Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 51: Họ vốn là khách quen từ trước

Cập nhật lúc: 2026-06-21 04:53:28
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Dạ cũng bình thường ạ, chỉ là nấu nồi canh thôi, mệt ."

Phương Thương hiện tại đang mê nấu ăn, vô cùng trân trọng cơ hội tự tay bếp khó khăn lắm mới .

Dù chỉ kiếm ít một điểm kinh nghiệm, tối đến cũng sẽ thao thức đến khó ngủ.

Phải tự tay chuẩn thứ từ đầu đến cuối cho đến khi còn chút nguyên liệu nào, mới chịu miễn cưỡng rời khỏi nhà bếp.

Đấy, bảo Phương Quân cứ càm ràm, từ khi con trai xuất hiện trong bếp, ông lập tức giáng chức xuống phụ tá, chẳng còn chỗ nào chen chân , vị thế đầu bếp thì đe dọa nghiêm trọng.

"Ông chủ ơi, nếu mà ngày nào cũng ăn mấy món chắc tán gia bại sản mất. Tay nghề đúng là đỉnh của chóp!"

Một vị khách giơ ngón tay cái lên tán dương Phương Thương, lời khen chân thành.

Phương Thương trong bụng sướng rơn, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ cái thần thái của một vua đầu bếp tương lai, điềm đạm chắp tay đáp lễ.

"Dạ, bác quá khen ạ, khách hàng hài lòng là niềm động viên lớn nhất đối với cháu!"

Chứng kiến màn đối đáp đậm chất "diễn sâu" của ông con, Phương Quân và Ngô Hân bên cạnh chỉ giật giật khóe miệng.

Cái thói học ở , giả trân quá mất!

Vị khách cũng bật vì cái điệu bộ chắp tay vẻ lớn của nhóc mười tuổi. Nhịn tắt thở, cố để sứt mẻ lòng tự tôn của chủ nhỏ.

Mấy bàn ăn xong, khi về, khách nào cũng nán chào đầu bếp nhí một tiếng.

"Cậu chủ nhỏ ơi, bọn chú về đây, hẹn mai gặp nhé."

"Vâng , hoan nghênh quý khách đến!"

Đợi khách khỏi, Phương Thương mới hí hửng sang bố .

"Đấy, bố thấy con giỏi , giờ chiêu mộ khách quen về cho quán đấy!"

Ngô Hân phũ phàng tạt gáo nước lạnh: "Mấy đó vốn dĩ là khách quen con ạ."

Phương Thương: "..."

Hôm nay quán đóng cửa sớm hơn hôm qua một chút. Thím Trương và cô Trần cùng gia đình Phương Thương ăn vội bữa tối xắn tay dọn dẹp vệ sinh.

Cuối cùng Ngô Hân cũng chút thời gian rảnh để kiểm tra nhóm chat tạo.

Vừa mở ứng dụng, đập mắt là 99+ tin nhắn .

Nhấp nhóm, mới thấy đang nhao nhao réo tên cô, đòi cô lập thêm nhóm mới vì nhóm đầy ắp, còn bao nhiêu duyệt .

Ngô Hân sững sờ.

dạo quán đang ăn phát đạt, nhưng vì thành quả đó là do tay con trai nên cô vẫn cảm nhận rõ rệt lắm.

Đến tận lúc , con thành viên trong nhóm, cô mới tá hỏa nhận sức hút của con trai khủng khiếp đến nhường nào.

Cô hối hả tạo thêm nhóm mới, tranh thủ phản hồi một tin nhắn. Xong xuôi, cô lướt những tin nhắn cũ trong nhóm. Hàng trăm tin nhắn, thôi thì ăn cho đỡ buồn chán.

Vào những lúc rảnh rỗi, Ngô Hân thích tận hưởng bữa ăn thật chậm rãi, lướt điện thoại từ tốn nhai nuốt. Đó là một thói quen giúp cô thư giãn.

Kéo màn hình lên mãi, cô mới thấy trong nhóm đang bàn tán rôm rả về vị khách mang danh "Anh trai bụng". Thấy hiểu rõ sự tình, bàn tán đủ kiểu lo lắng, cô lập tức đính chính.

"'Anh trai bụng' đến để ăn cơm thôi ạ. Ăn xong còn khen nức nở đồ ăn ngon nữa cơ. Mọi đừng lo lắng quá nhé."

Những tin nhắn cho thấy thực khách thật sự quan tâm và yêu mến tay nghề của con trai cô. Thế nên, họ mới phản ứng nhạy bén hơn cả cô khi tin "Anh trai bụng" đến quán.

