Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 481: Học xá ẩm thực trỗi dậy
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:06:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thoáng cái qua hai tháng.
Cuộc sống đại học đối với Phương Thương vô cùng nhẹ nhàng.
Cậu nhiều thời gian hơn để nấu nướng.
Cuộc sống đại học cũng phong phú, câu lạc bộ bóng rổ luôn tìm cơ hội tổ chức giao hữu với các trường khác, nửa tháng một giải đấu nghiêm túc, thú vị.
Bên câu lạc bộ âm nhạc, cũng luôn các thiên tài âm nhạc đến diễn thuyết, hướng dẫn chơi đàn.
Phương Thương thích đến câu lạc bộ âm nhạc.
Hai vị chủ nhiệm mỗi đều tìm chủ đề yêu thích, lôi kéo tham gia.
Cứ thế, thời gian Phương Thương đến câu lạc bộ ẩm thực là ít nhất.
Nếu hoạt động bắt buộc thể hội viên của câu lạc bộ ẩm thực, lẽ Phương Thương cũng quên mất còn tham gia câu lạc bộ đó.
May mà hoạt động của câu lạc bộ ẩm thực , cuối cùng cũng xung đột với trận bóng rổ của câu lạc bộ bóng rổ.
Sáng dậy, Dư Tiểu Cường một mực xác nhận với câu lạc bộ ẩm thực và câu lạc bộ âm nhạc, xác định hai bên sẽ giành với , xong mới thở phào dọn dẹp câu lạc bộ ẩm thực.
Mấy Thương đến, đều nguyên liệu để nấu, khiến Thương vẻ chán, Dư Tiểu Cường ngượng ngùng.
Bất quá câu lạc bộ ẩm thực chỉ nhiêu đó kinh phí, cũng mua nguyên liệu gì .
Dư Tiểu Cường đau đầu. Lúc xin kinh phí cứ tưởng dễ dàng, thế mà bên hội học sinh cũng cấp thêm, nhưng cấp thêm cũng chẳng đủ mua nguyên liệu gì đặc biệt.
Để câu lạc bộ ẩm thực ngẩng cao đầu, mang cho Thương cảm giác "câu lạc bộ ẩm thực các cũng khá thú vị", Dư Tiểu Cường đưa một quyết định táo bạo, trực tiếp đến gặp hiệu trưởng.
"Hiệu trưởng, chiều nay Thương thời gian, sẽ đến câu lạc bộ ẩm thực món ăn, tham gia hoạt động quý của câu lạc bộ chúng em. câu lạc bộ ẩm thực bọn em thiếu kinh phí quá. Hiệu trưởng, bác xem thể cho bọn em ít kinh phí ."
Thường ngày hiệu trưởng tuyệt đối quan tâm mấy chuyện vặt vãnh , nhưng việc liên quan đến Phương Thương mà.
Đầu bếp Phương Thương cơ mà.
Hiệu trưởng hiếm khi kiên nhẫn hỏi Dư Tiểu Cường: "Chuyện gì, ."
"Em thấy Thương vẻ hài lòng lắm với câu lạc bộ ẩm thực. Vì kinh phí của bọn em thiếu, đa đều bánh mì nướng, bánh trứng, bánh ngọt các thứ, nên Thương ít đến. Thương là thần ẩm thực, thể một môi trường nấu ăn trong trường."
Dư Tiểu Cường thấy hiệu trưởng chịu lắng , liền than vãn đủ đường, kể lể về vấn đề của câu lạc bộ ẩm thực.
"Thế nên hiệu trưởng xem, bác thể tăng kinh phí cho câu lạc bộ ẩm thực lên một chút ? Để Thương dù ở trường cũng trải nghiệm nấu ăn vui vẻ."
Hiệu trưởng xoa cằm, suy nghĩ.
Hình như bỏ quên một việc, Phương Thương thể nấu ăn ở trường.
Cơ hội thế , lãng quên.
Câu lạc bộ ẩm thực mỗi tháng mới một hoạt động thể hội viên, thể long trọng.
"Được, sẽ sắp xếp ngay. Cậu đến hội học sinh lấy tiền . Về nguyên liệu, nhớ phong phú, nhất định để Phương Thương nấu cho vui. Câu lạc bộ ẩm thực thế , gì bánh mì bánh ngọt, đương nhiên phát huy rạng rỡ nền ẩm thực Trung Hoa."
Dư Tiểu Cường cầm giấy phê duyệt của hiệu trưởng, hân hoan đến hội học sinh lấy tiền.
Hội học sinh còn ngạc nhiên hơn Dư Tiểu Cường.
