Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 52: Canh cá diếc đậu phụ
Cập nhật lúc: 2026-06-21 04:53:29
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói thật thì Phương Quân đang ròng.
Ngày xưa, ông đăng video lên mạng để chữa cháy, thể nào cũng một đội quân cư dân mạng nhao nhao lên bày mưu tính kế cho ông.
Giờ thì , kênh Douyin của ông fan của quý t.ử thôn tính sạch sẽ ! Đăng cái video nào là ở y như rằng cả đám ùa gào thét đòi chủ nhỏ trổ tài. Đỉnh điểm là mấy cô sinh viên đại học còn mặt dày đề nghị kèm kèm học thêm miễn phí cho chủ nhỏ, đổi chỉ xin bao ăn ba bữa.
Thậm chí còn mấy cô hỏi thăm nhà ông tuyển... con dâu nữa.
Tóm là cái khí bình luận nó "ảo lộn so với .
Bây giờ ông đăng video cầu cứu cách trị thằng con thì cũng vô ích thôi.
Buồn tình, Phương Quân lôi điện thoại lướt lướt, hi vọng vớt vát chút tình từ bạn , mong vứt cho cái phao cứu sinh để ông giữ vững vị trí trong cái nhà .
Thế nhưng, mở video lên thì đập mắt ông là bình luận của bạn đó bốc mất dạng!
Hử?
Phương Quân chớp chớp mắt, lướt lên lướt xuống cái phần bình luận tìm tìm mà chẳng thấy bóng dáng bình luận .
Sau đó, ông đụng một cái bình luận to tướng mới đăng mấy chục phút .
"Haha, hôm qua thấy ông lò dò tới quán A Quân ăn uống, nay ngó thì y như rằng cái bình luận đó bay màu ."
Bay màu ? Ý là ?
Lần theo dấu vết hệ thống, Phương Quân tìm tài khoản của Hà Chí Thượng. Nhấp thì thấy hai cái video: một cái chụp lúc xếp hàng dài dằng dặc quán, một cái thì nguyên văn bài sớ khen nức nở món canh thịt hầm bằng chữ trắng nền đen.
Đọc xong, trái tim ông bố giữa mùa hè rực lửa bỗng chốc lạnh toát như nốc nguyên chai nước đá, rét run lẩy bẩy.
Kiểu thì ông chính thức trở thành kẻ ác trong mắt thực khách !
Vẻ mặt Phương Quân não nề thê thảm, xót thương cho phận cô đơn lẻ bóng của chính .
Thấy con trai hớn hở quá mức, Phương Quân bực bội gắt lên: "Rửa cá xong xuôi hết , mày tính nấu canh cá thì bảo!"
Đam mê xe đạp thì đam mê thật, nhưng chân ái của nhóc vẫn là nấu ăn cơ.
Phương Thương nhờ đem cất chiếc xe đạp lên lầu, còn thì vác đao xông thẳng bếp.
Muốn nồi canh cá độ sánh đặc, thơm béo, thì ninh ít nhất hai tiếng đồng hồ. Vậy nên Phương Thương tranh thủ giờ cơm trưa, dầm nhuyễn hết mớ cá mới ninh lấy nước.
Lẽ , nấu canh cá diếc trong nhà hàng ai dầm nát cá như . Làm thế thì khách chẳng thấy hình thù con cá , khéo nghi ngờ đang uống nước lã luộc rễ cây.
Phương Thương mặc kệ. Cá diếc vốn dĩ nhiều xương, khi ninh kỹ, tinh túy, hương vị ngọt ngào nhất tan trọn nước canh, phần xác cá nhạt nhẽo xương xẩu, chẳng còn chút xíu giá trị thưởng thức nào.
Nấu kiểu băm xương cho giòn thơm, ninh kỹ lấy nước dùng, vắt kiệt từng giọt tinh túy, thế mới gọi là đưa hương vị món ăn lên một đẳng cấp bá cháy.
"Tới luôn!"
Phương Thương trở bếp, tiếp tục công cuộc ninh canh. Tranh thủ lúc đó, Ngô Hân cũng bếp một đoạn video nhá hàng quy trình canh cá, quăng ngay 3 cái nhóm chat Wechat của thực khách quán .
, chỉ một đêm bão bùng, nhóm chat đẻ tới cái thứ 3 .
Video gửi , cả nhóm chat vốn đang im ắng bỗng chốc "bùng nổ" như chảo dầu sôi nhỏ nước.
"Trời má ơi, một nùi cá luôn, đang nấu canh cá đấy hả!"
"Nước canh đục như sữa nè, ? Tui chẳng thấy thêm cái giống ôn gì vô luôn. Tui cực mê cái thể loại canh cá trắng đục , cảm giác nó thơm ngon bổ dưỡng lắm. Mẹ tui nấu , cứ cãi chày cãi cối là cho thêm sữa tươi vô đó!"
"Mẹ bà thêm chất phụ gia/biểu tượng / Lúc tui mới ngộ là chỉ cần chiên cá cho mỡ, châm nước sôi vô là nước canh nó tự động trắng đục như sữa liền."
"Chời đựu, hôm nay canh cá, món khoái khẩu của tui!"
"Bà chủ ơi, mấy giờ thì bắt đầu bán ? Em bay xuống lầu liền đây!"
"Kiểu chắc tui đấu tay đôi với mấy đứa ở chung cư Hoa Viên lầu quá!"
"..."
Bác Vương vùng trong nhóm chat, thấy thông báo của Ngô Hân là nhanh tay chia sẻ ngay bài lên trang cá nhân để PR cho quán A Quân.
