Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 501: Đi dã ngoại
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:07:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa nãy gương mặt bác tài xế còn rạng rỡ tươi , thế mà giờ đây nụ biến mất .
Cả thành phố Giai Thành ai cũng thích khoe khoang, sinh viên đại học cũng ngoại lệ.
Cho nên lúc bọn họ ai nấy đều nóng lòng thử, cái tâm khoe khoang chẳng thể nào giấu nổi.
Bác tài xế ơi, bọn cháu khoe với bác, bọn cháu chỉ đang trình bày một sự thật thôi mà.
, ai bảo bọn cháu thi đỗ Đại học Công nghiệp Giai Thành, học cùng trường với Thương thì bao nhiêu phúc lợi thế .
Ơ bác tài xế, bác nữa, là bác vốn thích ?
Bác tài xế liền kéo kính chắn gió lên, chặn hàng hàng những ánh mắt long lanh của đám sinh viên đang cả chữ khoe khoang lên mặt.
Vừa lúc đèn xanh bật, bác lái xe chạy thẳng về phía , bỏ xa đám sinh viên phía .
Dù , trong lòng bác tài xế vẫn thấy thoải mái, bác cảm thấy khó chịu, thế là bác tấp xe lề, lấy điện thoại đăng một dòng trạng thái lên bạn bè.
một bạn, khi ngang qua đường Đại học Công nghiệp Giai Thành thì phát hiện sinh viên trường đó đều bộ dã ngoại, mà còn do ông chủ nhỏ của quán A Quân trổ tài nấu nướng, bao nhiêu là nguyên liệu, bao nhiêu món ngon, khiến bạn thấy khó chịu. Tất nhiên, là bạn bình thường , chứ . Các bạn của ơi, hiện giờ các bạn thấy khó chịu nào?
Tin nhắn đăng đầy mười phút họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp, và đủ hội nhóm mà bác tài xế quen thấy.
Và đúng như bác dự đoán, bạn bè bác thực sự cảm thấy khó chịu.
Cả khu bình luận ngập tràn dấu chấm lửng, thế là lòng bác tài xế cũng thấy thoải mái hơn.
Chỉ cần một bác khó chịu thì cũng đỡ khó chịu hơn nhiều.
Bên , đoàn của Phương Thương nhanh chóng rời khỏi con đường xe cộ náo nhiệt để tiến ngoại ô.
Hồ Bắc Hồ chân một ngọn núi, ven đường cỏ dại mọc um tùm. Đi một lát, Trương Triều bỗng chỉ một cây cỏ và hỏi Phương Thương.
Anh Thương, thấy cây giống cây rau thơm mà hôm dùng để nướng cá, ăn ?
Phương Thương cúi xuống một cái đáp: Đây là thì là rừng, thơm hơn thì là trồng nhiều, cho khi nướng cá sẽ khử tanh và tăng hương vị cực .
Vậy chúng hái một ít nhé? nhớ trong đồ mang theo cá mà. Trương Triều bước từ đường bãi cỏ dại.
Cậu thể hái một ít, nhưng loại khó tìm lắm, chắc cũng chẳng kiếm bao nhiêu. Phương Thương cũng bước theo, tiện tay hái mấy cọng.
Mấy bạn sinh viên bên cạnh thấy họ đang hái rau dại cũng dừng theo.
Ai nấy đổ bãi cỏ dại để khám phá, bạn còn mang đến một loại quả mọng màu tím đỏ, thấy nó mọc nên hỏi Phương Thương xem ăn , độc .
Phương Thương lá của quả mọng , bẻ ngửi thử : Ăn đấy, đây là quả mọng bình thường, lúc nấu ăn thể dùng dấm để chế biến vài món đặc biệt, tuy nhiên…
Trời ơi chua quá, chua quá! Mấy bạn độc liền cho quả miệng, nhưng nếm xong chua đến mức lè lưỡi, bạn vì nhét một lúc mấy quả nên chua đến chảy cả nước mắt.
Anh Thương bảo , chua c.h.ế.t .
Phương Thương bất lực giơ tay: nó thể dấm thì chắc chắn chua, còn kịp hết câu thì các ăn .
Sau đó Phương Thương dẫn tìm mấy loại rau dại khác thể ăn.
Mọi mới ngỡ , Phương Thương chỉ nấu ăn giỏi mà kiến thức sinh tồn ngoài trời cũng siêu đỉnh.
