Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 49: Canh thịt hầm thố đất

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:53:14
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao cái vị nó ... khó tả thế !"

Nét mặt vị khách nhăn nhó, cảm giác như một cú lừa ngoạn mục.

Hóa sự thật "phũ phàng" như thế!

" thấy ăn cũng cuốn lắm mà."

Hà Nam thì ăn ngấu nghiến, ngon lành, dù cũng quen với hương vị .

Vị khách ngay lập tức nhận " vấn đề".

Trời ạ, món mà bì với hương vị tuyệt vời của mấy món nộm canh thịt hầm của chủ nhỏ cơ chứ!

Xử xong miếng trứng xào ớt, vị thực khách vội vã gắp một cái bánh sủi cảo, thậm chí còn kịp chấm nước tương c.ắ.n ngập răng.

Cái vỏ bánh từ bột nhào thủ công độ dày và độ dai khác hẳn so với bánh mua sẵn ngoài hàng.

Cái bánh sủi cảo bự chảng, c.ắ.n một miếng mới hết một phần ba.

Lớp vỏ bánh bọc kín phần nước dùng ngọt lịm bên trong. Chỉ một miếng cắn, nước cốt thịt heo ứa ngập tràn khoang miệng, hương vị thanh ngọt hòa quyện cùng sự mềm mại của thịt heo qua từng nhịp nhai. Không hề pha tạp mùi vị nào khác, chỉ đơn thuần là hương thơm của lúa mì từ vỏ bánh và độ tươi ngọt của thịt heo.

Đời thủa nhà ai mới ăn chiếc bánh sủi cảo thuần nhân thịt heo như thế .

Mấy loại bánh sủi cảo từng ăn , dù dán nhãn nhân thịt heo thì khi c.ắ.n cũng lòi đủ thứ thịt heo trộn hành baro. Cả bánh bao cũng thế, gọi là nhân thịt heo chứ mấy khi là thịt nguyên chất , kiểu gì cũng nhét thêm hành tây, hành lá để tạo mùi.

Nhân thịt nguyên chất ăn miệng thật sự! Vị thịt heo đậm đà, béo ngậy. Cái viên thịt bên trong to chà bá, bằng hai viên thịt viên bình thường gộp , nhưng ăn mềm mịn hơn hẳn, hề cảm giác khô khốc, bã bã chút nào.

, bánh sủi cảo nhân thịt nguyên chất kiểu ăn chừng một, hai cái là ngấy tận cổ.

lúc , lớp vỏ bánh dày một chút phát huy tác dụng tuyệt vời của nó, giúp trung hòa vị béo, khiến ăn liền tù tì hết cả cái bánh mà chẳng thấy ngán. Kết hợp thêm nước chấm chua cay, thơm mùi tỏi nữa thì... chao ôi, kích thích vị giác cực kỳ!

Sau khi nếm thử chiếc bánh sủi cảo, vị thực khách quên sạch sự "đáng sợ" của món trứng xào ớt nãy. Anh chỉ tay đĩa sủi cảo, quảng cáo nhiệt tình: "Ngon lắm, mau nếm thử !"

Hà Nam e thẹn, gắp một chiếc sủi cảo, chấm đẫm nước tương c.ắ.n một miếng. Anh gật gù đồng tình. Vị ngon thật sự, ăn đứt mấy loại sủi cảo từng mua ở ngoài, mang đậm hương vị quen thuộc của sủi cảo nhà .

Hà Nam nhai sủi cảo rào rạo, tiện tay gắp thêm một miếng trứng xào ớt thật to.

Vị thực khách ăn sủi cảo ngon lành như mà vẫn tha cho đĩa trứng xào ớt, đành bó tay bái phục.

...

"Cho hỏi, cái bàn tròn đằng mỗi một thì phí phạm quá, ghép bàn ?"

Một vị khách tan sở, tất tả chạy đến quán A Quân, dòng rồng rắn xếp hàng cửa, thấy bên trong quán mỗi cái bàn của Ngô Phát là còn chỗ trống, liền thắc mắc hỏi.

