Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 47: Có lẽ mọi chuyện không như những gì anh nghĩ đâu
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:53:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nước chấm bánh sủi cảo với Phương Thương dễ như trở bàn tay.
Cậu lôi một chiếc bát tô lớn, lượt đổ đó 1/3 giấm, 1/3 xì dầu và 1/3 nước khoáng. Sau đó, thêm tỏi thái lát, ớt sừng cắt nhỏ, hành lá thái nhuyễn theo tỷ lệ thích hợp.
Chỉ là một bát nước chấm giấm tỏi ớt chua cay bình dân, chẳng kỹ thuật gì cao siêu. qua tay Phương Thương, mùi vị ngon khó cưỡng.
Phương Quân từng kiểm chứng chuyện .
Lấy món canh thịt hầm ví dụ. Phương Quân thử dùng thịt băm của con trai để nặn thành miếng, cho thố đất, đậy nắp bỏ xửng hấp. Cùng một thời gian, ông y hệt cách con trai đập thêm quả trứng thố, nhưng kết quả hầm xong khác một trời một vực.
Thật kỳ quái!
Khi tay nghề chỉ chênh lệch đôi chút, Phương Quân thấy hổ, mất mặt bố nếu học hỏi bí quyết từ con. khi tay nghề chênh lệch đến mức "một trời một vực", Phương Quân cho rằng "bất sỉ hạ vấn" ( hổ khi học hỏi bề ) là một đức tính từ xa xưa.
...
Ngô Hân chụp mẻ bánh sủi cảo ông xã gói và tô nước chấm của con cưng, đó đăng lên nhóm chat.
"Thực đơn đặc biệt giới hạn hôm nay: bánh sủi cảo với nhân thịt do bé Thương trộn, vỏ bánh cán tay do bố Quân nhào bột, kèm thêm nước chấm giấm tỏi do bé Thương pha chế. Số lượng hạn, nhanh tay thì còn, chậm tay thì hết nhé, giá 2 tệ/chiếc."
Nhóm chat Wechat dành cho khách quen mới lập. Ngô Hân bắt đầu tập tành mảng "marketing". Có món gì ngon trong thực đơn là cô chụp ảnh ném ngay nhóm, tạo cảm giác "độc quyền" cho các thành viên.
Nếu thì mấy vị khách đến tận quán hoặc đến trễ mà món bánh sủi cảo đang chờ họ!
Vừa tung thông báo, sự hào hứng của lập tức bùng nổ, đảm bảo tối nay quán đắt khách.
Kiếm thêm chút đỉnh để dành dụm chuyển sang mặt bằng mới khang trang hơn!
Tin nhắn của Ngô Hân gửi, cả nhóm chat lập tức sôi sùng sục.
"Wow, bánh sủi cảo thủ công xịn sò luôn, cái nào cái nấy to chà bá! Trừ phi về quê, chứ ăn ngoài quán bao giờ vớ bánh sủi cảo thủ công đúng nghĩa. Giờ mấy quán mang tiếng 'thủ công' mua vỏ bánh công nghiệp về tự nhồi nhân. Bà chủ ơi, đang bay tới đây!"
"Bà chủ ơi, năn nỉ bà một chuyện, đừng mở bán sớm quá nha, dân văn phòng 6 giờ mới tan đang ròng đây. Giờ mà phóng tới nơi chắc bánh sủi cảo bốc hết quá!"
"Trời ơi, đang định đợi bớt nắng mới . bà chủ tung thính hấp dẫn thế thì đành xuất phát ngay và luôn đây!"
"Ơ kìa, thứ Bảy mà vẫn ?"
"Đau lòng quá, thật sự đau lòng, vẫn tan ca. Bà chủ ơi, book dịch vụ giao hàng qua lấy ?"
Ngô Hân thấy tin nhắn nhắc tên là lập tức tranh thủ rep ngay.
"Book dịch vụ giao hàng nha, nhưng canh thịt hầm thì mỗi vẫn chỉ mua 1 phần thôi."
...
Thời gian bận rộn trôi qua cái vèo. Lúc Hà Nam tan và ghé qua quán A Quân dùng bữa tối, quán kín bàn.
Trong bụng âm thầm mừng rỡ, xem nay chủ nhỏ bếp, nếu thì quán chật cứng khách từ sớm thế .
"Bà chủ ơi, cho một phần trứng xào ớt do chủ , với một thố canh thịt hầm trứng nhé."
Năm ngày nay, từ thứ Hai đến thứ Sáu, chủ nhỏ học, nếm miếng trứng xào ớt nào. Thèm đến phát điên, nghĩ bụng hôm nay thứ Bảy, chắc mẩm chủ nhỏ sẽ phụ giúp ở quán, nên tan là chạy ù tới đây ngay.
"Vâng ạ, để bếp hỏi thử xem."
Thấy Hà Nam, Ngô Hân bước tới cửa sổ truyền đồ ăn, gọi: "Bé Thương ơi, trứng xào ớt con?"
Đang lúi húi đập trứng thố, thấy món "trứng xào ớt", Phương Thương thừa là vị khách "ruột" đến . "Có ạ, bảo chú chờ một lát."
"Dạ." Ngô Hân gật đầu, tiếp tục đón khách.