Bao nhiêu loại cỏ dại mà gần như đều cả.
Phải rằng ngay cả khi họ về quê cày ruộng cũng chẳng phân biệt nổi lúa với cỏ lùng là .
Anh Thương đúng là giỏi thật, mà hiểu cả những thứ nhỉ, đây chẳng lẽ là năng lực của thiên tài ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-501-di-da-ngoai.html.]
Có áp đảo quá ? cũng thấy thế, cứ như kiểu tông môn rèn luyện, mà thiên chi kiêu t.ử của tông môn cùng, tuốt hết, còn chỉ một bên mà thốt lên: Ồ thì là .
Ha ha, Thương chẳng là thánh t.ử của môn phái .
nhớ Thương từng là Long Vương cơ, hồi tiểu học Thương giao kèo ba năm với bao nhiêu bạn nhỏ mà, ha ha.
Chuyện thời học sinh lúc nào cũng vui, giờ lớn nhớ chuyện ngày xưa, những thấy hổ mà càng thấy thú vị.
Dĩ nhiên bọn họ ngại, vì quỳ xuống gọi giao kèo ba năm họ, mà là Phương Thương.
Thế nên Phương Thương ngại, và bèn tăng tốc bước chân, một mạch lên tận phía , chỗ bạn đang cầm cờ.
Đồ đạc của chia mang hết, thấy đàn cầm cỏ vẻ mệt, Phương Thương đành tự cầm lá cờ sải bước thật nhanh về phía công viên.
Mấy bạn sinh viên thấy Phương Thương chạy cũng nối đuôi chạy theo.
Mấy bạn ở xa hơn chuyện gì, thấy lá cờ chạy thì cũng dốc sức mà chạy theo.
Sinh viên đại học ai cũng tràn đầy sinh lực, chạy mãi chẳng thấy mệt.
Vốn dĩ hiệu trưởng và các giáo sư phía thong thả theo dõi, giờ thấy đại quân chạy cả lên thì đành chạy theo.
Mấy phút , một đám lớn xổm ven đường thở hổn hển.
Không chạy nổi, đúng là chạy nổi.
Mấy bạn khoa thể d.ụ.c thể thao chạy lên , chạy ngược , vòng quanh mấy lớn, khúc khích, chạy mất, để một làn bụi.
Mặt hiệu trưởng và các giáo sư tối sầm.
Thằng sinh viên chắc chắn đang chế nhạo bọn họ chạy nổi.
Nhớ mặt nó cho kỹ, lát về bắt nó chạy hai mươi vòng sân vận động.
Nhờ Phương Thương tăng tốc, đoàn đến địa điểm sớm hơn dự định.
Đi dã ngoại khác với dã ngoại thông thường, ở đây chẳng đồ đạc gì sẵn, càng nồi niêu bếp núc.
Mọi đều tính lấy nguyên liệu từ chỗ sẵn , dựng bếp tạm bãi đất trống, nhóm than củi để nấu ăn.
Bàn ghế đơn giản dựng lên, nguyên liệu chất đầy mấy bàn, cá tôm thịt đủ cả.
Đặc biệt là bạn mang theo giăm bông Kim Hoa, màu sắc miếng giăm bông đến nỗi nổi bật giữa đống nguyên liệu.
Mấy đàn em đang cầm dụng cụ xử lý đất bên đường để xây bếp.
Phương Thương than củi họ mang theo, thấy cũng để xào nấu.
lửa than thế khó kiểm soát độ lửa, nên hôm nay các món chủ yếu sẽ là món hầm hoặc món om trong nồi đất, than củi om sẽ cho hiệu quả ngon nhất.
Mấy bạn sinh viên rửa tay xong thì quanh bàn đơn giản, gọi Phương Thương .
Anh Thương, mấy loại rau cắt thế nào cứ , tụi em cắt ngay, tụi em cắt chậm nên giờ cắt để nấu cho nhanh.
Ừm, mẫu một , các xem theo sẽ .
Phương Thương cầm một quả cà tím, đặt lên thớt, rút d.a.o , một tay giữ cà tím, mũi d.a.o khẽ rạch một đường vỏ, tay trái xoay nhẹ, tay dùng lực, lớp vỏ cà tím lột mỏng như cánh ve, còn hơn cả cạo bằng dụng cụ.
Mấy bạn sinh viên đều há hốc mồm…
---