"Dạ, bàn đó khách đặt sáu chỗ lận ạ, những khác đang đường tới." Ngô Hân tươi giải thích.

"Ồ, ."

So với lượng khách đông đúc thế , quán đúng là nhỏ thật. Phần lớn khách hàng đều đang xếp hàng chờ ngoài cửa.

Trừ những nhóm đông , thực sự lai rai, còn đa khách hàng mua mang , chỉ việc đợi lấy phần canh thịt hầm là xong chuyện, nhanh gọn lẹ. Không cần thiết mất thời gian chờ bàn.

Khách hàng của Ngô Phát theo địa chỉ cũng mặt cửa quán A Quân.

Trên con phố , chỉ duy nhất quán A Quân là tấp nập khách khứa .

Nhìn dòng chờ đợi, nhóm khách hàng cũng phần nào vơi cảm giác "bỏ rơi", bắt đầu đinh ninh rằng với tư cách là dân bản địa, chắc chắn vẫn còn những quán ăn ngon tuyệt cú mèo mà họ kịp khám phá.

Bên B mời bên A ăn thì đời nào cố tình phật ý đối tác.

Nghĩ , nhân viên phụ trách liên lạc với bên B móc điện thoại nhắn tin cho Ngô Phát: "Chúng đến ."

Ngô Phát rung đùi chờ mỏi mòn nãy giờ, thấy khách đến liền bật dậy tận cửa nghênh đón, đồng thời gọi ông chủ mang thức ăn lên.

Bốn món nộm, bốn món chính, bốn món xào, bốn món rau, một phần trứng hấp, một bát canh đậu phụ, thêm cả canh thịt hầm thố đất và sủi cảo, dọn kín mít cả một bàn, bát đĩa xếp chồng lên .

"Sếp Hoàng, cảm ơn sếp quá bộ đến đây, mời sếp . Quán bề ngoài tuy xuề xòa, nhưng món canh thố đất ở đây ngon nhức nách luôn. cất công đến xếp hàng từ sớm để các sếp dịp nếm thử đấy."

Cả nhóm bước , sếp Hoàng giữa, hai bên là thư ký và trợ lý, theo quản lý dự án và nhân viên, vặn năm , cộng thêm Ngô Phát là sáu, sắp xếp chỗ cực kỳ hợp lý.

"Quan trọng gì ăn uống, em hợp tác với bao , cần câu nệ mấy chuyện ." Sếp Hoàng đáp, nét mặt mảy may gợn chút suy tư.

Ngô Phát, đến thăm hỏi bên A, quà cáp, nhậu nhẹt là chuyện đương nhiên, những việc khác cần bận tâm, chỉ cần thể hiện đủ thành ý của công ty, thỏa thuận coi như êm xuôi.

"Mời sếp Hoàng ăn mà sơ sài , sếp nếm thử món canh ở quán xem, đảm bảo với sếp là ngon từng thấy luôn!" Cả nhóm chen qua đám đông, tiến thẳng tới bàn tròn phía trong cùng.

Đồ ăn dọn lên khá tươm tất.

"Quán canh thịt hầm trứng bắc thảo và canh thịt hầm trứng gà, các sếp dùng loại nào ạ?" Mọi lượt gọi món canh theo sở thích, xuống trò chuyện rôm rả trong lúc dùng bữa.

Ngô Hân và thím Trương lấy các phần canh từ trong xửng hấp , cẩn thận đặt lên bàn.

"Cẩn thận kẻo bỏng nhé!" Vì quán đông khách, bưng thức ăn lên xong, nhắc nhở khách một câu là Ngô Hân vội vàng việc khác. Dạo chất lượng phục vụ của quán quả thật chu đáo như .

Nước uống bàn thì khách tự quầy lấy, còn cảnh nhân viên đon đả bưng rót nước tận nơi nữa. Đông khách quá mà chu cho nổi.

May , khách hàng cũng khá dễ chịu, quá khắt khe, phục vụ còn vồn vã nhưng bù vẫn giải đáp thắc mắc nhiệt tình, tỉ mỉ, lẽ vì bận rộn nên thiếu một chút vồn vã thôi.

