Mọi vây quanh Phương Quân, bắt đầu khen ngợi.
Các cụ già khen trực tiếp, vòng vo, trẻ con thì ăn ngọt lịm, câu thì chú Phương giỏi, câu thì đòi chia kẹo cho chú.
Có cùng lứa bày tỏ khâm phục như sông dài cuồn cuộn. Phương Quân khen đến đỏ mặt, vội xua tay bảo chẳng gì đáng khen, chỉ nhờ con trai giỏi thôi.
miệng toe tới mang tai.
Họ khen ông giỏi đấy.
Ha ha ha!
Ông vốn dĩ giỏi mà. Trên ông bố chủ tiệc lớn, con trai là thần ẩm thực, hỏi ai hơn ông, ai sánh kịp.
Hàng xóm quen Phương Quân nhiều năm, ít nhiều ông, liền vây quanh khen, khuyên ông mở quán thịt kho để dân xóm ăn.
Phương Quân mãi, khen nên vui, đồng ý.
"Được, lát nữa về thu dọn, ngày mai chuẩn vài nguyên liệu, dựng một sạp nhỏ. cũng sẽ mang máy tính xuống, đợi lão Giang về, cùng chơi game."
Mọi thấy thuyết phục Phương Quân, đều hài lòng.
Tối hôm đó, Phương Thương về nhà, cả nhà quây quần ăn cơm.
Không mở quán, cả nhà đều rảnh.
Bữa tối do Phương Quân nấu, nước thịt kho thượng hạng, kho một ít thịt, hai món xào thịt kho, một đĩa nguội.
Xào và hầm do ông Phương . Bốn một nhà, bữa tối thịnh soạn, ăn trò chuyện gia đình.
Phương Quân bèn kể chuyện định dựng một sạp thịt kho cổng khu nhà để g.i.ế.c thời gian.
Phương Thương xong bật .
"Bố , hiếm khi nghỉ ngơi, bố nghỉ ngơi cho , đưa hưởng tuần trăng mật nhỉ? Giai Thành rộng lớn, dạo phố cũng , tội gì bận rộn."
Phương Quân đáp: "Bố , còn cả tuần, giờ bắt đầu chán."
Ngô Hân cũng gật đầu: "Ừ, chán lắm. Vậy nên bố con mở sạp thịt kho đồng ý. Mẹ cũng thể giúp. Hàng xóm mua, chuyện, coi ti vi, thế là hết ngày."
Phương Thương thấy bố đều , họ thực sự chán.
"Được, bố thấy hợp thì . Lát con sẽ nấu một nồi nước thịt kho mới, ngày mai bố bán cổng nhé. Trong kho còn mấy cái bàn nhỏ ghế nhỏ, dùng ."
Vì bận bịu quen, vợ chồng Phương Quân đều là hành động, là .
Sáng hôm , họ dựng sạp cổng, bắt đầu kho thịt.
Chuyện loan truyền khắp xóm, khi dựng sạp, còn đến giúp.
Rồi họ tự mang ghế nhỏ xếp hàng, thật sự một máy tính xách tay, coi phim tán gẫu.
Có thanh niên ngang, thấy chuyện lạ, Phương Quân rảnh rỗi mở sạp cổng bán thịt kho cho hàng xóm, coi tivi chuyện, liền thấy là một phần của khu phố, cũng góp công. Cậu liền về nhà lấy máy chiếu và màn chiếu dùng đến dựng sạp.
Thế là càng thú vị hơn.
Phương Quân kho thịt trong nồi, một đám xem phim, bình luận về diễn xuất của các diễn viên phim cũ, cảnh đ.á.n.h .
Cảnh tượng đầy khói lửa nhân gian thật thú vị.
Vương đại gia đang ghế giúp ông Phương gỡ đống dây câu rối, họ bảo ăn chơi thảnh thơi, lắc đầu.
Ông dám cá, nếu tin tức Phương Quân bán thịt kho cổng lan , sự thảnh thơi sẽ lập tức biến thành chen chúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-495-se-bi-danh-day.html.]
