Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 491: Trăn trở thật nhiều
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:06:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Thương vô cùng tò mò: "Sư t.ử thức tỉnh, ông nội bất chợt nhớ đến loại bánh điểm tâm ?"
Ông Phương mỉm , kịp mở lời thì Anh Mẫn bên cạnh vốn đang tán gẫu với mấy công t.ử giàu liền giơ tay.
"Con , con ! Nhất định là ăn sư t.ử thức tỉnh nhưng mãi gọi . Trong nhóm ngày nào cũng chỉ mâm cỗ Mãn Hán xếp hàng, nên họ mới tìm đến Vương gia, nhờ ngài gọi món đúng ạ?"
Vương đại gia hì hì: "Thằng nhãi ranh nhờ vả mà nhớ rõ thật đấy."
"Phải đó ạ!" Anh Mẫn Vương đại gia, hận thể quỳ xuống lạy thêm vài cái nữa. Nói xong liền , nhanh nhẹn rót hai cốc nước, một cho Vương đại gia, một cho ông Phương, thậm chí còn bày cả đĩa trái cây và hạt dưa .
Ông Phương giải thích: "Có một thanh niên kể rằng vô cùng ăn sư t.ử thức tỉnh, cho dù mua về nỡ ăn, đem đổ keo thành đồ mỹ nghệ đặt đó cũng . Tóm là khát khao một chiếc, gọi cho ông Vương những hai mươi mấy cuộc điện thoại. Ta thấy thành tâm thành ý, là con một , vì cũng từng nếm thử, tiện thể để thưởng thức."
"Thôi , ông nội , con sẽ ." Phương Thương gật đầu nhận lời.
Đợi ông nội phòng lấy thùng cá sống bếp, mới hỏi Vương đại gia.
"Con thấy ông nội hôm nay đặc biệt vui vẻ, Vương gia, hai ông câu hôm nay gặp chuyện gì vui ?"
Vương đại gia cũng tươi.
"Thực chẳng gì đặc biệt. Cậu thanh niên đó là bản địa, bọn thích câu cá nên đặc biệt tìm đến bên bờ nơi bọn thả câu. Cậu đúng là cao thủ câu cá, giúp ông con câu mấy con cá diếc dại to tướng, thêm một con cá chép nữa. Ông con mà chẳng vui cho ."
Ông dừng một lát thêm: "Ta cũng vui lây đấy chứ, cá chép dại sức kéo thật sung sướng, cũng hiếm khi trải nghiệm cảm giác dẫn cá ."
Phương Thương bỗng bừng tỉnh hiểu .
Thì hôm nay ông nội vui vẻ và tích cực như , hóa là tìm tận nơi, chiều theo sở thích của ông .
Những bạn mê ăn , vì món ngon mà đúng là từ thủ đoạn nào.
Biết ông nội thích câu cá, giờ bắt đầu rình ông ở bờ sông ngoài trời ?
Quả thật là giỏi.
Đã tìm đúng chỗ dựa vững chắc.
Nghỉ trưa xong, Phương Thương bận rộn trong bếp.
Thực đơn tuần trong bếp là thế giới của vị chua ngọt và vị cay tê.
Sườn chua ngọt, cánh gà chua ngọt, tôm hùm cay, cá cay. Còn canh là món cải thảo nước sôi mà thực khách hai hôm yêu cầu.
Ngồi trong đại sảnh , tám phần mười đều là du khách từ nơi khác tới.
Mọi ăn sườn non chua ngọt miệng, c.ắ.n móng giò muối tiêu dẻo quánh, uống thêm một bát cải thảo nước sôi thanh tao tao nhã, dư vị vô tận, chỉ cảm thấy cả như thăng hoa.
Một đĩa đồ chua ngọt thành công, bên ngoài nhất định phủ một lớp màu hổ phách kim hồng sáng bóng long lanh.
Lớp nước xốt bám thịt sườn lấp lánh ánh sáng, tô điểm cho món ăn thêm vẻ hoa lệ.
Hạt mè trắng và hành lá xanh mướt điểm xuyết khiến món ăn càng thêm đỏ xanh tươi sắc, phân biệt rõ ràng, chỉ thôi thấy vui mắt, kích thích vị giác.
Khi ăn, mùi chua ngọt nồng nàn thấm đượm hòa cùng mùi bột chiên và thịt thơm lừng, ăn thấy chảy nước miếng.