Thậm chí còn nhao nhao gắn thẻ cô nhóm.

Lúc , vì đang giờ cao điểm, khách khứa tấp nập, tin nhắn thì trôi vèo vèo, cô kịp thời và kiểm tra khiến lo sốt vó.

Ngô Hân cảm động phản hồi từng tin nhắn trong nhóm. Sau đó, cô cẩn thận đăng mã QR của nhóm chat thứ 2 lên kênh Douyin để quảng bá, tiện tay gắn luôn ứng dụng đặt đồ ăn. Vậy là khỏi sợ các thực khách bơ vơ nơi nương tựa.

Sáng kiến của ông bác Vương kể cũng hợp lý. Với giờ giấc bếp bữa đực bữa cái của Phương Thương, nếu báo nhóm thì thể nào cũng về tay . Khách nào cần ăn thì cứ chủ động nhóm hỏi han , đỡ mất công họ, tiện cho .

Thế là, hai vợ chồng nhà Phương, thì ôm khư khư điện thoại rep bình luận Douyin, thì miệt mài trả lời tin nhắn Wechat.

Còn Phương Thương cũng trốn trong phòng, dán mắt chiếc máy tính bảng để chat chít với mấy đứa bạn.

Hồi trưa với chập tối nay, bao nhiêu đứa học cùng lớp phụ dẫn đến mua canh thịt hầm thố đất. Lúc đó, quán đông kịt, chẳng dịp trò chuyện, đành hẹn tối nhắn tin. Vậy nên giờ mới tất tả trả lời từng tin nhắn một!

Đều là bạn bè chung lớp, quan hệ khá thiết, đang nhắn tin dở thì Đới Thiên Vũ réo gọi í ới rủ rê chơi game.

Làm học sinh tiểu học khổ thế đấy, chỉ mỗi hai ngày cuối tuần là sờ cái điện thoại để cày game xả láng thôi.

Còn bình thường á? Mơ !

...

Chơi một lúc, Phương Thương đ.â.m chán.

Thay đó, bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem ngày mai sẽ trổ tài món gì.

Điểm kinh nghiệm từ cấp 2 lên cấp 3 mới nhích tới phân nửa, cứ đà , chí ít cũng mất hai tuần nữa mới lên cấp nổi. Không , tăng tốc độ cày cuốc lên mới .

Không gian học tập của hệ thống đúng là xịn sò, cho phép tùy chỉnh thời gian theo ý . Nếu thích, thể cài đặt chế độ: bên ngoài trôi qua 1 phút, trong gian là 100 năm cũng chẳng hề hấn gì. Chẳng qua, tự giam trong một gian học tập dài đằng đẵng như thế, một một , chịu nổi .

Mỗi khi thấy tiến độ học hành chững , nhảy gian, tua tua cho đến khi nhuần nhuyễn, nên tiến bộ nhanh như chớp.

Mấy vị thực khách nhận xét cấm sai, tài nghệ nấu nướng của Phương Thương gì giống một đứa trẻ lên mười.

Nếu tính luôn thời gian đóng cửa tu luyện trong gian, tay nghề của cũng ngót nghét cả năm trời chứ chẳng ít.

Kỹ năng vua đầu bếp chỉ gói gọn trong việc tìm "Hương vị khắc sâu nhất trong ký ức", mà nó là kỹ năng dành riêng cho một vị Vua đầu bếp thực thụ!

Nói về khoản bếp núc, chỉ cần lướt qua một công thức, lập tức thông tỏ từ A đến Z. Thậm chí, chỉ nếm thử một món ăn bất kỳ, cũng thể bắt chước giống đến tám chín phần mười. Những khả năng siêu phàm mới chính là sức mạnh đáng nể mà thiên phú mang .

Đột nhiên thèm món canh cá diếc hầm đậu phụ. Tối nay học ngay, ngày mai tung phục vụ thực khách luôn!

Có món canh , thì thêm một món nộm đơn giản nữa.

Phương Thương suy tư về thực đơn ngày mai, cuối cùng quyết định sẽ thêm món gà luộc thái phay, thèm thịt quá !

Nghĩ đến cảnh nguyên một con gà luộc thơm phức dọn , chẳng cần dùng đến d.a.o kéo, cứ thế mà đeo bao tay , bẻ lấy cái đùi, chấm ngập trong chén nước chấm đậm đà xé một miếng... Chậc, cảm giác đó gọi là phê chữ ê kéo dài!

Trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn mà!

Thiếu thịt một bữa thôi là cứ bứt rứt yên.

Phương Thương hí hoáy thực đơn ngày mai một tờ giấy nhỏ đặt cẩn thận ở phòng khách, xong xuôi mới trở về phòng, thả xuống giường, ngủ lúc nào chẳng , sẵn tiện du học thêm vài món mới.

Tròn tám tiếng trôi qua, tiếng chuông báo thức vang lên.

Thực tế, Phương Thương bế quan trong gian hệ thống ròng rã suốt hai ngày một đêm.

Khoảnh khắc mở mắt, tràn đầy sinh lực để bắt đầu một ngày mới.

...

Từ tinh mơ, Phạm Điệp rủ rê yêu và hội chị em bạn dì trưa nay đổ bộ quán A Quân ăn một bữa hoành tráng.

sáng sớm thức dậy, còn kịp sửa soạn thì bố vạch kế hoạch cho ngày hôm nay.

"Hôm qua bà nội đang đồng thì bong gân cổ chân. Cả nhà hôm nay ai cũng rảnh rỗi nên về thăm bà một chuyến nhé."

Phạm Điệp đ.á.n.h răng hình.

Trời đất ơi!

Quán A Quân yêu của !

bà nội thương thì đương nhiên về thăm .

"Bà bố? Tình hình thế nào ạ?"

Phạm Điệp nhổ toẹt ngụm nước bọt bọt kem đ.á.n.h răng, sốt sắng hỏi.

"Không rõ lắm, bà bảo , cứ nghỉ ngơi ở nhà là . Thôi thì cứ về xem , ăn sáng xong xuất phát nhé, chắc trưa là tới nơi."

Gia đình Phạm Điệp sống Giai Thành, bà nội ở quê. Lái xe từ đây về quê mất độ hơn ba tiếng đồng hồ.

Chuyến cũng quá nhọc nhằn.

Nên cứ thôi.

"Dạ."

Phạm Điệp ran một tiếng, nhưng vẻ dùng dằng hiện rõ mặt, bố .

"Có chuyện gì thế, hôm nay con hẹn Tiểu Vu chơi ?"

Vu Hạo Bác ghé qua nhà đón Phạm Điệp chơi nên bố cô cũng quen mặt.

Đôi lứa yêu cuối tuần hẹn hò cũng là chuyện thường tình.

"Vâng, tụi con hẹn ăn trưa. ạ."

Ăn uống quan trọng bằng việc về thăm bà nội .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-51-ho-von-la-khach-quen-tu-truoc.html.]

Chỉ là tiếc nuối một chút thôi, đồn cuối tuần nào quán A Quân cũng phục vụ mấy món đặc biệt của chủ nhỏ mà.

Đành lỡ hẹn !

"Vậy thì con nhắn cho Tiểu Vu một tiếng, dọn dẹp chút xuất phát luôn."

Trong lúc Phạm Điệp đang dùng bữa sáng, bố cô cũng tranh thủ soạn đồ tẩm bổ và ít tiền mặt gửi biếu bà. Người già ở quê tốn kém gì nhiều , nhưng mỗi bận về, hai vẫn dấm dúi dúi tiền cho bà tiêu vặt.

Ăn xong, cả nhà ba chất đồ lên xe, bon bon đường cao tốc hướng về quê.

Phạm Điệp canh chừng tầm giờ yêu thức giấc, liền hủy ngay cuộc hẹn hôm nay và giải thích cặn kẽ sự tình.

Quả nhiên, cô am hiểu nhịp sinh học của yêu .

Chưa đầy mười phút, tin nhắn phản hồi của Vu Hạo Bác bay tới.

Đi kèm với đó là tin nhắn thông báo tài khoản cộng thêm hai ngàn tệ.

"Em gửi lời hỏi thăm bà giúp nhé, đây là chút lòng thành của , em nhớ chuyển giùm nha."

chính thức kết hôn nên việc về tận quê thăm bà lúc vẻ thích hợp lắm, nhưng tấm lòng thành cũng đủ chứng tỏ thực sự quan tâm đến của bạn gái.

Cảm động tấm chân tình, Phạm Điệp liền khoe ngay với bố hành động của bạn trai.

Ấn tượng của bố đối với Vu Hạo Bác vì thế mà tăng lên đáng kể, thậm chí ông bà còn dặn con gái hôm nào tiện thì mời về nhà dùng bữa.

