Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 511: Tôi muốn làm đầu bếp cho quán A Quân

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:07:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Quân và Ngô Hân vẫn còn đang ngỡ ngàng, cổng nhà hàng của mà cứ ngỡ như đang mơ.

Trước đây khi chính quyền ý định tu sửa quán A Quân, hai từng nghĩ rằng vì quán A Quân thể thu hút khách du lịch đến Giai Thành nên chính phủ sẽ xây dựng nó hơn và rộng hơn một chút.

họ ngờ rằng nó rộng lớn và xinh đến thế .

Với kiểu dáng và sự xa hoa đến , ai đến Giai Thành mà chẳng ngắm một .

Nói gì đến chuyện ăn uống, chỉ cần ngắm kiến trúc của nhà hàng thôi cũng thú vị lắm .

Ngồi ở khu chờ bàn, ngắm đàn cá trong hồ nước phun, dạo quanh vườn cảnh, ngắm những hòn non bộ kỳ thú, chẳng cũng thú vị .

Nhà thiết kế lẽ thực khách của quán A Quân đều thích lên sân khấu biểu diễn, nên trong sảnh lớn còn bố trí một bục cao dành riêng cho trình diễn.

Vừa dạo chơi xem biểu diễn, thật thú vị bao.

Tuy rằng họ từng xem qua quán A Quân trong lúc thi công chi tiết.

giờ khi khai trương , giữa sảnh lớn , họ vẫn khỏi bâng khuâng.

Quả thật quá lớn.

Bố , con đang chuyện với bố đấy, bố ?

Ừ ừ, đây. Phương Quân ậm ừ đáp.

Ngô Hân liền lấy điện thoại ghi chú sổ tay.

Tiểu Thương yên tâm, lát sẽ chuẩn , đăng tin tuyển dụng quốc tài khoản của . Rộng thế , lượng cần tuyển chắc chắn ít. May mà thuê chị A Mẫn quản lý sảnh từ , chị giúp đỡ, chúng sẽ bỡ ngỡ quá nhiều.

Phương Thương nhắc nhở : Không chỉ đầu bếp và nhân viên phục vụ, mà cả nhân sự quản lý cũng cần nhiều. Mẹ cứ để ý dần, cũng cần quá gấp gáp, quan trọng là tuyển phù hợp. Hiện tại đầu bếp đủ, nên chúng chỉ thể mở một trong các tòa nhà để kinh doanh.

Không vấn đề, việc, con cứ yên tâm. Ngô Hân .

Lúc ông nội Phương đang cùng một đám các cụ hàng xóm dạo quanh tòa Lãm Nguyệt Lâu.

Tòa Lãm Nguyệt Lâu là tòa nhà cao nhất ở trung tâm, cùng còn một nhà hàng ngoài trời, ăn ngắm cảnh đêm.

Mọi đang bàn tán điều gì, thỉnh thoảng vang lên những tràng lớn.

Ông nội Phương vui đến nỗi những nếp nhăn sâu nhất mặt cũng giãn hết.

Ông già , giờ chẳng xuống bếp phụ giúp nữa.

Ngày nào cũng chơi cùng ông Vương, ăn gì thì chỉ cần với cháu là ngày hôm ngay.

Suốt ngày cùng bạn bè đồng trang lứa hoặc câu cá hoặc đ.á.n.h cờ, rảnh rỗi dạo chơi khắp nơi, cuộc sống thật nhàn nhã bao, và ông chẳng bao giờ nhắc đến chuyện về quê nữa.

Nếu dịp Tết cả nhà về quê, lẽ ông quên mất chuyện đó.

Ông sân thượng, ngắm cảnh đêm bên , xuống nhà hàng nguy nga tráng lệ như cung điện chân , niềm tự hào trong lòng thể nào diễn tả bằng hai chữ "xúc động" đơn giản.

Cháu trai quá xuất sắc, niềm tự hào cứ dâng cao mãi thế , ai mà hiểu nổi!

Người khác hiểu, nhưng ông Vương thì hiểu.

, dù đang trò chuyện với khác, ông Vương vẫn thỉnh thoảng với ông nội Phương vài câu khen ngợi Phương Thương, mà ông còn khen hề lộ liễu, với vẻ mặt như thể chỉ đang sự thật và ai cũng nghĩ như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-511-toi-muon-lam-dau-bep-cho-quan-a-quan.html.]