Thưởng thức xong món chua ngọt, nếm món cay, nhất là cá cay. Món chính là bữa tiệc của những kẻ cuồng vị cay, là một màn trình diễn lửa bùng đầu lưỡi.
Trong tô lớn, nước cá cay màu đỏ tươi mỡ màng, đầy khí phách của món ăn giang hồ.
Trên bề mặt phủ một lớp ớt khô và hoa tiêu dày đặc, màu đỏ lửa và nâu đỏ hòa quyện, chỉ thôi níu giữ chặt vị giác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-491-tran-tro-that-nhieu.html.]
Không khó để tưởng tượng khi ăn món sẽ cay mê tê mỏi thế nào.
Hành lá và rau mùi xanh mướt trôi nổi mặt, lát cá trắng muốt ẩn hiện giữa màu đỏ, cùng với mùi cay bốc lên tận trời xanh, hỏi còn ai thể nhịn mà động đũa.
Giữa mùa đông giá lạnh, thưởng thức miếng cá cay mê tê, cảm nhận ớt và hoa tiêu lan tỏa đầu lưỡi, ấm truyền khắp thể, tận hưởng cảm giác sảng khoái tột đỉnh, chỉ thấy hạnh phúc chẳng qua là giản dị thế .
"Nếu một đời đến quán ăn A Quân một , là tiếc nuối cả đời."
"Nói chính xác hơn, nếu một đời từng nếm món ăn của thần ẩm thực Phương Thương, mới thực là đại tiếc."
"Lần đến đúng lúc, tuần cải thảo nước sôi, tuần , thật may mắn ăn no nê."
"Tuần bánh điểm tâm thuyền cơ đấy, ăn cái đó thú vị lắm, giống như rút thăm , vì cái đơn giản đến cực đơn, cũng cái phức tạp đến tận cùng. Thật thử."
Đám du khách ăn đến chảy mồ hôi nơi chóp mũi, ăn trò chuyện, sướng vô cùng.
Bên ngoài, những thực khách địa phương lấy các cửa hàng lân cận, chỉ ngóng về quán A Quân mà c.ắ.n khăn tay.
Than ôi, giành , căn bản giành .
Người đông quá.
Các công ty du lịch vì ăn đủ cách để giành .
Chẳng lẽ họ thức suốt đêm để lấy ?
So bì nổi, nổi.
Nhân lúc Ngô Hân ngoài thở thoáng khí, hàng xóm tới gặp bà.
"Chị Hân, quán của chị định mở rộng ? Chật quá, đủ chỗ. Bọn cũng thèm món ăn của Tiểu Thương, nhưng chẳng xếp ."
"Phải đấy đấy, là chị mở rộng , thật thể tiếp tục thế . nửa tháng ăn quán A Quân , thấy gầy cả ."
" còn t.h.ả.m hơn, một tháng ăn. Ngày nào cũng chỉ ngửi mùi thơm của du khách ăn, thực đơn mà lòng chỉ một ý nghĩ: món nào cũng là món yêu thích của thế nhỉ, giá mà món thích thì còn an ủi chút."
Người phụ nữ xong bỗng giật .
"Chẳng món nào Tiểu Thương đều thích ? Thế nên ngày nào cũng sốt ruột."
Mọi kéo Ngô Hân mãi về chuyện mở rộng quán, đợi họ hết, bà mới cất tiếng.
"Mọi yên tâm, nhà bàn bạc chuyện mở rộng . đợi kỳ nghỉ đông, khai giảng mới bắt tay , bằng hiện giờ khắp Giai Thành đều là , đột ngột đóng cửa sẽ tiện."
"A, đợi khai giảng mới sửa sang?"
Nghe , liền lộ vẻ mặt mừng lo.
Mừng là cuối cùng cũng mở rộng, chỗ nhiều hơn, họ cũng sẽ cơ hội lấy .
suốt cả kỳ nghỉ đông họ khó ăn quán A Quân, cứ ngóng đợi nghỉ đông qua để bù , ai ngờ qua nghỉ sửa quán, chẳng chờ thêm nữa.
Trăn trở quá, khó xử quá.
Cảm giác ăn quán A Quân bỗng trở nên xa vời vô định.
"Hay là bàn với thằng con bất tài của , tối nay bắt nó mười hai giờ xếp hàng. chuẩn lều cho nó, ngủ đến sáng dậy lấy , chắc cũng chứ?"