Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 479: Sợ tiểu lão bản hiểu lầm

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:06:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong tô sứ trắng, phóng tầm mắt qua thể thấy đầy một tô nước dùng trong vắt, trong suốt như nước lã, mà mang sắc nhạt, một chút vẩn đục.

Giữa tô, lơ lửng một khối gà xay phô mai trắng muốt.

Gà xay phô mai cũng trắng như tuyết, dáng vẻ đặc quánh mà tan, hình thái chẳng khác gì phô mai thường.

Nó lặng lẽ lơ lửng trong nước dùng, như những áng mây trắng mềm mại, như những khối ngọc thạch trắng chạm khắc tinh xảo.

Bên cạnh gà xay phô mai, bao quanh là một vòng đông trùng, như sợi như tơ, màu vàng nhạt và trong suốt. Chất dẻo trong mờ , cùng với màu nước dùng vốn trong vắt, tạo thành một tầng lớp rõ ràng.

Không mùi thơm nồng nàn xộc mũi, mà là một thứ hương thơm cực kỳ thanh tao.

Hương thơm nhàn nhạt, thoang thoảng bên cánh mũi. Chỉ cần khẽ hít một , mùi hương thanh khiết thấm qua cánh mũi, thấm tâm não, mang đến một cảm giác cao nhã và trầm , kỳ diệu, dễ dàng đắm chìm.

Giây phút , cho dù là sự bứt rứt trong công việc, áp lực trong cuộc sống, phiền muộn trong học hành, dường như đều xoa dịu bởi làn hương .

Anh Mẫn nhà khá giả, bản là dân sành ăn, chỉ cần liếc gà xay phô mai trong tô là phấn khích.

"Cao nhã thanh đạm, trong vắt thấy đáy, đúng là cảm giác đó. Xa hoa kín đáo, thứ ngon lành khiến mơ tưởng."

Ông Vương gật đầu tán thành: ", đúng là gọi món. Lúc đầu nửa nửa . lão Phương , thuận miệng đến phô mai, là ông đoán tên món. Thật hôm nay đến ăn còn lo, món gọi mà bình thường quá, còn ngại dám gặp lão Phương nữa."

Nhắc đến ăn uống, Anh Mẫn vô cùng tự hào.

"Kế Thiên Mẫn tài cán gì, nhưng ăn uống thì cũng sành sỏi. Ông Vương cứ yên tâm, đồ ăn tầm thường chẳng để mắt ."

Anh cầm thìa, múc một thìa gà xay phô mai, một chút đông trùng, múc nửa bát nước dùng, đưa tới mặt ông Vương.

"Nào, mời ông nếm thử. Món , ông cứ yên tâm mà ăn. Đợi ăn uống no nê , ông hẹn ông Phương câu cá, ông sẽ khen ông cho mà xem. Lần ông ăn gì, còn nhờ ông giới thiệu nữa đấy."

Ông Vương cũng khách sáo, cầm thìa, múc một thìa nước dùng cả đông trùng đưa miệng.

Đông trùng kết cấu mềm mịn mà dai dẻo, thể cảm nhận chất xơ đầu lưỡi, cùng với vị ngọt tươi của nước dùng, trôi chảy trong khoang miệng, vị ngọt đậm đà và dịu dàng cùng xuất hiện vị giác.

Ông nếm thử một miếng gà xay phô mai mềm mịn tươi ngon.

Đưa miệng, trong đầu ông liền hiện lên một câu.

"Tan ngay trong miệng, bã như mây, sự mềm mịn cực đỉnh , cùng với sự trơn mịn dai dẻo của đông trùng, tạo thành một sự tương phản kết cấu đặc biệt, mang đến cảm giác vị giác dâng trào từng lớp, diệu ."

Anh Mẫn cũng nếm xong, tán đồng theo.

"Nước dùng trong suốt như thu thủy, gà xay phô mai trắng như ngọc mỡ. Ăn xong, cuối cùng uống một ngụm nước dùng, vị tươi ngon dường như trở nên sống động, bùng nổ trong tâm trí. Thanh, tươi, non, mịn, nhuận, năm tầng vị giác đều vang vọng trong tâm trí."