Cậu cấp gấp đôi tiền , thế mà hiệu trưởng còn ưu ái hơn, vì hoạt động mà cấp nhiều tiền đến thế, những câu lạc bộ khác mơ cũng dám mơ.
"Vẫn là nhờ mặt mũi Thương lớn, hiệu trưởng cũng tự mặt, giỏi đấy."
Chủ nhiệm đưa tiền, tò mò hỏi: "Cậu định mua nguyên liệu gì?"
Dư Tiểu Cường lắc đầu: " cũng . Ra chợ xem, thấy gì hợp thì mua. Anh Thương giỏi quá, nhất thời cũng mua gì cho ."
Chủ nhiệm liền nghĩ một tên món ăn, "Cậu nhiều kinh phí thế , một món thú vị . Món 'Cá mọt biển chân' thế nào? Anh Thương chắc chắn sẽ hứng thú với loại món ."
….
"Chân Điêu Đại Lục?"
Tuy Dư Tiểu Cường là chủ tịch câu lạc bộ ẩm thực nhưng lứa tuổi của họ còn xem Tào Gia Miêu nữa, mà xem Tiểu Phúc Quý Quán Ăn Đêm, nên thật sự .
"Món gì ? Có nổi tiếng ? Có trong Mãn Hán Toàn Tịch ?"
Chủ tịch hội sinh viên lập tức xụ mặt, vẻ mặt đổi hẳn.
"Cậu là chủ tịch câu lạc bộ ẩm thực mà Chân Điêu Đại Lục ? May mà năm tư , chứ thì ghế chủ tịch sắp giữ nổi ."
Dư Tiểu Cường thật , nhưng tỏ bình thản về chuyện mất ghế.
"Nếu Anh Thương chịu chủ tịch thì lời dứt, ghế trao ngay, nhưng chịu mà. Anh, cứ cho em Chân Điêu Đại Lục là gì ."
"Cậu đúng là fan giả của Anh Thương đấy, diễn đàn trường ngày nào chẳng tái hiện món ăn huyền thoại mà chẳng gì."
Chủ tịch hội sinh viên bụng giải thích cho Dư Tiểu Cường về bộ anime Tào Gia Miêu và bảo về nhà xem , trong đó nhiều món ăn mà dân yêu ẩm thực lúc hứng lên đều thử .
Cậu bảo Dư Tiểu Cường cứ chuẩn những nguyên liệu thế để khơi dậy hứng thú món của Phương Thương.
Dư Tiểu Cường xem video về Chân Điêu Đại Lục tới bảy tám , xem xong thì phấn khích hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-481-hoc-xa-am-thuc-troi-day.html.]
"Món thú vị thế , Anh Thương nhất định thích. chuẩn ngay."
Cậu chạy ngoài, nhưng chạy nửa đường bối rối.
"Ủa, nhưng mua cá tráp ở nhỉ? Siêu thị hình như , tìm chỗ đặc biệt mới mua ."
Chủ tịch hội sinh viên:...
"Cậu xác định chuyện mua nguyên liệu để chủ tịch hội lo liệu hả?"
"Không, em tự lo."
Dư Tiểu Cường lập tức im miệng, nếu để chủ tịch hội hết thì chẳng bất tài lắm.
Cậu cũng là chủ tịch câu lạc bộ ẩm thực, cũng chút mối quan hệ, liền lập tức tìm các thành viên để bàn cách.
Bên , hiệu trưởng nghĩ thầm, chiều nay Phương Thương sẽ đến câu lạc bộ ẩm thực nấu ăn. Ông cấp nhiều tiền như , món ăn chắc chắn sẽ ngon. Vậy thì ông với tư cách hiệu trưởng, đến câu lạc bộ ẩm thực dạo, xem mặt mũi các thành viên câu lạc bộ thế nào, cũng vấn đề gì .
Ông là hiệu trưởng mà, đến câu lạc bộ nào xem chẳng .
Đi dạo một vòng các câu lạc bộ tiện thể thưởng thức thành phẩm của câu lạc bộ ẩm thực, cũng gì sai.
Không sai, thì thời gian chiều nay nhất định để trống, gì khác, chỉ chuyên tâm đến câu lạc bộ ẩm thực đợi ăn tiệc lớn.
Thời điểm ăn thêm thế thật quá hiếm , còn khó hơn cả trúng giải. Cũng may quy định của trường là mỗi thể đăng ký ba câu lạc bộ, nếu thì Phương Thương đăng ký bóng rổ thì thể chỗ khác.
Ông lấy điện thoại gọi cho chủ nhiệm khoa.
