Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 480: Học xá ẩm thực trỗi dậy
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:06:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Hân câu .
"Thực quán A Quân chúng vẫn luôn thiếu một quản lý sảnh. Trước đây thấy cần, nhưng hôm nay thấy cảnh giúp tiếp khách, mới quản lý sảnh cần đến."
Trong đầu bà nghĩ đến cảnh Anh Mẫn tiếp khách, giấu nổi lời khen.
"Anh , thiên phú đáng kinh ngạc trong lĩnh vực , quả là thầy mà tự thông. Tin rằng gia nhập, quán A Quân sẽ càng hơn. Vậy, ý định đến quán A Quân việc ?"
Anh Mẫn tin vui cho hoa mắt, cứ ngỡ đang mơ. Bỗng nhiên sang bóp mạnh bạn một cái, khiến bạn đau đớn kêu lên.
"Tự dưng bóp gì?"
"Đau ?"
"Phí lời, đau chứ!"
"Vậy là đúng , chứng tỏ mơ!"
Anh Mẫn vỗ tay một cái, sang, kích động Ngô Hân.
"Chị chủ quán, ý chị là thể đảm nhận vị trí quản lý sảnh của quán chị? thực sự ? Cá nhân thấy vẫn tầm thường. Người nhà thường nhất là, đứa tầm thường như thì ở nhà chơi game là , khỏi ngoài đầu tư phá của."
Ngô Hân nghiêm túc : "Anh quá khiêm tốn . trân trọng mời đến quán A Quân việc. Chế độ đãi ngộ thể bàn ngay bây giờ."
"Không cần bàn, cần bàn gì cả. Chị chủ quá khách khí. Chỉ cần cho việc ở quán A Quân, tiền lương cần, trả tiền cũng ."
Anh Mẫn chỉ thấy hôm nay thần may mắn đổ lên đầu , bao nhiêu chuyện đều dồn hết .
Món đặt , nghĩ cách ăn , giờ chủ quán quán A Quân đích mời gia nhập.
Trời ơi, cả thành phố Giai bao nhiêu ở quán A Quân chứ?
Mấy chị nhân viên phục vụ đó, hễ gia nhập quán A Quân là bao giờ chuyển chỗ, thề tới trời đất suy tàn.
Còn mấy thợ nấu ăn giỏi, những đầu bếp tay nghề cao sẽ tự đến giới thiệu.
Quán A Quân khi cần tự khắc sẽ mời họ.
Lúc cần, giỏi cỡ nào cũng vô dụng.
Tóm chỉ cần quán A Quân một chỗ trống, thì ai cũng tranh giành điên cuồng.
Anh Mẫn tự cho là kẻ gì cũng nên, chỉ ăn là giỏi, chẳng tài cán năng lực gì, ngoài việc tiêu tiền của bố .
Đại khái là, ăn bám.
ngờ rằng vẫn tài năng.
Cuộc chuyện đó khá suôn sẻ.
Ngô Hân với về chế độ đãi ngộ khi việc ở quán A Quân, Anh Mẫn lập tức đồng ý và ký hợp đồng.
Cầm bản hợp đồng hai bản, một bản tay, Anh Mẫn bắt đầu ngốc, trong quán , ngoài vẫn , cứ như đang cầm một bản hợp đồng, mà một báu vật vô giá.
Người bạn thấy bộ dạng của , cảm thấy gì đó sai sai.
"Mọi đều là kẻ ăn bám, tự nhiên vượt lên tìm việc, còn là việc ở quán A Quân?"
"Phải đấy, cũng ngày hôm nay, quả là ."
Cậu liếc bạn: "Chúng ít gặp nhé. Mấy ngày nào cũng ăn chơi gì, mà gặp các thường xuyên, tiểu lão bản hiểu lầm thì ? Mà ông hiểu lầm, đuổi việc thì ?"
Người bạn: "..."
Được, coi như tuyệt giao.
"Từ hôm nay trở , đường , cầu của , trong khu vực quán A Quân xem như tuyệt giao."
Người bạn đầy hùng hồn, giây tiếp theo khẽ : "Anh Mẫn, tối gói đồ ăn thừa về nhà , nhớ gọi , lập tức sang giúp giải quyết đồ ăn thừa, tiện thể rửa bát, giặt quần áo, dọn nhà cho , gì cũng , nhưng nhất định tối nay gọi cho ."
Chuyện quán A Quân đồ ăn thừa bí mật.
Quán A Quân mỗi ngày đều chuẩn nhiều đồ ăn, tuy đa các bàn đều gọi đủ mười món, nhưng vẫn một bàn tình nhân, chỉ hai ba , gọi nhiều ăn hết.
Cuối cùng sẽ để ít đồ ăn thừa, nhiều, nhưng nhân viên quán A Quân sẽ phiên mang về nhà ăn.
Mỗi mang về, họ đăng video, bao nhiêu mơ ước.
Cũng ai nhòm ngó đám đồ thừa đó.
Những lấy , chín giờ tối quán, nghĩ rằng dù gì khách ăn, chi bằng bán cho họ.
quán A Quân bán.
Mọi đều lấy tới ăn, bỗng nhiên lấy len lỏi , thế thì quá bất công cho những thức từ sáng sớm, trời sáng mở mắt xếp hàng lấy .
Vì thế, dù đông mua, cuối cùng đồ thừa vẫn tay nhân viên.
Anh Mẫn nghĩ đến khi tới lượt , xách một túi đồ ăn về nhà, nhà ngưỡng mộ sùng bái, bỗng nhiên cảm thấy sẽ hả hê trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-480-hoc-xa-am-thuc-troi-day.html.]
Và vị thế trong gia đình sẽ tăng vọt.
