Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 55: Thế mà cũng được à?
Cập nhật lúc: 2026-06-21 04:53:32
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Lập Quần cảm thấy thể diện của bay sạch sành sanh. Biết cơ sự , thà ở yên xe chứ chẳng dại gì lân la xuống gạ mua đồ ăn của khác. Đồ thì chẳng mua , còn trở thành trò hề cho thiên hạ.
Đừng tưởng thấy nhé, trong quán còn đang chĩa điện thoại chụp lén ngoài kìa. Đâu chừng lúc bọn họ đang rù rì, xầm xì bàn tán về !
Thẩm Lập Quần nghiến răng nghiến lợi, mặt dày bám trụ ngoài cửa.
Đã đ.á.n.h mất thể diện , nếu nay mà nếm thử tay nghề của chủ nhỏ, thì đúng là trắng tay, mất cả chì lẫn chài!
Anh chẳng tin cái đám xếp hàng rồng rắn trong quán ai nấy đều thanh cao, “tiền bạc như phấn thổ", thể cự tuyệt sức hấp dẫn của đồng tiền.
Dẫu chịu thiệt, bữa nay cũng thưởng thức bằng món .
Nếu ăn , còn thể chữa chá rằng là kẻ sành ăn, vì ẩm thực mà bất chấp tiền bạc.
Còn nếu xôi hỏng bỏng , chạy ngược chạy xuôi mà chẳng thu gì, thì đúng là tự rước thêm tiếng chê.
Vậy nên Thẩm Lập Quần quyết tâm bám trụ ngoài cửa, bất chấp cái nắng chói chang, kiên nhẫn đợi vị khách tiếp theo bước .
Đám thực khách trong quán cũng tò mò kém, xem ai sẽ là gục ngã sự quyến rũ của đồng tiền mà bán phần canh cá diếc và gà luộc thái phay cực phẩm .
Thế nên Phương Hoành Nghĩa, tay xách nách mang hai món ăn hot hit , lập tức trở thành tâm điểm của ánh .
Phương Hoành Nghĩa chỉ là một nhân viên quèn, thể bon chen đặt hàng app để thưởng thức tay nghề của chủ nhỏ quán A Quân, đành lóc cóc chạy tới quán xếp hàng.
Bị vô ánh mắt đổ dồn về phía , cúi gầm mặt, rảo bước thật nhanh khỏi quán.
Mấy bước chân cứ thoăn thoắt, hối hả.
là áp lực thật, nhiều săm soi thế , ai ý định bán chắc cũng chùn bước.
Phương Hoành Nghĩa thì chẳng màng chuyện đó. Một phần canh cá siêu to khổng lồ và gà luộc thế , một chiến bữa trưa chắc chắn hết. Bán sạch thì cam lòng, nhưng nếu bán một nửa, gỡ gạc chút vốn liếng, tối đến rủng rỉnh tiền bạc xếp hàng ăn tiếp thì...
Cách nào cũng thấy hời cả.
Đồng lương nhân viên ba cọc ba đồng, chi tiêu eo hẹp. Để ăn ngon nhiều hơn, bắt tay với một đại gia là một ý kiến .
Chỉ cần tăng ca, thứ Bảy, Chủ Nhật rảnh rỗi.
Vậy nên, bao con mắt tò mò, Phương Hoành Nghĩa bước khỏi cửa quán A Quân chạm ngay ánh mắt của Thẩm Lập Quần.
"Chào , nhượng đồ ăn ?"
Thẩm Lập Quần thẳng Phương Hoành Nghĩa, dò hỏi.
Phương Hoành Nghĩa khẽ lắc đầu. Thẩm Lập Quần đang chuẩn tinh thần thất vọng thì Phương Hoành Nghĩa nhấc túi đồ ăn lên, ngỏ ý: "Phần nhiều lắm, ăn một hết, thể san sẻ với . với điều kiện, tối nay bao ăn một bữa."
Nghe xong, đám đông trong quán trố mắt kinh ngạc.
Trời đất quỷ thần ơi!
Thế mà cũng ?
Nước , khéo rủng rỉnh túi tiền, còn vớt vát tiếng thơm.
Quả nhiên núi cao còn núi cao hơn, nãy giờ họ nghĩ cách lách luật nhỉ.
Thẩm Lập Quần cũng hú hồn kém.
Sau đó, đầu óc mơ màng, theo Phương Hoành Nghĩa lên thẳng xe.
