Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 500: May mà không phải tại hắn quá yếu

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:06:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Toàn thể sinh viên Đại học Công nghiệp đều đang nỗ lực để tham gia chuyến bộ . Cách thức vây bắt, truy đuổi, ngăn chặn khiến Tất Hằng đến phát ốm.

May , cuối cùng hiệu trưởng cũng lên tiếng.

Thần ẩm thực chỉ một , bộ là để thư giãn, dã ngoại, chứ bắt Phương Thương khổ sai, vì thế thể quá đông.

Ai nấu nướng sẽ ưu tiên, để tiện tay giúp đỡ.

Dư Tiểu Cường và các thành viên câu lạc bộ ẩm thực cũng đăng ký, ưu tiên nấu, liền thấy yên tâm.

Họ giơ tay tỏ ý rằng nếu chút tài nấu nướng thì ai dám gia nhập câu lạc bộ ẩm thực, ít nhất những thao tác cơ bản vẫn .

Câu lạc bộ ẩm thực vui mừng, nhưng những sinh viên nấu nướng buồn.

Có bạn từ nhỏ chỉ ăn cơm nhà, cấp ba học nội trú, lên đại học chỉ nấu mì ăn liền.

Không họ học, nhưng đôi khi năng khiếu định, như Vương Nhược Độ, ngày nào cũng chơi game mà vẫn thi đỗ đại học học cao học, còn thích game.

Họ chỉ cày đề, cày bài, cày điểm thi Đại học Công nghiệp, ngày nào cũng bận ôn thi, bài, chạy điểm.

Đến đại học mới thấy kỹ năng sống kém cỏi, tưởng đợi trường sẽ học dần.

Ai ngờ nó trở thành tấm vé để tham gia dã ngoại.

"Than ôi, từng cơ hội học nấu ăn mắt mà trân trọng, đến khi mất mới hối tiếc. Nếu trời cho cơ hội , sẽ với : con học nấu ăn."

"Em thể học ngay tại chỗ, em gùi đồ, dọn dẹp, thu dọn, em việc cực nhanh, mang em theo thiệt."

"Làm gì cũng gì, chỉ ăn là nhất thì ? Em còn nũng nữa mà."

tranh giành thế nào, danh sách cuối cùng vẫn xác nhận, phần lớn là những ai thể giúp đỡ, dù chắc dùng đến.

Phải rằng gần hai trăm cùng bộ đường dài quả là một cảnh tượng hoành tráng.

Hiệu trưởng chọn địa điểm là công viên Bắc Hồ.

Công viên Bắc Hồ giữa sườn núi, phong cảnh , khí trong lành, gần thành phố nên ngày thường ít , chỉ dịp lễ mới đến thăm hồ, sẽ quá đông đúc.

Ngày khởi hành, hừng đông, sinh viên thu xếp đồ đạc xếp hàng chờ.

Vì là bộ, tất cả bếp núc, xoong chảo, d.a.o thớt đều do cùng mang.

Tuy đồ đạc nhiều, nhưng nhờ đông , nên chẳng lo mang hết.

Phương Thương mang theo gia vị, nghĩ lát nữa nấu nướng sẽ cần nhiều, gia vị mà mang theo e là đủ.

Chỉ , vốn là chủ quán ăn, nên đủ loại gia vị cần thiết đều .

Cậu cũng chuẩn một bộ d.a.o , vì d.a.o thì thái mới nhanh.

Sáng nay bố mua thịt tươi, một miếng ba chỉ cực kỳ ngon, trông bắt mắt nên mang theo.

Chưa đến sân vận động, thấy chỗ tập trung đông nghịt sinh viên, tay ai cũng cầm đồ.

Người cầm rau, kẻ mang hoa quả.

Còn hai sinh viên cùng khiêng một cái chảo lớn bóng loáng.

Bên cạnh đeo nồi đất, đều do hiệu trưởng và thầy cô đóng góp.