Ai là đề nghị bán cổng, bán trong vườn hoa của khu nhà?
Trong vườn hoa rộng rãi, trong xóm, còn tiện hơn.
Vương đại gia cũng xem nhẹ quyết tâm của ăn ngon.
Nếu quán thịt kho thật sự đặt trong khu nhà, dù chìa khóa cổng , đám mê ăn thèm quá cũng thể trèo tường.
Ngô Hân và Phương Quân tìm việc . Còn Phương Thương ở trường, cuộc sống càng thêm phong phú.
Không cần về sớm nấu ăn, thời gian ở trường của dài hơn.
Có khi vui quá, ở luôn ký túc xá, về nhà.
Ba câu lạc bộ, rảnh rỗi đều thể chăm lo.
Hơn nữa vì quen tay nấu nướng, đến câu lạc bộ ẩm thực nhiều hơn.
Nói ai vui nhất khi quán A Quân sửa sang và Phương Thương về nấu ăn, thì ai khác ngoài Dư Tiểu Cường.
Câu lạc bộ ẩm thực cuối cùng vắt óc nghĩ cách mời Thương tham gia.
Thay đó, Thương rảnh rỗi nấu ăn hỏi khi nào câu lạc bộ hoạt động. Trời đầu Phương Thương hỏi, Dư Tiểu Cường sốc đến mức nào.
Cảm giác chẳng khác nào trúng một trăm vạn.
Giờ câu lạc bộ ẩm thực của Dư Tiểu Cường trở thành câu lạc bộ ưa chuộng nhất trường.
Kinh phí hoạt động dựa món Thương .
Phương Thương thường đến câu lạc bộ ẩm thực thứ Tư và thứ Sáu, nên Dư Tiểu Cường thường sáng thứ Tư và thứ Sáu hỏi gì.
Khi Phương Thương nguyên liệu cần, Dư Tiểu Cường chẳng gì khác, chạy thẳng lên phòng hiệu trưởng báo cáo, hiệu trưởng cấp phiếu, cầm phiếu lấy tiền.
Nửa tháng trôi qua, Dư Tiểu Cường ngủ cũng tỉnh dậy .
"Cuộc đời thật tuyệt vời. Ngày nào cũng gia nhập câu lạc bộ ẩm thực. Nếu phòng học chật quá, nghi cả trường sẽ tham gia."
Cậu các thành viên, thật lòng : "Giá mà quán A Quân sửa thêm lâu chút, cỡ ba bốn tháng, thì câu lạc bộ chúng cả học kỳ chẳng lo gì."
Thành viên xong liền nhăn mặt, đồng tình.
"Chủ tịch, câu đó nhất đừng ngoài, cũng đừng , sẽ đ.á.n.h đấy."
Dư Tiểu Cường thắc mắc: "Sao đánh? Ai đ.á.n.h ?"
Thành viên chỉ mặt : " và mấy đứa bạn đây."
Bên cạnh, mấy thành viên câu lạc bộ ẩm thực khác cũng bước tới xếp hàng cạnh .
"Bọn , dân Giai Thành chính hiệu, nhà ở Giai Thành, lấy tiện lợi, ngày nào cũng mong quán A Quân mở cửa."
Dư Tiểu Cường: "..."
Đại học Công nghiệp Giai Thành nhận bao nhiêu sinh viên bản địa , một câu lạc bộ ẩm thực mà từng .
Hôm trường trận bóng rổ.
Đối thủ là đội vô địch giải đấu. Các thành viên câu lạc bộ bóng rổ năm nào đấu với họ cũng thua, nên hôm nay tinh thần phần sa sút.
Nhất là các đàn cuối khóa. Chủ tịch câu lạc bộ bóng rổ Tất Hằng thấy , liền trợn mắt.
Thế thì . Anh Thương tham gia thi đấu, mà ủ rũ thế , đáng với Thương ?