Nghe , Vu Hạo Bác lanh lẹ chớp thời cơ, thông báo tối nay sẽ cắm rễ xếp hàng sẵn ở quán A Quân. Đợi khi nào gia đình Phạm Điệp từ quê lên là thể tạt thẳng qua quán ăn luôn.

Phạm Điệp xong thấy đây là một ý tưởng tồi chút nào!

Vừa nãy cô còn đang ôm tiếc nuối vì bỏ lỡ bữa trưa ở quán A Quân, chẳng ngờ " cơn mưa trời sáng".

Còn việc hôm nay , thì đương nhiên là .

Mai thứ Hai, ba trong nhà đều bận , nên thăm bà xong thì chiều họ tức tốc về thành phố.

"Bố ơi, Tiểu Vu bảo tối nay sẽ giữ chỗ sẵn, lúc tụi về cứ phi thẳng tới quán ăn là , khỏi nhức đầu vụ chọn món. Quán đó con kể với bố đấy, món ăn ngon nhức nách luôn, chỉ là kiếm chỗ khó. Mình nhé, nhé!"

Phạm Điệp chớp chớp đôi mắt to tròn, ánh mắt ánh lên nỗi khát khao mãnh liệt với đồ ăn ngon.

Bố Phạm Điệp thấy thế thì tất nhiên là gật đầu đồng ý.

Cứ thế mà chốt kèo.

Còn việc cô bạn b.o.m kèo, đành ôm mộng đ.á.n.h lẻ ăn quán A Quân một thì... thôi bỏ qua .

Phạm Điệp chỉ cần dùng một thỏi son là dỗ dành êm xuôi cô bạn .

...

Sáng sớm Phương Thương thức dậy, ăn vội bữa sáng xong chạy ngoài thì chỉ thấy mỗi bố ở nhà, ngơ ngác hỏi: "Bố ơi, ạ?"

Phương Quân thấy con trai ngủ dậy í ới tìm , hậm hực liếc một cái.

"Tối ngày chỉ , , chuyện gì thể bàn với bố ."

"Dạ . Con mua ít sách tham khảo, bố cho con xin hai trăm ."

Phương Quân khẽ ho khan ngượng ngùng: "Cái đó... Mẹ con chợ , con chờ một chút nhé!"

Tài khoản ngân hàng của ông dùng tính năng chi tiêu chung với vợ, chỉ dùng để thanh toán lúc mua sắm chứ chuyển khoản trực tiếp .

Thế là, cuộc hội thoại ngắn ngủi giữa hai bố con kết thúc bằng một tiếng thở dài của Phương Thương.

Biết kết cục thế thì thà đừng hỏi cho .

Không sách bài tập thì chẳng bài , thế nên Phương Thương dạt bếp thăm nom mấy chú cá.

"Bố ơi, cá bố ruột ?"

"Làm sạch sẽ cả , đang ngâm trong nước đấy, rửa sạch là dùng ngay."

Nói , Phương Quân xắn tay áo phụ con trai rửa sạch mấy con cá diếc.

Cũng kha khá hộp đậu hũ non chất thành đống ở góc bếp.

Phương Thương đồng phục đầu bếp , thoăn thoắt thái gừng, bắt chảo dầu nóng, mấy cái nồi bên cạnh đều châm nước sôi.

Cá diếc sạch thả nguyên con chảo dầu chiên vàng đều hai mặt, đó dùng muôi dằm nhuyễn. Đảo đều tay cho đến khi thịt và xương cá tỏa mùi thơm phức thì mới đổ nước sôi sùng sục . Chớp mắt, lửa lớn cuồn cuộn, nước đang trong vắt bỗng chuyển sang màu trắng đục như sữa chỉ trong vài giây.

Nước dùng thì nhiều, Phương Thương tính đổ nồi canh cá nồi ninh lớn để ninh liu riu, nhưng thử dùng hai tay nhấc nồi lên thì thấy nặng chịch. Đành cầu cứu "trợ thủ đắc lực".

"Bố ơi, con nhấc nổi, bố giúp con đổ nồi canh nồi ninh lớn với."

Cái nồi ninh 60 lít chứa bộn canh cá đấy.

Phương Thương chẳng nề hà chút nào, cứ mẻ đến mẻ khác chiên vàng cá diếc, chế nước sôi, chờ nước chuyển sang màu trắng sữa mới trút nồi ninh lớn, đặt lên bếp than hầm liu riu.

Thời gian chính là chất xúc tác biến món canh cá diếc trở nên tuyệt mỹ.

