện bao đồng, chẳng việc gì cần trẻ con nhúng tay.
Trẻ con chỉ cần ăn no, học giỏi, khỏe mạnh và vui vẻ là đủ.
Thím Trương và cô Trần cũng chẳng buồn hóng hớt, cắm cúi lùa cơm.
Dân lao động tay chân ai cũng ăn khỏe. Bát cơm to sáu tấc, ít nhất cũng chén bay hai bát. Ăn kèm thức ăn nữa, chỉ loáng cái là no căng bụng.
Hai vợ chồng Phương Quân và Ngô Hân thì cứ nhẩn nha, ăn bàn chuyện.
Vợ chồng cùng chung một nghề, chuyện để thì vô vàn.
Mới giây còn bàn xem đống lớp năng khiếu đăng ký cho Phương Thương tính đây, đóng cả mớ tiền mà bỏ bê.
Giây chuyển chủ đề sang lượng khách dạo tăng đột biến, đủ chỗ . Bàn xem nên sửa sang lầu hai thành phòng VIP cho khách ăn .
Bọn họ mua một căn hộ khác trong cùng khu chung cư.
Tích cóp bao năm nay, trong tay cũng chút vốn liếng, việc vay ngân hàng trả một khoản là trong khả năng.
Hồi quán ăn bình thường, mặt bằng thế là dư xài.
Giờ đông khách, hễ tới giờ cơm là chen chúc , chật chội chẳng khác gì tàu điện ngầm giờ cao điểm, xoay cũng khó.
" là vấn đề nan giải thật, để từ từ gom góp tiền bạc tính tiếp. Giờ giá nhà đất đang rớt thê thảm, tìm hiểu kỹ ." Phương Quân gật gù đồng tình. Quán hiện tại nhỏ, kiếm nhiều tiền hơn thì chắc chắn đổi.
"Ừm, để em liên hệ với cò đất hỏi dò xem ."
...
Giờ nghỉ trưa kết thúc. Bắt đầu từ 5 giờ chiều, trong gian bếp của quán A Quân vang lên tiếng băm thịt của Phương Thương.
"Tạch tạch tạch ~ tạch tạch tạch ~"
Hai con d.a.o phay luân phiên giáng xuống thớt nhịp nhàng. Lực c.h.é.m và kỹ thuật đều bài bản, những miếng thịt băm nhuyễn hề văng tung tóe mà bám chặt thớt, dính thành một tảng lớn.
Thịt băm xong vẫn xong, cho thau inox, từ từ rưới nước hành gừng tỏi ngâm sẵn . Nước gia vị thấm đẫm từng thớ thịt băm, giúp khử mùi tanh và tăng hương vị đậm đà.
"Thịt băm kiểu mà nhân bánh sủi cảo thì bá cháy. Lâu lắm bố mới ăn thịt băm tay thế ."
Nhìn Phương Thương băm thịt, Phương Quân nuốt nước bọt ừng ực.
Bình thường thèm bánh sủi cảo, ông lôi máy xay dùng, chứ lười băm thịt bằng tay. thịt băm tay thế nhân bánh chắc chắn sẽ thơm ngon hơn nhiều!
Phương Thương: ...
Không phụ giúp thì thôi, còn định "ăn chực" mẻ thịt băm của nữa hả?
Phương Thương thừa hiểu ý đồ của ông bố. Nói bóng gió thế , chẳng qua là chủ động lấy mẻ thịt nhân gói bánh sủi cảo cho ông ăn chứ gì.
Hiểu thì hiểu, nhưng vờ như thấy.
Bình thản tiếp tục băm thịt, d.a.o gõ thớt "tạch tạch tạch" như thể chẳng lọt tai lời nào bố .
Thấy con trai lờ , Phương Quân thèm thuồng loanh quanh một vòng, lượn sang phía bên của Phương Thương, gạ gẫm: "Con trai, ăn bánh sủi cảo ? Để bố nhào bột gói bánh cho con ăn nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-46-banh-cheo-banh-cheo-gi-co.html.]
Phương Thương: ...
"Bánh sủi cảo? Bánh sủi cảo gì cơ?"
Đang cầm giẻ lau bàn ngang qua, thấy từ "bánh sủi cảo", Ngô Hân tiện miệng hỏi.
Phương Thương thầm nghĩ, dạo bố "mở khóa" tính năng "thực thần" , chứ như thế !
"Bố ăn thì tự mà gói, nhân thịt con trộn sẵn đấy, trong tủ lạnh vẫn còn một thau."
Con ruột mà, .
Bố ăn bánh sủi cảo, chuyện nhỏ mà!
"Được đấy ông xã, lâu nhà ăn bánh sủi cảo, tiện tay gói một ít ."
"OK, hai con cứ chờ ăn nhé!"
Được quyền sử dụng mẻ thịt băm, Phương Quân hăm hở bắt tay nhào bột.
...
Vì tối nay hẹn mời khách hàng ăn, Ngô Phát tranh thủ đến quán A Quân từ sớm để thám thính và chuẩn .