Hôm Ngô Hân tóm hỏi về cái vụ kiểm định thực phẩm, bác giật b.ắ.n cả .
Lúc đầu thế chỉ vì xót con, đảm bảo bữa ăn cho mấy đứa nhỏ nhà an thôi, chứ ý đồ gì sâu xa . Chẳng ngờ tin đồn lan nhanh như cháy rừng, ai nấy đều . Giờ thì bác nơm nớp lo cái vụ ảnh hưởng tới việc buôn bán của quán A Quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-52-canh-ca-diec-dau-phu.html.]
Nên giờ ngày nào cũng miệt mài đẩy thuyền cho quán, cũng tâng bốc hết lời.
Những chuyện thì nghĩ chắc bác "nghiện" đồ ăn quán A Quân quá nên mới PR nhiệt tình thế.
Vợ chồng Vương Cao Quân và Phương Dao Dao cũng chung cảnh ngộ, vì cái drama đó do hai khơi mào mà.
Giờ thấy đào chuyện cũ, hai vợ chồng cứ thế mà đổ cho .
"Tại hết đấy, thèm ăn thì tự mà ăn, mắc mớ gì đổ thừa cho món nộm nhà ngon quá. Giờ thì , chuyện đồn ầm ĩ lên, lỡ ông bà chủ phát hiện là vợ chồng thì lấy mặt mũi mà đến quán ăn nữa!"
"Nếu tại em xúi nhờ bạn đại học kiểm định giúp thì nảy cái ý nghĩ đó. Thế nên em cũng phần đấy nhé!"
Phương Dao Dao chán chẳng buồn cãi tay đôi với cái ông chồng ham ăn nữa. Thấy trong nhóm chat hẹn 10 giờ xếp hàng, cô lật đật dậy sửa soạn, bôi kem chống nắng lao xếp hàng.
Nhà cô ở ngay khu chung cư Hoa Viên, lợi thế sân nhà thế thể để đám ngoài nẫng tay !
"Nắng nôi thế , ngoài trời ba mươi mấy độ, chắc chẳng ai chập mạch mà xếp hàng sớm thế nhỉ?"
Vương Cao Quân cái nắng gắt gao ngoài trời mà rùng , nóng chảy mỡ!
"Thế đừng nữa, cũng may là mỗi chỉ mua một phần thôi. Không phần của , cũng chả rảnh mà chia cho ."
"Đi chứ ! Ý là bé Nam Nam ở nhà cho lành, ngoài kẻo cảm nắng."
"Anh ngốc đấy, giờ quán thì xếp hàng cái nỗi gì. Mình xí một bàn, trưa nay nhà cắm rễ ăn ở quán A Quân luôn."
Phương Dao Dao chán chẳng buồn tranh luận với ông chồng nữa. là giang cư mận cấm sai: bí quyết giữ tinh thần lạc quan là tuyệt đối chuyện với chồng.
Hồi mới yêu đương nhận cái bản chất nảy chậm mà IQ còn "hạn hẹp" của lão nhỉ!
Lại còn tham ăn! Lại còn lười biếng!
Cái nhà mà ông bà nội hai bên đỡ đần thì mà bốc cám ăn!
...
Ngô Hân tung clip một chốc, thì mấy fan cuồng ở quanh quẩn gần đó tìm tới tận quán.
Thấy mới 10 giờ sáng mà khách đổ bộ, Ngô Hân hết hồn.
"Sao sớm ? Quán mở cửa ."
Mấy nhân viên phụ còn kịp tới nữa kìa!
"Dạ, xin , 10 rưỡi quán mới mở cửa nha. Hiện tại quán vẫn đang dọn dẹp, tiếp khách ."
Tới nơi , đời nào khách chịu xe.
"Không bà chủ, cứ để trong quán chờ cũng . Ra ngoài nóng chảy mỡ, bắt lết về nhà chắc rụng tim mất!"
Khách coi xong clip lội xuống tận nơi, đưa mắt cún con Ngô Hân cầu xin nương tựa.
Ngô Hân cũng tại thông báo rành rọt.
Nghĩ cũng khó, đành ngậm ngùi cho khách . Bụng bảo cái nội quy cho rõ ràng mới .
Cơ mà từ tới giờ gì cái tiền lệ 9, 10 giờ sáng khách kéo tới nườm nượp ăn sáng thế .
Bình thường qua 11 giờ trưa mới khách rải rác, đến tầm 12 giờ mới là giờ cao điểm.
Đâu ai ngờ bây giờ khách khứa nôn nóng điểm danh sớm thế.
Chờ tới khi thím Trương và cô Trần đúng 10 giờ tới chỗ , ngó vô quán thấy khách kín mít, hai tưởng trễ, xanh mặt.
"Dạ, xin bà chủ, canh đồng hồ mà ngờ trễ thế , bắt tay việc ngay đây."
Ngô Hân xua tay xòa: "Đâu trễ, còn mấy phút nữa mới điểm 10 giờ mà, do khách tới sớm thôi."
Theo cái đà , cô đang phân vân nên yêu cầu hai họ sớm hơn hai ngày cuối tuần . Trả thêm lương cũng , chứ thời gian cập rập quá.
Hiểu ý, Ngô Hân vội phân công công việc cho hai , quên nhắn nhủ thực khách trong nhóm chat: Khoan hẵng tới, quán kín chỗ , giờ mà tới là xếp hàng rã giò luôn đó, thiệt tình đáng !
...