"Vâng ạ, cảm ơn bà chủ."

Ngô Phát vốn mùi thơm ngào ngạt của món canh thịt hầm quyến rũ đến mức nuốt nước bọt ừng ực nãy giờ. Giờ thì cuối cùng cũng thưởng thức.

"Mọi nếm thử xem, ngọt nước lắm đấy."

Thấy nào nấy trong quán đều xì xụp một phần canh thố đất, còn cả hàng dài chờ mua mang về, mấy trong nhóm cũng lờ mờ đoán đây là món "đinh" của quán.

Sự tò mò của về thố canh càng lúc càng tăng cao. Nắp thố mở sẵn lúc dọn lên, thố canh trong vắt, nguyên liệu bên trong hiện rõ mồn một. Lớp mỡ từ thịt heo tiết nổi lềnh bềnh mặt nước, phủ lên các nguyên liệu một lớp màng óng ánh, vị ngọt thanh cứ như tỏa hữu hình, xộc thẳng mũi.

Mọi múc một muỗng canh bằng chiếc muôi sứ trắng, cảm nhận nóng tỏa , liền khẽ thổi mới đưa miệng. Dè chừng thế mà vẫn bỏng rát một phen.

"Ui da! Nóng quá mất!"

Một vốn chịu nóng, "phụt" một cái, phun luôn ngụm canh ngoài, vội vã chạy đến tủ lạnh tìm nước lọc. Mùa hè oi bức mà phỏng rộp cả lưỡi thế thì đúng là t.h.ả.m họa.

Chứng kiến cảnh tượng "thương tâm" đó, những còn uống canh càng thêm phần cẩn trọng. Thổi phù phù cả nửa ngày trời mới rón rén nếm thử một ngụm nhỏ.

Giây tiếp theo, ai nấy đều hóa đá tại chỗ.

Ngay khi ngụm canh tan nơi đầu lưỡi, một hương vị ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng, kéo theo muôn vàn cung bậc cảm xúc đan xen, khiến bâng khuâng khó tả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-49-canh-thit-ham-tho-dat.html.]

Giọng trầm ấm của Sếp Hoàng vang lên: "Hương vị giống hệt món canh thịt hầm bằng bếp củi ở quê ngày xưa, lâu lắm mới nếm hương vị !"

Con khi tuổi thường hoài niệm về những điều in hằn sâu đậm trong ký ức. Có thể là một sự việc, một con , một món ăn.

Trở về với làng quê mộc mạc, món ngon nhất thuở ấu thơ chính là thố canh hầm bằng bếp củi, ngọt lịm gì sánh bằng. Quyện với mùi khói củi đặc trưng, thố canh hầm ròng rã suốt mười mấy tiếng đồng hồ. Sáng sớm cắp sách đến trường, chiều muộn về nhà mới thưởng thức.

Mọi tinh túy của thịt đều thời gian ninh nhừ trong nước canh. Thố canh đó, chỉ vỏn vẹn hai lưng bát, chút thịt, cả nhà ai cũng nhịn ăn, nhường phần ngon nhất cho bé. Bảo là đang tuổi ăn tuổi lớn, uống nhiều canh xương hầm nhừ để bổ sung canxi, mau lớn.

Lớn lên, rời xa vòng tay gia đình, Sếp Hoàng còn nếm hương vị thố canh hầm bếp củi bao năm qua. Vì quê nhà giải tỏa, nay cả gia đình chuyển lên sống trong căn hộ tái định cư, gian bếp sáng choang hiện đại bao giờ tìm hương vị thố canh ngày xưa. Đau đáu suốt bao năm, chẳng ngờ ngày thưởng thức nữa.