"Ờm, ... thực lòng chia sẻ với ?"
Thẩm Lập Quần bối rối, liếc sang Phương Hoành Nghĩa đang ôm khư khư túi đồ ăn ở ghế phụ.
Phương Hoành Nghĩa toét miệng tươi rói: "Đùa thôi."
Vừa dứt lời, chứng kiến sắc mặt Thẩm Lập Quần lập tức đổi pha, Phương Hoành Nghĩa mới đủng đỉnh trình bày ý đồ của .
"Phần chầu chực xếp hàng hai tiếng rưỡi mới mua đấy. Tiền đồ ăn 73 tệ, cộng thêm công xếp hàng, tính 220 tệ. chia phân nửa. Nếu tối nay vẫn chịu chi trả tiền công, thể tiếp tục đây xếp hàng mua đồ ăn của chủ nhỏ chia một nửa."
Ban đầu Thẩm Lập Quần tưởng gã đang giỡn mặt , nhưng xong đề nghị thì hai mắt sáng rỡ lên.
Chút tiền cỏn con thấm tháp , một bữa ăn của còn đắt gấp mấy chỗ . Hơn nữa, chẳng mỏi mòn xếp hàng, khỏi lo hết phần, quá là tuyệt vời luôn!
"Duyệt luôn, trả năm trăm. hứa chắc nịch là mua đấy nhé, mua thì miễn bàn tiền bạc."
Phương Hoành Nghĩa sơ qua là thuộc dạng điều kiện, hào phóng. Cứ chiếc xe lái là đủ hiểu, hàng hiệu đấy.
Thế mà giá "mề.
"Chốt đơn! Mình kết bạn Wechat , gì sẽ nhắn ngay."
Hai trao đổi thông tin liên lạc, bàn bạc chớp nhoáng chọn một nhà hàng để ăn trưa.
Ăn kèm với những món tuyệt hảo của chủ nhỏ, Thẩm Lập Quần gọi thêm vài món nữa, đãi Phương Hoành Nghĩa một bữa trò.
Giờ thì Thẩm Lập Quần thấy Phương Hoành Nghĩa thuận mắt vô cùng. Thanh niên khá lắm, tầm , theo là chỉ phát tài!
Đến nhà hàng, xuống, việc đầu tiên hai là múc canh.
Sau đó, xì xụp thưởng thức một ngụm.
Hai khá hợp cạ, dọc đường trò chuyện rôm rả, khí vui vẻ. Giờ nhâm nhi bát canh cá thơm ngon, câu chuyện càng thêm phần đậm đà.
"Lần đầu tiên nếm thử món canh cá hầm đặc sánh đến mức , mỗi ngụm như chứa đựng trọn vẹn tinh túy của con cá ."
Loại canh bình thường nhạt toẹt, uống cứ như nước lã. món canh cá thì khác bọt , vị đậm đà, sánh mịn, cảm giác như sự khác biệt giữa sữa đặc nguyên kem và sữa tươi .
Chỉ cần nếm thử một ngụm là nhận ngay sự đẳng cấp.
"Đậu hũ non cũng ngọt lịm luôn á."
Cảm giác đậu hũ mềm tan trong miệng hòa quyện cùng vị ngọt đậm đà của canh cá, giống hệt như đang thưởng thức một bát canh đậu hũ thượng hạng, mê đắm lòng .
" ngay là sẽ xuất sắc mà, may mà kiên nhẫn chờ đợi!"
Nếm ngụm canh cá , Thẩm Lập Quần thực sự ơn cái sự kiên trì suốt mấy chục phút đồng hồ của bản , chịu bỏ cuộc. Nếu , lỡ mất ngụm canh cá chắc sẽ tiếc đứt ruột.
Thêm món gà luộc thái phay nữa chứ, huhuhu, ngon xỉu!
Sao loại gà luộc để nguội mà hề tanh, kết hợp cùng xốt gừng hành thì cứ gọi là đỉnh của chóp! Cắn một miếng mà cảm giác như thịt gà đang khiêu vũ đầu lưỡi.
Chúa ơi!
"Người em, cứ việc mua, bỏ công bỏ của, tụi hợp tác, quyết bỏ qua bất cứ món ngon nào!"
Thẩm Lập Quần thực sự cảm thấy mấy món ăn của cái quán bình dân bé xíu cực kỳ hợp gu của .
Dĩ nhiên, chỉ đến những món do con trai ông chủ nấu thôi nhé.
