Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 513: Giành số trên mạng

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:07:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thị trưởng bảo đặt quán A Quân, thư ký lập tức lo liệu.

Quán A Quân bây giờ khác xưa .

Trước đây vì thực khách quen chủ yếu là các cụ ông cụ bà, nên quán vẫn dùng cách xếp hàng lấy cổng.

nay quán A Quân mở rộng như , vẫn xếp hàng lấy thì gì đó .

Vì thế chuyển sang hình thức giành trực tuyến.

Có công ty phần mềm chuyên ứng dụng giành cho quán A Quân.

Mọi còn dậy từ nửa đêm để xếp hàng nữa, mà sáng ngủ dậy vẫn thể giành ngay giường, tiện lợi hơn hẳn.

Dĩ nhiên tiện lợi là thế, nhưng độ khó giành cũng tăng theo.

Trước đây chỉ cần chịu thức đêm, chịu dậy sớm, thế nào cũng xếp hàng lấy .

Còn bây giờ thì phụ thuộc may mắn, may mắn còn giành suốt cả tháng trời .

, thị trưởng bảo đặt .

Thư ký chỉ tìm cách nhờ xếp hàng lấy mà còn thông báo cho cả văn phòng, để sáng mai cùng giành ứng dụng của quán A Quân.

Chỉ văn phòng thôi đủ, thư ký còn báo cho bọn cò vé, bảo nếu giành thì báo cho .

Nếu cả hai chỗ đều lấy , thư ký sẽ tận cổng quán A Quân buổi sáng, đợi thực khách đến ăn, xem ai nhường .

Thông thường cũng tìm .

thật, giành mạng khó hơn xếp hàng lấy nhiều, dù tiện hơn cũng là .

Ngược với khách du lịch, ngày nào cũng giành , đến khi giành mới lên đường đến Giai Thành, kế hoạch cũng khá chu .

Quán A Quân ngày càng phát triển, càng ngày càng nổi tiếng.

Phương Thương bước cuộc sống định như , ngày nào cũng học về, về nhà nấu ăn.

Thỉnh thoảng nghỉ ngơi, cùng bố dẫn ông chơi, ông già , cần chăm sóc nhiều hơn.

Thời gian tưởng chậm nhưng đôi khi thoắt cái trôi qua, chớp mắt đến mùa nghiệp đại học.

Phương Thương cũng trong sinh viên nghiệp đợt .

Khi Phương Thương cùng các bạn chụp ảnh nghiệp xong, các bạn ôm chầm lấy , như mưa.

Anh Thương, sắp tới mỗi đứa một ngả, em nhớ quá.

Nhớ thật đấy, ngày xưa em vì ăn món của quán A Quân nên mới học điên học cuồng, cố thi Đại học Công nghiệp Giai Thành, thoáng cái bốn năm, em cũng dám tin.

Anh Thương ? Hồi lớp 12 em áp lực học hành quá định buông xuôi, thế mà em từ xa đến quán A Quân, mua thịt kho và món nguội về. Em ăn xong bỗng tìm mục tiêu sống, quyết tâm lên Giai Thành học để ăn món nhà .

Ai bảo thế, ngờ tụi may mắn thế, ăn món quán A Quân, đồng môn với Thương, ăn mấy món đặc biệt hạn. Sướng thật, nhớ quá. Anh Thương, chính là quý nhân trong đời em đấy, bố em giờ nhắc đến cứ bảo, nếu thần tượng như thì em trường nghề dưỡng già .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-513-gianh-so-tren-mang.html.]

Phương Thương các bạn , cũng bồi hồi.

Anh chỉ đầu bếp giỏi thôi, ngờ nhờ tài nấu nướng mà còn thể đổi , giúp các bạn những lựa chọn hơn và cố gắng tự thiện bản .

Anh tác dụng như , chính cũng ngờ.

Mấy bạn ở tỉnh khác thì bạn địa phương kéo .

Khóc đủ , thì né , đến lượt tụi .

Mấy bạn địa phương cũng chen , vây quanh Phương Thương .

Bạn ở tỉnh khác hiểu:

Các cái gì, các vốn là dân Giai Thành, Thương rời Giai Thành . Ngoài chuyện nghiệp , các ? Sau kiếm tiền, tha hồ giành ăn tiệc, cái nỗi gì.

Họ càng càng tức, mắt đỏ hoe, kéo mấy bạn địa phương .

Các sang chỗ khác , chỉ bọn mới là đáng thương nhất, nghiệp xong xa, còn gặp Thương , còn ăn quán A Quân nữa .

Đám đông chen lấn xô đẩy, chẳng ai chịu nhường.

Mấy bạn địa phương còn bức xúc:

Sao bọn , nghiệp là thất nghiệp, câu đấy ? Tốt nghiệp mỗi một ngả, vì tương lai mà rời Giai Thành, gì lạ ?

đúng, nếu Giai Thành việc hợp, vì tấm bằng với kiếm nhiều tiền, chẳng bọn cũng xa, chỉ về dịp Tết. Nếu bận quá còn chẳng về hàng năm, tụi cũng khổ lắm.

Đừng nữa, nước mắt trào , Thương, bọn em nhớ quá.

Mấy thầy cô chụp ảnh bên cạnh, thấy bọn học sinh lúc , còn chia hai phe như thể đang tranh xem ai lý do hơn, ai đau lòng hơn, chính họ mới là hiểu nổi.

Này các em, nghiệp ai cũng vì tương lai mà mỗi một ngả, nhưng Giai Thành vốn là thành phố hạng nhất, các em là dân địa phương, cứ ở Giai Thành phát triển ?

Ừ? Mấy bạn địa phương đồng loạt thầy giáo.

Thầy liền nhân cơ hội giới thiệu cho họ Giai Thành bây giờ bao nhiêu tập đoàn lớn, bao nhiêu công ty 500 mạnh, bao nhiêu nhân tài các ngành, vân vân. Nghe xong, các bạn địa phương chợt nhận :

nhỉ, Giai Thành vốn là thành phố hạng nhất, từ khi quán A Quân tân trang thì càng phát triển, mấy năm nay công ty đến đây mọc lên như nấm, bọn lo ở Giai Thành việc ư, thể nào.

, bọn nghiệp Đại học Công nghiệp Giai Thành, sinh viên ưu tú, tìm việc phù hợp.

Những năm gần đây Giai Thành càng phát triển, chỉ GDP tăng cao, dòng đông đúc, công ty nhiều, ai cũng phất lên, nhân tài ở đây chẳng hề chảy , chỉ nhân tài từ nơi khác đổ về thôi.

Mấy bạn địa phương giờ mới vui, vốn ở Roma , còn nữa.

Không chỉ các bạn địa phương, mà cả các bạn ở tỉnh khác khi thầy nhắc nhở, bỗng cũng tỉnh ngộ:

nhỉ, Giai Thành nhiều công ty thế, cần nhân tài thế, bọn cứ ở đây tìm việc, khác?

còn tính Kinh thị lập nghiệp, giờ nghĩ , thôi, Giai Thành phát triển thế , Kinh thị gì, nơi đó khó phát triển nhất, ở Giai Thành triển vọng hơn.

---

 

Loading...