Ví dụ như rượu ngon xách theo, hỏi xem quán cho mang rượu từ ngoài .
Rồi thực đơn cũng chốt . Thường thì mời khách ăn tuân theo quy tắc đàng hoàng, lượng bao nhiêu món, tỷ lệ món nộm, món xào, món chính, món canh đều chừng mực. Làm khéo sẽ đ.á.n.h giá là thiếu thành ý, ảnh hưởng đến cái của khách hàng về công ty.
"Khu chung cư Cảnh Ninh Lộ, shophouse 27."
Taxi dừng ở ngã tư, Ngô Phát thanh toán tiền xuống xe, ngước mắt lên là thấy ngay bảng hiệu quán A Quân.
Nằm cách cổng khu chung cư xa, mặt tiền khá bình dị, nhưng xe đậu cửa là thể nhận ngay.
Cảm nhận đầu tiên của Ngô Phát là quán nhỏ quá. Cứ ngỡ quán món canh thịt hầm ngon đến thì khách khứa nườm nượp, mà quán đông khách thì mặt bằng chắc chắn thể nhỏ .
mắt chỉ là một gian hàng diện tích bằng một shophouse thông thường, cửa kính cường lực hai cánh trong suốt, ngoài thể thấu tình hình bên trong.
Ngô Phát thấy trong quán đang hai bàn khách ăn.
Liếc đồng hồ, mới 5:26 chiều. Ăn tối sớm thế cơ ?
Suy nghĩ đó xẹt qua trong đầu Ngô Phát nhanh chóng biến mất. Anh bước tới quán, đẩy cửa kính bước , luồng khí mát lạnh lập tức phả mặt.
Cái nóng nực của mùa hè, chỉ điều hòa mới thể cứu rỗi.
"Xin chào quý khách, hoan nghênh quý khách! Thực đơn treo tường ạ, còn món đặc biệt do bếp trưởng thì xem ở bảng đen nhỏ ngoài cửa nhé." Thấy khách, thím Trương đon đả chào hỏi.
Nghe lời giới thiệu, Ngô Phát bất giác liếc sang tấm bảng đen bên tay trái. Trên bảng chình ình dòng chữ "Canh thịt hầm", chính là món canh uống hồi trưa.
Hóa là món đặc biệt, thảo nào hai hôm đến thấy.
"Chào thím, đặt bàn sáu cho bữa tối nay, bây giờ thể gọi món ạ?"
"Được chứ ạ, quán chúng phòng VIP, bàn tròn thưa quý khách?"
Ngô Phát đưa mắt quan sát một vòng quanh quán. Không gian quán hình chữ nhật, ngay cửa bên trái là quầy thu ngân, bên là chiếc điều hòa cây, dọc theo tường mỗi bàn đều lắp thêm quạt máy treo tường.
Hai dãy bàn ghế gỗ dài hình chữ nhật kê sát hai bên tường. Phía sâu bên trong là hai chiếc bàn tròn cỡ lớn, bố trí ghế tựa.
Bên trong cùng là khu vực bếp, chung gian quán tuy rộng nhưng chiều sâu.
Trước khu vực bếp là hai dãy tủ mát trưng bày các loại nguyên liệu sơ chế sẵn, khách hàng thể dễ dàng gọi món. Khách thể chọn món từ thực đơn tường hoặc chỉ trực tiếp các món trong tủ mát.
Ngô Phát còn để ý thấy một đàn ông mặc đồng phục đầu bếp đang lúi húi gói bánh sủi cảo ở chiếc bàn đặt ngay cửa sổ bếp. Những chiếc bánh nặn đều tăm tắp, trông mắt.
Lúc tới nơi, còn lo cái quán bình dân tuềnh toàng quá, đủ sang trọng để tiếp khách hàng.
vì cứ vương vấn hương vị món canh hồi trưa nên mới quyết định đến đây. Bước quán, thấy bàn ghế sạch sẽ tươm tất, khu vực bếp sáng sủa, thở phào nhẹ nhõm. Ít thì môi trường vệ sinh thế sẽ mất cảm giác ngon miệng.
"Bàn tròn cũng ạ. Cho sáu phần canh thịt hầm nhé, còn cụ thể là loại canh gì thì đợi đến đông đủ gọi tiếp ạ?"
Thím Trương lấy cuốn sổ ghi order từ trong túi tạp dề , luôn trong tư thế sẵn sàng phục vụ. Khi khách thắc mắc gì, thím cũng nhanh nhẹn giải đáp.
"Dạ ạ, món canh mỗi chỉ gọi một phần thôi."
Ngô Phát ngờ một quán ăn nhỏ xíu thế mà cũng chơi trò "giới hạn lượng". ngẫm độ ngon của món canh đó, cũng thông cảm .
"Món tủ của quán là gì ạ?" Ngô Phát gọi hai món mà từng ăn, đó thực đơn tường hỏi tiếp.
Đến mấy quán lạ, cứ hỏi món đặc sản hoặc món "tủ" của quán mà gọi, kiểu gì cũng khó thất vọng.