"Lạ lùng thật đấy, tay nghề của con trai ông chủ đỉnh hơn ông chủ gấp vạn !"
Thẩm Lập Quần từng ăn ở quán A Quân đây, thấy quán cũng sạch sẽ. Lần tình cờ ngang, ăn gì nên rẽ đại , ai dè mấy món nộm ngon nhức nách đến thế!
Kể từ đó, trở thành fan cuồng của quán luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-55-the-ma-cung-duoc-a.html.]
Sau đó, thứ Tư , nhưng hương vị sụt giảm thê thảm. Hỏi mới , hóa những món bảng đen nhỏ đều do tay con trai ông chủ . Ngày thường bé bận học nên thời gian nấu nướng, chắc chỉ quán phụ giúp dịp cuối tuần.
Thế là trưa Chủ Nhật hăm hở đến quán.
Ai ngờ xém tí nữa là nhịn đói meo râu.
"Làm nghề nào cũng cần năng khiếu ạ. Sự cố gắng, thật nhé, khi đặt lên bàn cân với tài năng bẩm sinh thì chẳng đáng là bao, kể xuất phát điểm cách xa một trời một vực ."
"Cậu chủ nhỏ quán A Quân mới học nấu ăn vài ngày, mà tay nghề thượng thừa thế , thử hỏi ai sánh bằng?"
Trong lúc hai đang rôm rả trò chuyện, một nhân viên phục vụ báo với ông chủ nhà hàng rằng một bàn khách mang theo thức ăn từ ngoài . Vị ông chủ tình cờ ngang qua và bộ đoạn hội thoại.
Ông chủ nhíu mày ngạc nhiên.
Vừa bước gần, ông ngửi thấy mùi thơm phức của bát canh cá đang bốc khói nghi ngút.
Mọi món ăn trong thực đơn của nhà hàng đều chính tay ông nếm thử, nhưng nhà hàng của ông hề món canh cá .
Và hương vị tuyệt hảo của bát canh cá , các đầu bếp của ông cũng thể nào nấu .
Ông chủ xua tay hiệu cho nhân viên lui .
Tự bếp, bưng một đĩa món mới kịp đưa thực đơn, tiến về phía bàn của Thẩm Lập Quần.
"Xin chào hai vị, xin vì phiền. Cho hỏi, món ăn của nhà hàng chúng miệng hai vị ? thấy hai vị mang theo thức ăn từ ngoài , cần cho mang thêm bát đĩa sạch ?"
Ông chủ nở nụ hiền hậu, khẽ khàng cất tiếng hỏi thăm.
Đồng thời, nhẹ nhàng đặt đĩa món mới lên bàn.
"Đây là món mới nhà hàng chúng đang thử nghiệm, đưa thực đơn chính thức. xin phép mời hai vị dùng thử, mong nhận những góp ý quý báu."
Thẩm Lập Quần và Phương Hoành Nghĩa đang xì xụp húp canh và gặm gà luộc thái phay ngon lành, chợt thấy tiếng , ngẩng đầu lên thì thấy một đàn ông đang bưng một đĩa thức ăn đó.
Cả hai đang say sưa ăn uống, chẳng rõ ông gì, đành ngơ ngác "A" lên một tiếng.
Triệu Ngân là một cực kỳ kiên nhẫn. Ông luôn tâm niệm rằng kinh doanh mà lòng kiên nhẫn thì dù điều kiện đến mấy cũng xôi hỏng bỏng . Vì , thấy hai rõ, ông hề tỏ khó chịu mà lập câu hỏi một nữa, đồng thời đặt đĩa chân gà xốt tiêu xanh chua cay - món mới của nhà hàng - lên bàn.
"Không cần , cảm ơn ông chủ. Chúng gọi ngần món là đủ ăn , ăn hết bỏ thì phí lắm."
Thẩm Lập Quần vội vàng xua tay từ chối. Anh thiếu thốn đến mức ăn chực món , cái thèm là những hương vị tuyệt hảo cơ.
Phương Hoành Nghĩa cũng gật đầu đồng ý. Mục đích chính của họ khi đến đây là tìm một nơi lý tưởng để thưởng thức món ăn ngon của chủ nhỏ quán A Quân, việc gọi thêm món chỉ là hình thức mà thôi.
"Hai vị cứ khách sáo quá, gặp gỡ âu cũng là cái duyên. Hai vị ghé thăm nhà hàng chúng cũng là một cơ duyên, nào, nâng ly chúc mừng nhé."