"Sau bốn giờ chiều nay, lịch gì chứ?"
Chủ nhiệm khoa ngạc nhiên: "Hiệu trưởng, thầy bảo hôm nay bốn giờ chiều cuộc họp, thông báo , chính thầy với hôm qua mà."
"Hả? Hôm qua bảo hôm nay họp ?"
Hiệu trưởng cau mày. Cơ hội hiếm hoi thế , lẽ nào ông họp? Họp xong mới đến thì đến cái đĩa cũng chẳng còn để liếm, mấy sinh viên đó, ăn uống như thú dữ, thấy đồ ngon là ăn sạch đến vụn bánh.
Chủ nhiệm khoa là khéo léo, chỉ qua một câu và giọng điệu của hiệu trưởng hôm nay ông họp, việc khác.
Ông liền xoay chuyển tình thế: "Tuy thông báo họp bốn giờ chiều, nhưng chiều nay việc quan trọng về nhà một chuyến. Hiệu trưởng, thầy xem thể vắng mặt ? Hay là dời cuộc họp sang ngày mai?"
"Cậu việc ?" Giọng hiệu trưởng trở nên nhẹ nhõm hơn.
"Vâng, thưa hiệu trưởng."
Chủ nhiệm khoa vắt óc suy nghĩ tìm lý do.
"Thằng con trai gọi điện bảo nhớ , gặp gấp. Người lớn cả mà lóc điện thoại, nghĩ lẽ nó gặp vấn đề gì trong công việc cần về tháo gỡ. Hay là dời cuộc họp sang ngày mai ạ?"
Con trai , chủ nhiệm khoa thì phân ưu cho hiệu trưởng, hiệu trưởng việc họp , để ông tự , chủ động mới là điều cấp nên . Vì sự ứng xử của bố, con cứ hy sinh một chút , thằng hai mươi tám tuổi mà lóc cũng chẳng mất mặt, chỉ hiệu trưởng thôi.
"Được, cũng họp quan trọng gì, chỉ là họp thường kỳ thôi, mai cũng . Cậu về nhà chuyện với con trai , dù con lớn nhưng tình phụ t.ử cũng thể thiếu. Cậu cứ , cho nghỉ."
Giọng hiệu trưởng nhẹ nhõm hẳn, tinh thần sảng khoái, tươi.
"Cảm ơn hiệu trưởng."
Bên , Dư Tiểu Cường cùng thành viên câu lạc bộ ẩm thực mua cá tráp. Có bạn cùng trường quen thấy nhóm họ rầm rộ kéo ngoài, liền hỏi.
"Mấy thế? Chiều nay các tiết ?"
" tiết, nhưng xin nghỉ để mua cá tráp.”
Thành viên câu lạc bộ ẩm thực đáp.
"Mua cá mà cả đám cùng ?"
"Cá khó tìm lắm, bọn hỏi mấy chỗ bán nhưng chắc đúng loại , nhất là cùng mua cho nhanh. Không thì chiều kịp dùng cho Anh Thương đấy."
Bạn chuyện thiếu suy nghĩ, vô tình để lộ bí mật, xong mới nhận gì, vội bịt miệng.
"Sao? Cá để cho Anh Thương dùng á? Chiều nay Anh Thương đến câu lạc bộ ẩm thực các hả?" Bạn kêu lên.
"Suỵt!" Thành viên vội hiệu im lặng.
"Cậu đừng to thế, chiều nay câu lạc bộ ẩm thực đông nghẹt, chính thành viên còn chui ."
Bạn cũng vội bịt miệng.
Phương Thương quá nổi tiếng, đến chơi bóng rổ, khán đài sân bóng rổ chật cứng. Cậu đến câu lạc bộ âm nhạc, những ai đăng ký mà giờ lười biếng cũng chen chúc kéo đến, còn cả đám dự thính khiến câu lạc bộ âm nhạc quá tải. Nếu giờ để chiều nay đến câu lạc bộ ẩm thực, chắc chắn ai nấy sẽ tìm cách lẻn .
"Cậu yên tâm, nhất định , nhưng chiều nay thể đến xem ? chỉ xem thôi, thật sự tò mò Anh Thương nấu ăn thế nào?"
"Chuyện ..."
Thành viên do dự một chút, gật: "Được, đến , dù gì câu lạc bộ ẩm thực bọn nay cũng bạn đến ăn ké. nhớ giữ bí mật."
"Cậu yên tâm, tuyệt đối vấn đề gì."
Bạn thề thốt đủ điều, và thầm nghĩ sẽ chỉ cho bạn nhất của .
Và thế là câu chuyện cứ thế lan .