Những vị khách xung quanh thấy khách vẫn thể yêu cầu món ăn do đích chủ , ai nấy đều tròn mắt ngạc nhiên.
"Cái gì? Có thể yêu cầu món ăn do chủ ? Bà chủ, thể gọi món do chủ ?"
"Thế gọi mấy món nộm từng ?"
" , đợt còn ăn gà luộc thái phay , bảo da gà giòn sần sật, ngon lắm. cũng nếm thử."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-47-co-le-moi-chuyen-khong-nhu-nhung-gi-anh-nghi-dau.html.]
Hà Nam ngờ việc gọi món thổi bùng lên một "cơn lốc" order món của chủ từ các thực khách khác.
Thấy thi order, Ngô Hân vội vã đính chính: "Về nguyên tắc, những món thực đơn thì quán bán ạ. Việc còn tùy thuộc ý của con trai , nên thể theo yêu cầu của . Hơn nữa, tay nghề xào nấu của thằng bé vẫn đào tạo bài bản, hương vị thua xa so với các món trong thực đơn."
Ngô Hân lời thật lòng, nhưng ngặt nỗi chẳng ai tin!
Tay nghề món nộm, đồ luộc, đồ hầm xuất thần nhập hóa đến thế, mà món xào dở tệ .
khổ nỗi đầu bếp là một nhóc con, thì bạn tính ?
Thế là ánh mắt ai oán đều đồng loạt đổ dồn về phía Hà Nam.
Mọi săm soi Hà Nam từ đầu đến chân, cố tìm điểm đặc biệt nào ở mà khiến chủ nhỏ chịu phá lệ xào đồ ăn riêng cho.
Chưa từng là tâm điểm chú ý của đám đông bao giờ, chòng chọc, Hà Nam ngượng ngùng như trời trồng, chân tay lóng ngóng chẳng để cho .
Một vị khách tính cách cởi mở, thấy Hà Nam cũng bình thường như bao , tò mò kéo tay Ngô Hân hỏi dò.
"Bà chủ ơi, chủ nhỏ chịu món trứng xào ớt cho ?"
Chuyện kể thì dài dòng lắm, Ngô Hân ngẫm nghĩ một chút, tóm gọn trong một câu.
"Chắc tại vị khách là đầu tiên thưởng thức món xào đầu tiên của con trai . Cái gì 'đầu tiên' thì luôn mang ý nghĩa đặc biệt mà."
Ngô Hân giải thích , đều gật gù chiều hiểu.
Ánh mắt Hà Nam bỗng chuyển sang ghen tị.
Vận may của ông từ rớt xuống thế?
Được thưởng thức "tác phẩm" đầu tay của Vua đầu bếp cơ đấy, cho ông hưởng hết lộc .
Anh mặt Hà Nam buông lời chua chát: "Món trứng xào ớt của chủ nhỏ chắc ngon bá cháy bọ chét nhỉ, mỗi ông ăn. Cho nếm ké một miếng , tụi chung bàn , chầu bao!"
Nói thật, nếu thưởng thức món trứng xào ớt do đích chủ , còn chẳng dám tưởng tượng sẽ sướng rơn đến mức nào. Món đưa cơm như thế, thể nào cũng đá thêm một bát cơm nữa cho xem!
Hà Nam chằm chằm bằng ánh mắt ghen tị, cứ ngập ngừng gì đó, mím chặt môi, mặt nghẹn đến đỏ bừng.
"Chuyện đó, lẽ chuyện như những gì nghĩ ."
Cố nín nhịn mãi, cuối cùng Hà Nam cũng chỉ đành khuyên can một cách đầy ẩn ý.
Làm thể bô bô kể rằng trình độ xào nấu của chủ nhỏ so với mấy món hot hit khác một trời một vực chứ!
Ngang ngửa tay nghề của thôi.
Chê dở thì chẳng khác nào x.úc p.hạ.m đến tay nghề của .
Khen ngon thì trông như kẻ sở thích ăn uống kỳ quái.
Thực lòng mà , thứ thưởng thức chính là hương vị của tình mẫu t.ử chứa đựng trong món ăn, nó khiến như sống những năm tháng tuổi thơ.
bảo là ngon, thì thật sự tới mức đó!
" chả thèm nghĩ ngợi gì sất, chỉ nếm thử món trứng xào ớt thôi. Lát nữa là tới lượt , ông chung với thì lát nữa sẽ bàn ngay, mà đến sớm nên còn gọi món bánh sủi cảo giới hạn nữa đấy, chia cho ông một cái luôn!"
Đôi mắt Hà Nam bỗng sáng lấp lánh.
Lời đề nghị quả thực quá đỗi hấp dẫn.
Muốn đồng ý lắm, nhưng vài điều vẫn rào đón .
"Đồng ý thì đồng ý, nhưng là hương vị thể như những gì mường tượng , lúc đó nuốt lời nhé!"
Anh thực khách lúc trong đầu chỉ rặt món trứng xào ớt của chủ nhỏ, từng nếm thử, nên bận tâm gì khác, thấy Hà Nam gật đầu là lôi tuột gần ngay.
"Ông chỗ , lát nữa khách ăn xong là tụi bàn ăn ."
...