Ngô Hân chợ về, bước cửa là mùi canh cá thơm phức xộc thẳng mũi.

"Nấu canh cá , thơm quá!"

Hương vị thơm lừng của canh cá diếc, đặc trưng của hải sản, khác hẳn mùi nước luộc thịt.

Chỉ cần ngửi thôi là ngay đang nấu món gì.

"Dạ, một chén ?"

Tuy bây giờ lúc ngon nhất, nhưng thịt cá chín mềm, húp tạm cũng .

"Mẹ nốc ly sữa đá bự chảng, giờ bụng căng cứng chứa nổi gì nữa. Thời tiết nóng bức thật đấy, nhưng con trai xem sắm gì cho con !"

Ngô Hân tươi như hoa đẩy chiếc xe đạp mới toanh trong quán.

Mắt Phương Thương như dán chặt chiếc xe, rời lấy một giây.

"Xe đạp ạ?"

Thành thật mà , ngày ngày lội bộ học, Phương Thương cũng thấy mỏi chân, nhưng từng nghĩ tới chuyện đòi mua xe đạp.

Nào ngờ tâm lý đến !

"Mấy hôm nay để ý thấy bạn con đứa nào cũng đạp xe học, thế là quyết định sắm cho con một chiếc. Bạn bè gì thì con cũng cái nấy. Xem thử ưng !"

Toàn chiếc xe phủ lớp sơn đen bóng bẩy, điểm xuyết vài đường viền viền bạc kim loại, trông ngầu hết chỗ chê.

Phương Thương tắt lửa bếp, hớn hở chạy xem. Cậu rờ mó khắp nơi, sờ tận tay mới thấy chất lượng đúng là tiền nào của nấy.

"Mẹ mua bao nhiêu đấy, chắc rẻ nhỉ?"

Phương Thương cũng mắt đồ đấy, đây rõ là một chiếc xe đạp địa hình, giá cả chắc chắn mềm chút nào.

"Cũng chát thật. Chiếc hơn năm ngàn tệ lận. Lúc đầu còn giá cả, định ngắm chiếc , ai dè nó hét giá tới tận bốn vạn, ôi ơi! Xe đạp bây giờ đắt đỏ thế ?"

"Mẹ thấy con học tiểu học, mua loại đắt tiền quá gì. Cái là do ông chủ tiệm giới thiệu, bảo phanh nhạy, đạp nhẹ tênh, hợp với trẻ con, yên xe còn chỉnh độ cao để lớn lên vẫn xài ."

Thấy con trai vui mừng mặt, Ngô Hân cũng thấy món tiền tiêu thật xứng đáng.

Hôm cô bắt gặp bạn cùng lớp của Phương Thương cũng chạy chiếc xe hiệu , thế là lặn lội tìm đến cửa hàng sắm cho bằng .

thừa thằng con nhà dán mắt chiếc xe đạp đó mấy bận , chắc chắn là thích lắm.

"Trời ơi , mua đại chiếc vài trăm là , mua đắt thế gì!"

Phương Thương nhẩm tính xót cả ruột, năm ngàn tệ cho một chiếc xe đạp!

Bán bao nhiêu phần cơm mới gỡ vốn.

Quán mới phất lên một tí mà xài sang thế , đúng là bà "đốt tiền" mà!

"Chẳng bảo đổi quán bự hơn ? Giờ bung tay tiêu xài thế , tiền mà để dành."

"Trẻ con trẻ ranh lo chuyện bao đồng. Tiền mua xe cũng là tiền con kiếm đấy chứ, mỡ cừu thì cũng từ con cừu mà thôi, cứ yên tâm nha con."

Nghe xong, niềm hân hoan của Phương Thương sụt giảm hẳn một nửa.

Bao nhiêu cảm xúc xúc động vun đắp, kịp thốt thành lời.

Đã dội cho gáo nước lạnh nghẹn họng.

"Bà xã ơi, phần của ?"

Phương Quân chiếc xe đạp của con trai bằng con mắt thèm nhỏ dãi, sang Ngô Hân với ánh mắt đầy hi vọng.

Ngô Hân nở một nụ " thiện" với Phương Quân: “Anh ăn tát ? Dạo việc nhẹ lương cao, ít hơn con trai mà còn dám hó hé !"

Phương Quân: "..."

Cái nhà hết chỗ sống !

May mà ngày mai là thứ Hai , địa vị bếp trưởng của ông sắp phục hồi!

 

Loading...