Triệu Ngân kéo ghế xuống, phẩy tay một cái, nhân viên phục vụ lập tức mang một chai bia lạnh. Ông rót đầy hai ly, màng việc khách uống , cứ thể hiện tấm lòng hiếu khách .
Khi ông xuống, cách với món ăn mà hai mang theo càng xích gần hơn. Không chỉ mùi thơm nức mũi của canh cá mà còn thoang thoảng cả hương vị của thịt gà luộc.
Lớp da gà óng ánh màu vàng nâu, phần thịt trắng phau lộ bên . Vì ướp với nước chấm, thịt gà trông căng mọng, bóng bẩy. Giữa những thớ thịt đọng đầy nước xốt, cảm giác chỉ cần khẽ ấn đôi đũa là nước ngọt sẽ ứa . Mùi thơm đặc trưng của gừng và hành lá xộc lên nức mũi, bí quyết pha chế nước chấm là gì mà kích thích vị giác đến thế. Chưa cần nếm thử, chỉ ngửi mùi hương thôi khiến ông thèm rỏ dãi.
Triệu Ngân bất giác nuốt nước bọt, thái độ tiếp đón càng thêm phần niềm nở.
Ông là sành sỏi trong giao tiếp, khéo ăn . Sau một ly bia lạnh, hai vị khách vơi bớt sự e dè. Sang đến ly thứ hai, ba họ trò chuyện như những bạn.
Chuyện đàn ông kết giao, bàn bạc công việc bàn nhậu là điều hết sức bình thường. Đó cũng là lý do tại các cuộc đàm phán kinh doanh thường diễn bên những ly rượu.
Vài ly rượu trôi qua, nếu hợp cạ là thể em gọi thiết. Sau khi tàn cuộc nhậu, dù thành bạn chí cốt thì ít nhất gặp mặt cũng thể tay bắt mặt mừng như những quen cũ.
Thế nên, chỉ khi uống cạn một chai bia, Thẩm Lập Quần và Phương Hoành Nghĩa Triệu Ngân kết nạp hội bạn một cách dễ dàng.
"Nào, nếm thử món tai heo trộn , đây là món đinh của nhà hàng chúng đấy, khách hàng chuộng lắm."
"Thôi thôi, ông đừng cứ mải mời tụi ăn, ông cũng nếm thử món tụi mang tới ."
Thẩm Lập Quần vốn là hào phóng, lắm tiền nhiều của, bạn nhậu thì đông đếm xuể. Rượu ngà ngà say, m.á.u hùng nổi lên, liền hào sảng mời Triệu Ngân nếm thử món ăn họ mang tới.
Tuy nhiên, nghĩ đến công sức xếp hàng mòn mỏi mới mua phần ăn , dùng bát, mà lấy chiếc tách sứ trắng thường dùng để rót , múc cho Triệu Ngân một tách canh cá.
Lần đầu tiên gặp gỡ mà đãi bạn thế là quá rộng rãi đấy.
Dù , khi đưa chén canh cho Triệu Ngân, vẫn khỏi xót xa, hít hà một tiếc nuối.
Triệu Ngân cuối cùng cũng đạt ý nguyện, hề khách sáo. Ông cẩn thận bưng tách sứ trắng, nhấp một ngụm canh cá mà ông thèm thuồng từ lâu.
Môi chạm , hương vị tuyệt hảo mãnh liệt xộc thẳng khoang miệng. Cảm giác như vị ngon linh hồn, len lỏi khắp ngóc ngách nơi đầu lưỡi. Triệu Ngân vốn định chỉ nhấp môi nếm thử, nhưng cưỡng , liền ngửa cổ húp một ngụm lớn.
Ngay lập tức, hương vị đậm đà, thơm ngon càng ồ ạt tuôn trào. Đầu lưỡi khẽ lướt, ông cảm nhận sự đậm đà đến khó tin của món canh, mỗi giọt đều chan chứa hương vị cá thơm lừng. Trong vị mặn mà đầm đà, dường như còn phảng phất chút vị sữa béo ngậy. Ngon đến mức đầu lưỡi ông run lên bần bật.
Triệu Ngân thể tin một món canh cá thể ngon đến mức độ .
Bản ông cũng là chủ nhà hàng, để duy trì công việc kinh doanh, ông ăn ở vô nhà hàng khác nhằm nâng cao kiến thức và tìm kiếm những đầu bếp tài ba.