Thế là ông nội Phương càng thêm vui sướng, lão Vương đúng là bạn thể kết giao.

Ông mỉm hỏi ông Vương:

Ông Vương, chẳng ông bảo là trong nhóm chat nhiều nhờ vả ông, nhờ ông mối dây, còn tự động nhét tiền hoa hồng gì đó . Quán A Quân sắp tới tuyển nhiều nhân viên phục vụ, lao công, quản lý, đầu bếp các kiểu, ông mau chóng liên lạc giúp họ để kiếm thêm chút ngoài ?

Không cần , chúng già cả , vui vẻ là chính, hà tất bận tâm mấy chuyện đó.

Ông Vương xua tay, quả thực hỏi han, còn ông dò hỏi xem tiêu chuẩn thế nào để từ tỉnh khác bay tới, nhưng ông chẳng nghĩ đến chuyện đó.

Ông Vương, ông thế là đúng . Việc kiếm tiền tự động đến cửa từ chối. là ông nội của Tiểu Thương, ủng hộ ông kiếm tiền. Có tiền mua mồi câu, mua lưỡi câu, mua cần câu, cả bọn cùng câu ở ao thưởng, nếu câu thưởng thì còn vui hơn nữa.

Ông nội Phương một thời gian dài câu, tay nghề chẳng khá hơn bao nhiêu nhưng hiểu thì ngày càng nhiều, đến cả ao cá thưởng.

Cái món câu cá dễ gây nghiện lắm, ông Vương ông nội Phương đến mức cũng thấy động lòng.

Phải , tiền mà kiếm thì phí, kiếm để câu cá cho vui.

Vậy thì quyết thế nhé, sẽ liều kiếm chút tiền, lát qua hỏi Tiểu Thương xem tiêu chuẩn để còn trả lời cho mấy ở xa.

Sau khi tất cả nhân viên của quán A Quân dọn dẹp vệ sinh tòa Lãm Nguyệt Lâu một lượt lớn, chuẩn đầy đủ thứ, quán A Quân cuối cùng cũng chính thức khai trương, và các tín đồ ẩm thực Giai Thành thêm niềm hy vọng.

Tuy nhiên những ngày thứ khiến quan tâm nhất là ăn uống, mà chính là thông báo tuyển dụng của quán A Quân.

Vì nhu cầu nhân sự lớn nên đến ứng tuyển cũng đông.

Cuối cùng Phương Thương quyết định tổ chức một buổi phỏng vấn tập trung, phân loại tất cả ứng viên theo từng vị trí.

Quán A Quân ngày nào cũng náo nhiệt, đến tham quan, đến phỏng vấn còn đông hơn cả thực khách đến ăn.

Tại thành phố Hải Thị, Thư Tú Kiệt về nhà đó một lời, con trai ông gọi ông ăn cơm mấy tiếng mà ông chẳng đáp .

Một lúc , tới khi con trai đến bên lắc vai ông, Thư Tú Kiệt mới hồn.

Con trai, con gọi bố gì?

Chú Thư bất lực đáp: Bố, con gọi bố ăn cơm mà. Cơm dọn lên bàn lâu , ăn nữa là nguội mất.

Bố , hai con cứ ăn , bố ăn .

Thư Tú Kiệt vẫn nguyên nhúc nhích, vẻ mặt trầm tư như đang suy nghĩ điều gì đó.

Con trai của Thư Tú Kiệt mới bốn tuổi, đói bụng đòi ăn, cứ càu nhàu, Thư Tú Kiệt liền bảo vợ và con ăn , còn xuống cạnh bố.

Anh thấy bố mấy hôm nay tâm sự, ngày nào cũng ủ rũ, đây là chuyện lớn, thể giả vờ .

Suy nghĩ một lát, quyết định chuyện tâm tình với bố, gọi bố phòng ngủ.

Bố ơi, bố thế, mấy hôm nay cứ buồn thiu. Chẳng lẽ bố ai lừa, tiền lương hưu mất hết ?

Thư Tú Kiệt liếc con trai một cái, ông là một con gà keo kiệt, dễ lừa tiền ?

Đừng những lời , tiền của bố tạm thời ngoài việc cho cháu tiêu thì gì bố cũng rút , thẻ, giúp đỡ, nhận điện thoại, gì cả, hiểu ?

Vậy rốt cuộc bố tâm sự gì, để con mừng cho bố vài câu? Chú Thư nửa đùa nửa thật.

---

 

Loading...