Thấy Phương Thương đến, đàn đến xách đồ giúp.

"Túi nặng, cẩn thận."

"Yên tâm, khỏe lắm."

Đàn đón lấy miếng ba chỉ, dùng sức nhưng ngờ nặng đến , tay run lên, túi rơi xuống đất.

Rõ ràng lúc nãy Thương cầm nhẹ nhàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-500-may-ma-khong-phai-tai-han-qua-yeu.html.]

Đàn liền nghi ngờ sức , cố kéo lên, gọi mấy bạn thử, ai cũng xách nhưng ai nhẹ nhàng như Thương.

Thế mới yên tâm.

Thương quen đảo chảo nên sức khỏe hơn, chứ quá yếu.

May , may .

Bên , một bạn cầm một cái giăm bông Kim Hoa sắc đỏ tươi, thớ thịt rõ ràng, đến khoe mặt Phương Thương.

"Anh Thương xem, đây là giăm bông Kim Hoa bố em cất giữ, nấu ăn, ông đặc biệt đưa cho em, bảo chỉ tay nghề của mới xứng với miếng giăm bông ."

Phương Thương kỹ màu sắc và độ săn chắc của miếng giăm bông, hài lòng gật đầu.

" , miếng giăm bông quả thực thượng hạng, ."

"Anh Thương thích là ."

Được Phương Thương khen, tuy khen giăm bông chứ , nhưng bạn đó vẫn vui.

Nhạc Lạc Thiên vẫn mang cần câu, phe phẩy hai cây cần chẳng gì đặc biệt mặt Phương Thương.

"Anh Thương xem, hai cây cần là bảo bối của bố em, mỗi cây giá mấy vạn, cá ở công viên Bắc Hồ ngon, em đặc biệt mang cần đến để câu, nhất định câu nhiều hơn."

"Lần cũng thế, mà câu mấy con ." Trương Triều nhớ buổi tụ tập hồi cấp hai, trêu chọc.

Nhạc Lạc Thiên tỏ nghiêm túc.

" còn là ngày xưa nữa. Bây giờ trải qua sương gió, thời gian rèn thành hình hài mong ."

Trương Triều giơ ngón giữa khinh bỉ.

"Giả tạo!"

Hai là bạn cũ, trêu đùa, liền đuổi tại chỗ.

Hiệu trưởng vẫy tay, một thầy giáo trẻ huýt sáo.

"Mọi đừng náo nữa, về hàng, điểm danh."

Xác nhận , duy trì đội ngũ, hiệu trưởng lên tiếng với giọng mà ai cũng mong đợi.

" tuyên bố, chuyến bộ bắt đầu, xuất phát!"

Sinh viên đầu giương cao một lá cờ, dẫn đầu, phía tất cả theo sát.

Một nhóm sinh viên đông đúc tiến về cổng trường.

Hai trăm ít, khiến đường và xe cộ chú ý.

Ai cũng tò mò nhóm sinh viên đông .

Nhìn kỹ, còn vác chảo, mới hiểu.

Hóa dã ngoại, tự nấu ăn, thấy vui.

Một tài xế hạ kính xe hỏi: "Các em là sinh viên trường nào, dã ngoại ở , vui ?"

Bạn sinh viên hỏi tươi như kẻ ngốc.

"Vui , nhưng chắc chắn ngon, vì hôm nay Thương nấu ăn. Cần giới thiệu Thương là ai ?"

Tài xế ngớ : "Anh Thương? Anh Thương nào?"

Chẳng lẽ là vị thần ẩm thực của quán A Quân?

Tài xế còn đang nghĩ đời nào trùng hợp thế, thì mấy sinh viên hớn hở .

"Tất nhiên là tiểu lão bản quán A Quân, niềm tự hào của Đại học Công nghiệp Giai Thành. Hôm nay bộ, Thương nấu cho bọn em ăn đấy! Cả thành Giai Thành ai ăn, chỉ bọn em phúc lợi thôi."

Loading...