"Bò kho tương, lẩu cá thập cẩm, thịt heo luộc xào cay, bánh xèo hải sản... là món tủ cả đấy ạ. ngon nhất vẫn là mấy món bảng đen nhỏ ngoài cửa cơ." Nghe thím Trương liến thoắng giới thiệu.
Phương Quân đang cặm cụi gói bánh sủi cảo ở bàn bên cạnh, lặng lẽ dùng đôi mắt "cá c.h.ế.t" lườm thím Trương một cái. Uổng công ông cất công gói bánh định bụng để dành bữa ăn đêm cho cả nhà!
Giờ thì toang , ông phản đối, phản đối!
"Thế cho mỗi thứ một phần nhé, với thêm một đĩa bánh sủi cảo nữa." Ngô Phát nhận ánh mắt của Phương Quân, những chiếc bánh sủi cảo thủ công bàn, lập tức thấy thèm.
Có thêm món ăn kèm nữa cũng , hấp dẫn quá mất!
"Dạ, chuyện ..." Thím Trương rõ ông bà chủ định gói bánh sủi cảo để nhà tự ăn.
Giờ bán ?
Thím Trương đưa mắt cầu cứu Ngô Hân.
"Mấy chiếc bánh sủi cảo trong thực đơn, nhà chúng tự gói để ăn thôi. Nếu gọi thì giá sẽ cao một chút, hai tệ một chiếc, đồng ý ?"
Vì là gói cho nhà ăn, Phương Quân cán vỏ bánh to, nhân thịt cũng nhồi đầy đặn, mập mạp, chắc nịch. Bốn cái sủi cảo là đủ một bát . Nếu bán rẻ quá thì lỗ vốn nặng, tiền công còn cao hơn.
"Được, bà chủ cứ luộc cho một đĩa đầy là ." Bao trọn gói cho bữa tiệc tiếp khách là công ty, Ngô Phát chẳng mảy may ý định tiết kiệm cho công ty.
Một quán ăn bình dân thế , dù đắt đến mấy thì cũng chẳng thể đắt hơn mấy nhà hàng lớn mà họ từng ăn.
"Vâng ạ." Nghe Ngô Phát gọi sủi cảo, mấy vị khách đến sớm đang đợi món canh hầm cũng ùa theo gọi. Mấy cái sủi cảo cán vỏ thủ công thế hiếm gặp lắm.
"Bà chủ ơi, cho mười... , sáu cái bánh sủi cảo nhé!" Cô gái kích cỡ chiếc bánh sủi cảo vội vàng sửa lời. Bình thường cô ăn mười cái bánh sủi cảo nhỏ, nhưng loại bánh "khổng lồ" thì nên gọi ít một chút.
"Dạ, quý khách đợi một chút nhé, canh vẫn đang hầm. Nếu ăn sủi cảo thì luộc luôn bây giờ ạ." Miếng ăn dâng đến miệng, tội gì kiếm thêm chút đỉnh, Ngô Hân lập tức nghĩ cách bán món bánh sủi cảo .
"Khoan luộc vội, đợi canh lên ăn cùng luôn thể." Cô gái vốn là fan ruột của chủ nhỏ quán A Quân. Thứ bảy nghỉ sớm, năm giờ chiều tan là cô bắt taxi tới đây ngay. Chờ đợi cũng , về nhà cũng chỉ ôm điện thoại bấm thôi.
Chuyện ăn uống vẫn là quan trọng nhất!
"Vâng ạ." Ngô Hân bếp, tươi như hoa bước đến cạnh Phương Thương. "Con trai ơi, bánh sủi cảo mà thiếu nước chấm thì mất ngon. Con pha một tô lớn nước chấm bánh sủi cảo để ngoài quầy tự phục vụ ?"
Phương Thương: ...
"Chẳng bảo gói để nhà ăn ? Bố gói chút xíu thế đủ bán ?"
Ngô Hân liếc mẻ bánh sủi cảo Phương Quân đang gói, cảm thấy ít, chắc vài là chia hết sạch. Đây là quán còn đông khách đấy. Đợi đám khách quen kéo đến thì kiểu gì cũng "cháy hàng" trong vài giây.
"Coi như bán khuyến mãi con, ai đến thì ăn ." Phương Thương gật gật đầu vẻ màng, chuyện pha nước chấm dễ như trở bàn tay.
Sau khóa học món nộm, nắm rõ như lòng bàn tay cách pha chế các loại nước xốt, nước chấm.
Cậu thậm chí còn học cả những công thức pha chế gia vị ngoài đời thực từ trong hệ thống.
Mọi thứ học đều vì mục đích cao cả là cho món ăn trở nên ngon lành hơn!
Phương Thương luôn cảm giác kho tàng kiến thức trong hệ thống hề bó buộc bởi những công thức món ăn ngoài đời thực. Nếu thì giải thích chuyện những nguyên liệu và phương pháp chế biến mà từng qua, huống hồ là nếm thử.
Tất nhiên, cũng thể là do "ếch đáy giếng".
Dù thì cũng đang tận hưởng việc học hỏi .