Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 56: Thế giới chỉ có mình ông ấy bị tổn thương

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:22
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Ngân ngờ ăn ké bát canh cá còn ăn thêm một miếng thịt gà. Nghĩ bụng canh cá ngon như , món gà luộc bạch thiết chắc chắn cũng tồi, liền gắp một miếng đưa miệng.

Vừa ăn thử, lập tức hương vị của món gà cho kinh ngạc.

Lớp da gà mỏng tang, trông vàng ươm mắt. Khi c.ắ.n xuống, lúc đầu răng sẽ cảm nhận độ mềm dai của da gà, nhưng chỉ cần dùng sức thêm chút nữa, cảm giác giòn sần sật của lớp mỡ da liền bung tỏa.

Thịt gà róc xương đến mức chỉ cần c.ắ.n nhẹ là đứt, tốn chút sức lực nào. Tuy nhiên, thịt tuyệt đối hề bở nhũn, mà ngược vô cùng tươi mềm, thanh mát, vẫn giữ độ dai ngọt đặc trưng của thịt gà.

Nước chấm gừng hành pha chế đơn giản nhưng cực kỳ vặn. Nó chỉ tăng thêm độ tươi ngon cho miếng gà mà hề gắt, trái còn giữ tối đa hương thơm nguyên bản của nguyên liệu.

Càng nhai kỹ, độ mềm dai của da gà và sự tươi ngọt của thịt càng hòa quyện trong khoang miệng. Nhờ ngâm qua nước đá, thịt gà mang theo một cảm giác mát lạnh tự nhiên, kết hợp với nước chấm hành gừng thanh đạm, tạo nên một hương vị ngon độc đáo vô cùng.

Món hề chút dầu mỡ nào. Giữa những ngày hè nóng nực như thế , ăn một món thanh mát như quả thật là hợp lý còn gì bằng.

Nhà hàng của Triệu Ngân cũng món gà luộc bạch thiết, suy cho cùng thì đây là một món ăn phổ thông. Thế nhưng, hương vị khác biệt so với món gà đang ăn. Anh đoán rằng phương pháp chế biến chắc chắn sự khác biệt lớn.

Vừa so sánh, liền nhận món gà luộc nhà đúng là thua xa một trời một vực. Điều khiến một luôn tự tin, cho rằng thuê đúng đầu bếp giỏi như Triệu Ngân cảm thấy chút đả kích.

Xem quá tự mãn . Chỉ vì thấy quán buôn bán khá khẩm mà vội tự hài lòng, giờ thì mà xem.

Trong đầu mải miết suy nghĩ lung tung, đến khi cúi xuống , Triệu Ngân mới phát hiện Thẩm Lập Quần và Phương Hoành Nghĩa càn quét sạch sẽ mấy món mang đến. Thậm chí, chút nước luộc gà còn sót đáy bát cũng họ lấy trộn cơm ăn nốt. Ngược , mấy món ăn của nhà hàng thì mỗi chỉ gắp nếm thử vài đũa bỏ đó, chẳng đụng đến nữa. Triệu Ngân lập tức cảm thấy gì đó sai sai.

"Hai ... đừng là vì quán đại bài đương đông khách quá, chỗ nên mới cố tình tìm chỗ bên để ăn đồ mang theo đấy nhé?"

Vẻ mặt Thẩm Lập Quần và Phương Hoành Nghĩa thoáng chốc trở nên gượng gạo. Thật thì... là ông chủ nhà hàng, cứ thế hỏi thẳng thấy ngại ?

là thực khách, đến quán ăn cơm nhưng thực chất là mượn chỗ để ăn đồ quán khác, xong thấy khó chịu ?

Biết thì đừng toạc chứ!

Sau khi buột miệng hỏi xong, Triệu Ngân cũng nhận hôm nay lỡ lời, đành vội vàng đ.á.n.h trống lảng để xoa dịu bầu khí ngượng ngùng.

Ăn uống no say, hai cùng rời khỏi nhà hàng. Lúc , bàn vẫn còn thừa khá nhiều đồ ăn của quán, nhưng Triệu Ngân cũng ngại dám bảo hai họ đóng gói mang về.

Người chỉ đến mượn bàn ăn thôi, đóng gói gì, khéo mang về họ chẳng xử lý cho hết.

uống chút rượu, Thẩm Lập Quần thể tự lái xe nữa nên đành gọi tài xế lái . Phương Hoành Nghĩa vốn định thẳng, nhưng Thẩm Lập Quần cản .

"Lão Phương , đừng khách sáo thế. Sau chúng là cạ cứng ăn uống . Chỗ cách đây xa, ăn ngon là trông cậy cả đấy. Lát nữa tài xế đến đưa về công ty, về sớm thì thời gian nghỉ ngơi thêm một chút, tối nay mới sức lấy mua đồ ăn giúp chứ."

Phương Hoành Nghĩa bật : "Hôm nay tăng ca, chứ nếu thì tối nay lấy thời gian tranh đồ ăn cho ."

Thẩm Lập Quần "ây da" một tiếng: "Uống rượu lú lẫn mất , xin nhé. Thế để đưa về nhà, đừng từ chối, ngại c.h.ế.t mất."