Nghe những lời lẽ thật hào sảng, như thằng con trai , mỗi khen món ăn đều khô khan. Rõ ràng là món ăn ngon xuất sắc, để nó diễn tả thì từ cao lương mỹ vị biến thành đồ ăn vỉa hè.

Giây phút , ông Vương cũng giống như ông Phương, bắt đầu chê con trai .

Vương Cao Quân ông trừng mắt thì hiểu , đang ăn món ngon thế , bố trừng , gì sai ?

Cậu ăn uống tao nhã mà, đều sợ mặt lạ trông giống sói đói.

Ông Vương ăn xong, giơ ngón tay cái.

"Không hổ danh món ăn sánh ngang với cải thảo nấu nước sôi, kết cấu , vị tươi ngon , thật khiến dư vị. Lão Phương chắc chắn thích, tất nhiên cũng thích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-479-so-tieu-lao-ban-hieu-lam.html.]

"Thích thì ăn nhiều một chút. Nào, gắp cho ông một miếng lớn." Anh Mẫn ân cần gắp thức ăn cho ông Vương.

Anh xem là hiểu , ông Vương thường, ông là ôm chặt đùi quán A Quân, giao hảo cho . Sau , đây sẽ là mối quan hệ của ở quán A Quân.

"Đừng chỉ gắp cho , cũng ăn . Nào, hôm nay món đuôi cá nhảy múa cũng là món chuẩn, nếm thử."

"Mời ông dùng."

Một già một trẻ ăn trò chuyện, cả hai đều là sành ăn, chuyện, tình cảm cũng cao, chuyện mãi thôi, chẳng mấy chốc như bạn tri kỷ, vui vẻ vô cùng.

Người thì gắp thức ăn, thì múc canh, thì rót rượu, kẻ thì gắp đồ nhắm, cuộc giao lưu giữa hai bên thật vui vẻ và thoải mái.

Vương Cao Quân vốn định giúp bố múc canh, nhưng chậm một bước, Anh Mẫn cướp mất.

Lúc thấy hai chuyện say sưa, gọi ông , kẻ gọi em, trong lòng thấy bất an, tự thấy như hạ bậc.

Cậu đặt đũa xuống, dịch sang bên cạnh một chút, khẽ với vợ: "Bố thật đáng sợ, giao du khắp nơi thôi đành, còn kết bạn với trẻ hơn . Kết bạn mãi thế , sẽ thêm một chú nhỏ hơn đấy chứ."

Phương Dao Dao khẽ : "Không , tính nấy, cứ thế mà gọi, phiền , ha ha."

Không ngờ đứa con gái bên cạnh còn họa theo: "Bố ơi, chú chuyện quá, vài câu ông nội suốt, vui hơn bố nhiều. Mỗi bố dỗ ông nội vui lúc ông vui, bố đều dỗ mãi mới ."

Vương Cao Quân cảm thấy một mũi tên từ miệng con gái b.ắ.n thẳng tim.

Tin : Trong nhà cái áo bông.

Tin : Áo bông thủng mất .

Bữa ăn ông Vương vô cùng hài lòng, vì quen một bạn ở mặt đều hợp ý.

Tất nhiên Anh Mẫn cũng hài lòng.

Đợi thanh toán xong, chào tạm biệt ông Vương, định về, thì Ngô Hân đến tìm .

"Chào , thể chuyện với một chút ?"

Anh Mẫn thấy chủ quán quán A Quân chuyện với , chút bối rối, nhưng vẫn gật đầu.

Ngô Hân đưa sang phòng nghỉ của tiệm đồ kho bên cạnh, mời một tách Long Tĩnh thượng hạng dành riêng cho ông Phương.

"Chào , thế , thấy giúp chúng tiếp khách. Anh vẻ giỏi khoản , thường ngày công việc liên quan ?"

Anh Mẫn ngờ hỏi chuyện công việc, thấy ngượng.

"À, một vài công việc nhỏ thôi, nhưng cũng bận lắm."

Nếu chơi bời với đám bạn ăn chơi cũng coi là công việc, thì quả là công việc thật.

"Vậy ý định đến quán A Quân việc ?" Ngô Hân hỏi.

"Ừm, chuyện ... Ừm?" Đầu óc Anh Mẫn bỗng nhiên mơ màng.

"Chị chủ quán gì cơ?"

 

Loading...