Đại học ngày nào cũng kín tiết, rảnh buổi sáng, rảnh buổi chiều, thời gian khá thoải mái.
Hôm nay chiều trống, Phương Thương về sớm.
Đám cửa hàng game thấy xe đỗ, tươi .
"Hôm nay về sớm, thực đơn hẳn phong phú."
" thích tôm hùm nhất, ông nội Phương thích ăn, tiểu chủ mỗi ngày, đủ kiểu, lợi cho ."
"Ừ, hồi cá vàng nhồi canh cũng tại ông thích, phúc."
Một thực khách đang lướt điện thoại bỗng thốt lên: " thèm gà đậu phụ, nhưng tiểu chủ , group bỏ phiếu ít. Hay theo bác Vương câu, nhân tiện gợi ý ông nội Phương, ông thích là ."
Bác bên cạnh thấy : "Cách khá, nhưng ông thích gà đậu phụ ."
Thực khách nghĩ: " đủ vị, ngày nào một món, ắt món ông thích."
Đám trẻ trong nhóm già bàn tán: " nghĩ ông thích gà đậu phụ, vì nó thanh, vị tươi, cay, khỏi ngán."
Thực khách thấy hợp lý, nhắn bác Vương: "Bác Vương, dịch vụ chuyển lời còn nhận ?"
Bác Vương đang câu, trả lời: "Nhận, thế nào cũng , là nhà quán A Quân ."
Thực khách: "Lần bác chuyển lời cho sếp , hài lòng. Nay cần bác chuyển hộ, ?"
"Chuyển gì?"
Thực khách nhờ bác với ông nội về món gà đậu phụ.
" thèm gà đậu phụ, tiểu chủ Mãn Hán mà quên món . Bác gợi ý ông nội thử."
Bác Vương ngờ còn mở rộng dịch vụ, nhưng ông lợi dụng tình bạn, cương quyết từ chối.
Thực khách tiếc, bác Vương là mối liên hệ duy nhất. vẫn thuyết phục.
"Bác Vương, gà đậu phụ ngang cải trắng nước sôi, thanh, vị tươi, thuyết phục giỏi đấy."
Nghe mô tả, bác Vương thèm, nhưng nhận.
"Bác, chỉ cần tiểu chủ , trả tiền."
Bác Vương nghĩ, gọi là dân giàu, thèm.
Ông phao câu, nghĩ đến món, cũng ứa nước miếng. Ông nội Phương câu con cá nhỏ, hỏi: "Bác đói ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-469-dich-vu-chuyen-loi.html.]
Bác Vương lắc: "Không, mô tả món, thèm."
"Món gì, bằng Mãn Hán ?"
Bác Vương kể: "Người câu với ông, nhờ gợi ý món với ông."
Ông nội : "Món gì thế?"
Bác Vương đáp: "Đậu phụ, vị thanh."
Ông nội hiểu ngay: "Chẳng gà đậu phụ yến ?"
Bác Vương ngạc nhiên: "Sao ông đoán trúng?"
Ông nội thẳng lưng: "Nghề của mà."
"Gà đậu phụ, thèm. Món cay ăn nhiều lên, đổi sang thanh cho dịu."
Nói , bác Vương vội từ chối: "Đừng phiền tiểu chủ."
"Không , nhắc món mới, mừng."
Ông nội : "Chuẩn nguyên liệu, mai món."
Bác Vương ớ: "Mai?"
"Giờ gọi, mai ăn."
Bác Vương thấy ôm đùi to.
"Sau khi trả tiền, chọn cần câu, ông chọn, thiếu bù."
Ông nội vui: "Cần câu chẳng bao giờ thừa. Người câu dở cần câu nhiều."
Hai ông già , thu cần về. Mấy con cá nhỏ, bác Vương chê nhưng ông nội giữ, mua máy sục khí, bỏ thùng.
Xế chiều, ông nội mang cá về thả bể, vui. Thực khách khen ông.
Ông , hứa khi nhiều cá sẽ cá chiên mời khách.
Nghỉ một lát, ông tính câu. Trước khi chợt nhớ món gà đậu phụ, vỗ đầu: "Già , suýt quên. Tiểu Thương, chuẩn gà đậu phụ nhé, ông thèm."
"Được!"