Món canh cá diếc đậu phụ - món canh gia đình dân dã ông từng nếm thử nhiều . ngay cả bát canh cá ở khách sạn năm sang trọng nhất thành phố cũng thể mang cho ông cảm giác tuyệt vời như thế .
Sự khác biệt chỉ ở vị canh đậm đà, thơm ngon, mà còn ở một cảm giác khó tả bằng lời. Mỗi ngụm canh như đưa ông trở về những ngày tháng ấu thơ.
Hồi đó, gia cảnh khó khăn, tiền nong thiếu thốn. Muốn ăn cá, ông chỉ đành vác cần câu tre bờ sông, buộc con giun đất mồi, thả trôi theo dòng nước.
Câu vài con cá to nhỏ đủ loại, ông nâng niu như báu vật mang về nhà. Mẹ ông vườn hái vài cọng hành non, rán sơ cá nấu cho ông bát canh.
Bát canh cá thuở đậm đà, trắng đục như bây giờ, nhưng đối với ông, đó là bát canh ngon nhất thế gian. Niềm hạnh phúc giản đơn , khi lớn lên ông bao giờ tìm .
Dù thưởng thức những món ăn đắt tiền đến mấy cũng thể mang cảm giác đó. Hôm nay, ông tìm hương vị tuổi thơ.
Thật sự ngon, mỗi ngụm canh đều mang cho ông cảm giác hạnh phúc, vui sướng trào dâng.
"Canh , ngon tuyệt cú mèo!"
Ông vội vàng định uống thêm một ngụm, nhưng , tách cạn sạch. Tách bé xíu, ông húp một ngụm lớn thì gì còn sót giọt nào. Theo phản xạ, ông liếc chiếc tô dùng một mà hai họ mang đến.
Tô canh cạn đến đáy, chỉ còn sót một chút xíu. Thân là đến ăn chực, ông dám mở lời xin thêm. Đành ngửa cổ dốc ngược tách , cố hứng nốt vài giọt canh cuối cùng rơi miệng.
Sau khi uống xong, ông còn khẽ rùng , nhất định bỏ sót một giọt nào!
Uống xong, hương vị thơm ngon vẫn còn vương vấn trong khoang miệng. Triệu Ngân chép chép miệng, tò mò hỏi: "Canh ngon quá mất, mấy mua ở ? dân Giai Thành gốc đây mà từng qua chỗ nào bán canh ngon thế ?"
"Anh cũng thôi, tụi cũng mới gần đây thôi. Chỗ quán A Quân bên đường Cảnh Ninh , ngày nào cũng hàng dài xếp hàng chờ mua. ăn bữa cũng là nhờ phúc phần của đấy."
Thẩm Lập Quần hất cằm về phía Phương Hoành Nghĩa.
Triệu Ngân thấy lạ, chỗ đó cách nhà hàng của ông cũng chẳng xa xôi gì, tầm 3 cây đổ . Sao ông hề sự tồn tại của một quán ăn bình dân ngon nhức nách như thế nhỉ? Sực nhớ đoạn hội thoại ông vô tình lỏm lúc nãy.
Ông lân la hỏi chuyện: "Hay là quán đó tuyển đầu bếp mới?"
"Cũng tàm tạm . Nói chung là ông chủ quán nấu ăn chẳng bằng một góc ông đầu bếp mới ."
Cậu chủ nhỏ tài năng thật, mười tuổi đầu nấu món ăn xuất sắc nhường .
Ngẫm mà xem, cách giữa với mà mênh m.ô.n.g thế. Hồi mười tuổi, ông còn đang mải miết chọc tổ chim, bắt bùn bắt lươn ở quê cơ.
Thẩm Lập Quần nhâm nhi miếng gà luộc thái phay, rôm rả trò chuyện với Triệu Ngân. Phương Hoành Nghĩa thì cắm cúi ăn, chẳng ừ hử một lời.
Cậu thầm tính toán, canh và gà luộc chia đôi cho Thẩm Lập Quần. chẳng ai phân chia rạch ròi, nếu tranh thủ ăn nhanh thì phần của chẳng là ít ? Nhất là khi nãy còn sớt một phần cho bạn Triệu Ngân mới quen.
Vừa ăn, thấy cư xử thế phần tủn mủn. Thế là nhai chậm , tiện tay gắp một miếng gà luộc mời Triệu Ngân nếm thử. cũng chỉ "mời lơi" một miếng thôi, thêm miếng nữa là chịu, thể nào hào phóng hơn !