Hóa , thứ ông nhớ nhung hẳn là món canh , mà là thời gian tươi . Làm hoài niệm cho , bé ngày nào như báu vật cả nhà cưng chiều, yêu thương, giờ đây trở thành một phần nhỏ bé của xã hội, gồng bon chen, nỗ lực ngừng chỉ mong mang cuộc sống đủ đầy hơn cho gia đình.

hễ cứ nhớ về thố canh , ông cảm thấy vẫn là đứa trẻ cả nhà bảo bọc, yêu thương.

Sếp Hoàng cúi đầu, giấu đôi mắt đỏ hoe, cố kìm nén cảm xúc. Gắng mở to đôi mắt, nhưng một giọt lệ vẫn kìm mà rơi tõm thố canh, tan biến làn nước trong vắt. Ông ngờ ngày đa sầu đa cảm đến thế.

Mỉm chua chát, ông múc thêm một muỗng canh đưa lên miệng. Nước mắt rơi chẳng đổi hương vị, chỉ khiến thứ cảm xúc trong ông thêm phần mãnh liệt.

Trong mâm tiệc , Sếp Hoàng là giữ vị trí cao nhất. Nghe những lời bộc bạch của ông, xung quanh tự nhiên cũng hùa theo tung hô.

" , đúng , hồi nhỏ cơm nấu bằng chõ lớn bếp củi quê ngon cực. Dưới thì nấu cơm, thì hấp thức ăn, một công đôi việc, dọn lên ăn cơm cháy thì ngon bá cháy luôn." Cậu nhân viên gốc nông thôn hào hứng góp chuyện, vô cùng đồng cảm.

Chẳng hiểu , cứ cảm giác vài thứ ở quê vẫn ngon hơn đồ ở thành phố. Nước sông quê nào giống nước máy thành thị, đến cả mùi vị nước uống cũng khác biệt đôi chút.

"Nhắc đến mới nhớ, ăn cháo ở ngoài bao giờ thấy ngon bằng cháo nấu nồi gang bếp củi ở quê, hạt gạo lúc nào cũng thơm lừng mùi gạo mới."

"Mấy em thì thế, chứ với thố canh thịt hầm là ngon nhất trần đời, ngọt nước kinh khủng. Cậu Ngô tinh mắt thật, tìm quán ngon thế mà dân bản địa như tụi còn chẳng ." Vừa nhắc đến chuyện , ánh mắt của Sếp Hoàng và đều đổ dồn về phía Ngô Phát.

Nói cũng đúng. Tuy hẳn quê gốc ở Giai Thành, nhưng vì công việc nên họ gắn bó với nơi khá lâu, chỗ nào ăn chơi ngon, lý họ sành sỏi hơn một từ nơi khác đến công tác chứ. Cái quán nhỏ xíu họ còn chẳng , mà Ngô Phát tìm .

"Hì hục mãi, cũng là do duyên thôi sếp. thuê khách sạn ngay gần đây, trưa nay gọi đồ ăn ngoài vô tình trúng ngay thố canh , thấy ngon quá nên chạy xếp hàng xí chỗ ."

"Thế thì đỏ quá còn gì!"

"Chuẩn luôn."

"Quán đông khách thế , khó tới xếp hàng từ sớm, ăn nhiều nhé, đừng phụ lòng của Ngô."

Sếp Hoàng nể mặt, vả món canh ông thực sự ưng ý, thế nên nụ môi ông cứ nở mãi tắt.

...

Tầm bảy giờ tối, mấy bấm theo dõi Hà Chí Thượng - vốn dĩ để "hóng phốt" lúc ăn đồ Phương Thương - bất ngờ phát hiện đăng một cái "status".

Kèm theo bức ảnh đang xếp hàng rồng rắn cửa quán A Quân, bảng hiệu của quán rõ mồn một, còn tag luôn cả địa điểm. Status thì chả chữ nào.

cái ý tứ thì quá rõ ràng . Sáng nay ip của còn lượn lờ ở tỉnh An, giờ bấm xem thì ip chễm chệ ở tỉnh Đại Hưng. Giai Thành - nơi quán A Quân đóng đô, chính là trong tỉnh Đại Hưng đấy.