Muôn vàn lợi ích đổ dồn xuống, Anh Mẫn suýt bật , hôm nay, đều nhờ ông Vương cả.
Anh Mẫn ngẩng đầu lên, lúc thấy ông Vương đang ở cửa quán game, tán gẫu với mấy ông cụ, thỉnh thoảng bỏ một đồng xu cho cháu gái nhỏ của chơi đu .
Cậu bước tới, một tiếng "phịch" quỳ xuống mặt ông Vương, ôm lấy đùi ông.
"Ông Vương, gặp ông là phúc đời . Từ hôm nay trở , ông là ông nội đỡ đầu của ."
"Cái gì thế ?"
Ông Vương quỳ choáng váng.
Anh Mẫn đưa bản hợp đồng lao động ký cho ông Vương xem.
"Ông Vương, khấm khá . Từ nay sẽ là quản lý sảnh của quán A Quân. Lần ông đến ăn, nhất định sẽ thu xếp cho ông chỗ tầm nhất, thoải mái nhất."
Cậu hạ giọng: "Nghe nhân viên nội bộ mỗi tháng một cần xếp hàng, lấy trực tiếp. Đến lúc đó mời ông ăn."
Mắt ông Vương cũng sáng lên.
Chuyện gì thế , tự dưng rơi trúng đầu .
Ông vỗ vai thanh niên: "Chàng trai, cố gắng lên. Lát nữa lão Phương uống rượu với , cũng để dành ít đồ ngon cho . Lão Phương ăn hàng bán, ăn hết, căn bản ăn hết."
Tối hôm đó về nhà, Anh Mẫn bước phòng khách với vẻ mặt vênh váo, phịch xuống ghế sofa.
Bố thấy vắt chân bắt tay, đung đưa, tách hạt dưa nghiêng đầu, bộ dạng đáng đòn, đều cau mày.
"Tiền tiêu vặt hết , định đến xin ?" Bố Anh Mẫn lạnh lùng .
"Sao mày đòi tiền mà đòi to như thế, cứ như đến đòi nợ ." Mẹ thấy bộ dạng cũng thấy buồn .
"Con , , bộ dạng con về nhà thế dễ đòn đấy. Nếu con ngứa ngáy, con thể hiến chiếc áo da báo mới mua, nhưng lát đừng ôm chân gọi cứu mạng."
Anh Mẫn đưa bản hợp đồng trong tay cho bố xem.
"Bố, xem thứ . Bố xem xong, tính chuyện chuyện với con. Con thật đấy."
"Hừ, mày thể lấy thứ gì ho. Chẳng lẽ nào là hợp đồng hàng chục triệu, mày dám lấy , bố còn dám xài, là công ty ma trại lừa đảo nào đó lừa mày, với cái IQ của mày."
Bố Anh Mẫn hề che giấu sự ghét bỏ.
Con trai nặng mấy cân ông còn .
Bất quá, dù cũng là con ruột, thể quá đáng. Lần đầu con trai mang tờ giấy về nhà, xem thử, may mà lừa, còn thể , dạy dỗ.
Nhìn một hồi, bố ngẩn .
Đây là hợp đồng lao động.
"Mày còn tìm việc ? Với cái bộ dạng chỉ ăn chơi của mày, công ty nào tuyển mày, mày gì , ngoài trông cổng nghĩ mày việc gì khác. Tổng đến công ty văn phòng lặt vặt, nếu mày chịu khổ , tên ngược."
Anh Mẫn liếc bố.
"Bố lật đến trang cuối xem rốt cuộc là ai tuyển dụng con ?"
"Cũng , xem thằng nào dám dùng mày. Khoan , quán A Quân?"
Bố cứ tưởng nhầm, ngó mấy cái dấu đỏ, quả nhiên là quán A Quân, bố kinh ngạc.
"Mày chịu xuống quán A Quân rửa chén , con, đây coi như là chuyện đời đầy phấn đấu của mày. Nói , đứa bạn nào lừa mày, rửa chén ở quán A Quân ăn cơm công, lừa mày ."
" mày vụng về thế , mày ứng tuyển chứ? Bố thực sợ mày rửa chén ba hôm là đập vỡ hết bát đĩa của ."
Anh Mẫn ôm trán, thấy bố coi thường. Tuy rửa chén ở quán A Quân cũng thấy , đây cũng từng nghĩ, nhưng nhận trẻ tuổi như .
mà, "Bố, bố xem lương , rửa chén lương cao thế . Con trai bố vô dụng ."
Cậu dậy, nghiêng đầu, vẫn vẻ mặt vênh váo.
"Nói cho bố , con mời quản lý sảnh đấy. Chính chủ quán quán A Quân đích thương lượng với con, bà con giống như thánh thể của quản lý sảnh. Không ngờ chứ, con trai bố thực giỏi, chỉ là bố ."
Anh Mẫn cầm hợp đồng, vỗ vai bố: "Sau ăn quán A Quân, nhớ cho con nhiều tiền tiêu vặt, con sẽ sắp xếp chỗ cho bố."
Cậu đầu bước lên lầu, lẩm bẩm.
"Thiên lý mã thường , mà Bá Nhạc thường , vì thế danh mã, chỉ chịu nhục trong chuồng..."
Bố : "..."
Tin : Con trai chịu , còn là quán A Quân, rốt cuộc ăn chơi nữa.
Tin : Nó tự mãn quá, đ.á.n.h cho một trận bằng chiếc áo da báo thì thế nào? Không nhịn , căn bản nhịn .
Sáng hôm , Anh Mẫn một bộ vest mới, lái chiếc BMW của , hăng hái đến quán A Quân việc.
Đứng cửa quán A Quân, cảm thán: "Con ngựa nghìn dặm cuối cùng tìm đồng cỏ của ."