Thế nghĩa là ! Nghĩa là cái đám fan ngày ngày rủa xả , "chửi" chạy một mạch đến Giai Thành luôn ! Đến đây gì? Chẳng lẽ định "solo" ngoài đời thật với đám fan? Hay là "oan đầu nợ chủ", tìm thẳng chủ nhỏ để tính sổ?

Fan hâm mộ nhận điều bắt đầu thấy chột .

Người xưa câu, tật giật , fan nào mà trót "ẩu đả" bằng bàn phím thì lén lút "bứng" cái status quăng group Wechat của thực khách quán A Quân.

Trong cái group hàng trăm , lập tức nhận Hà Chí Thượng.

"Đây chẳng là ' trai bụng' ? Ổng đến Giai Thành thật á?"

"Á đù, vụ gì đây? Lão cùng quê với tụi ?"

"Đang xếp hàng kìa?"

"Trời đất ơi, lẽ tụi c.h.ử.i đến mức lặn lội tới đây luôn?"

Trong group cũng nhận Hà Chí Thượng, nhưng cũng chẳng kênh Douyin của Phương Quân là gì.

"Tình hình ? Mọi đang bàn chuyện gì thế?"

"Có gì , đến quán A Quân xếp hàng ăn cơm thôi mà?"

"Chuyện gì mà thấy ngạc nhiên quá ."

"..."

Thành viên trong group Wechat đến kênh Douyin cũng nhiều, còn do đến quán ăn, thấy mã QR dán tường mới quét group.

Mọi mải mê húp canh, nên thông tin lập group vẫn phổ biến rộng rãi.

Thấy nhiều trong group ngơ ngác, vài fan cứng theo dõi kênh Douyin của Phương Quân bắt đầu nhảy giải thích.

Kể thì dài dòng lắm. Chuyện bắt đầu từ lúc con trai của ông chủ đầu tiên trổ tài nấu nướng. Ông chủ clip đăng lên Douyin, cầu cứu cộng đồng mạng cách để ấm nếm mùi cực khổ của việc bếp, từ đó mà lo học hành. Ai dè, ấm những thấy cực, mà còn đ.â.m mê mẩn việc bếp núc. Ông chủ thấy vị thế của lung lay, tiếp tục đăng video "kêu cứu".

Thế là ' trai bụng' xuất hiện, "hiến kế" cho ông chủ: bắt nhóc xong bài tập mới đụng bếp.

Nghe đến đây, vài khách quen trong group mới vỡ lẽ.

"Thảo nào, bảo đợt cứ tối ngày thường là vẫn mua mấy món nộm do chủ , tuần tự dưng lặn mất tăm. Bảo là chủ xong bài tập, thời gian nấu, hóa là do cái 'vụ' !"

"Thì là thế, hèn gì cả tuần nay chả lấy một đĩa nộm."

"Thằng chả xúi bậy ghê."

Sau khi nốt phần câu chuyện, mới vỡ lẽ vì sốc đến thế khi status đó.

"Có ai đang ăn trong quán , ngó thử xem cái ' trai bụng' kiếm chuyện gì ?"

"Đâu chuyện đó, trong quán đông khách thế , ai mà dám loạn!"

"Thế tới gì?"

Fan của quán A Quân đều thắc mắc chuyện . Không rào cản mạng xã hội che giấu, tràn phần bình luận của Hà Chí Thượng với thái độ niềm nở hơn hẳn.

"Vị đài , xin hỏi hạ giá đến Giai Thành yêu quý của chúng việc gì?"

"Định bụng đến quán A Quân ăn một bữa ?"

Giữa mấy dòng bình luận ngắn ngủi, lọt thỏm bình luận của vài qua đường chuyện gì đang xảy , thấy nhắc đến quán A Quân là nhảy "góp vui".

"Hôm nay cũng ghé quán A Quân ăn, công nhận chất lượng món ăn ngày thường với cuối tuần khác một trời một vực." Một fan "cứng" chờ mãi thấy Hà Chí Thượng trả lời, cái bình luận "lạc quẻ" , nhịn bèn bay đáp trả.

 

Loading...