"Vậy khách sáo nữa nhé."

Tìm một cạ cứng ăn cùng, share tiền cơm, còn đỡ khoản tiền xe cộ, đúng là quá hời.

Phương Hoành Nghĩa đến mức lộ cả răng hàm.

"Cậu cứ yên tâm, hơn bốn giờ sẽ qua lấy , đảm bảo cả hai đứa sẽ một bữa trò."

Đợi tiễn hai họ xong, Triệu Ngân phịch xuống ghế, chép miệng nhớ món canh cá uống và món gà luộc ăn. Càng nghĩ càng thấy thèm, chỉ ăn thêm một bữa no nê nữa.

Nhân viên phục vụ bước tới dọn bàn, thấy đồ ăn bàn vẫn còn y nguyên, chỉ hai chiếc hộp đóng gói cỡ lớn là trống rỗng thì liền ngẩn tò te.

"Ông chủ, thế ạ..."

"Không , dọn ."

Triệu Ngân l.i.ế.m môi, càng hồi tưởng càng thấy thèm thuồng. Anh quyết định , chiều nay sẽ đến quán ăn A Quân dùng bữa.

Có điều, bản cũng là mở nhà hàng, thể ngày nào cũng chạy sang quán ăn chực . Cách nhất đương nhiên là tìm cách nẫng tay , mời bằng vị đầu bếp hai món về bếp trưởng cho quán .

Đến ăn xong còn ăn , thì lo gì thực khách ăn xong nữa?

Như , những ngày nào cũng đồ ăn ngon để thưởng thức, mà việc buôn bán của nhà hàng chắc chắn cũng sẽ tiến xa hơn.

Vị trí nhà hàng của , tay nghề đầu bếp cũng tàm tạm, thành tình hình kinh doanh cũng làng nhàng, chẳng mà cũng chẳng tệ. Triệu Ngân từ lâu đổi hiện trạng . Nếu mời vị đầu bếp về, hiệu quả chắc chắn sẽ cực kỳ bùng nổ.

Nơi đối phương việc chỉ là một quán ăn vỉa hè. Nghĩ thôi cũng , ở cái quán quy mô nhường , mức lương trả chắc chắn cao, kịch kim chắc cũng chỉ tám nghìn tệ. Anh thể trả mức lương lên đến mười hai nghìn, , mười bốn nghìn tệ luôn, sợ đối phương động lòng.

Triệu Ngân càng nghĩ càng thấy khả thi, lập tức quyết định tối nay đến quán A Quân ăn cơm sẽ tiện thể dò xét xem vị đầu bếp đó dễ tiếp cận .

Lúc , tại quán ăn A Quân, Phương Thương vẫn hề ông chủ nhà hàng khác đưa tầm ngắm, thậm chí còn định trả mức lương hơn chục nghìn tệ để mời về đầu bếp. Cậu nhóc vẫn đang bận rộn đến mức quên cả trời đất.

Canh cá diếc nấu chung từ . Toàn bộ cá đều rán vàng, nghiền nát đun sôi sùng sục trong một chiếc nồi khổng lồ. Khách gọi đến , chỉ cần múc từ nồi to sang nồi nhỏ, thêm đậu phụ và nêm nếm gia vị là xong.

Một chiếc nồi sắt lớn thể nấu ba phần canh cá. Cậu bé chỉ việc tập trung chế biến, ngay cả việc múc canh cũng do bố dùng nồi sắt lớn phụ trách. Hết cách , nồi sắt quá nặng, bê lên bê xuống vài sẽ mệt lả mất.

"Bố ơi, canh xong , nhấc nồi bố."

"Bố ơi, phụ con gà luộc với."

"Bố ơi, thịt gà thái đấy."

Phương Quân sai vặt đến mức xoay như chong chóng. Lúc chẳng khách nào gọi món xào của ông, nên ông cứ lẽo đẽo theo m.ô.n.g con trai, con bảo gì thì nấy. Thoáng chốc, ông cảm giác như đang chuỗi ngày nhân viên trướng bố năm xưa.

Điểm khác biệt duy nhất là: bố ông thì chê bai ông vụng về lóng ngóng, còn con trai thì chỉ kiên nhẫn đợi ông xong.

khổ nỗi, con trai chê, thì thực khách bên ngoài bắt đầu xì xầm bàn tán.

"Ây da, ông chủ Phương phản ứng chậm quá, chỉ hận thể lao bếp giúp một tay."

" thế, ông chủ Phương cũng chẳng xót ông chủ nhỏ gì cả. Nhìn thằng bé mệt mỏi thế , việc gì cũng đến tay, ông đáng nhiều hơn chứ."

"Ông chủ Phương đúng là..."

Phương Quân: "..."

Tính thì, lúc trẻ ông bố đẻ chê bai, giờ già thực khách của con trai ghét bỏ?

Thế là cái đạo lý gì?

Có tin chiều nay đóng cửa quán, nghỉ bán luôn hả!!!

Phương Quân thấy uất ức lắm, nhưng Phương Quân thèm .

Ngô Hân vặn bước bếp, thấy chồng đang ngẩn tò te liền đ.ấ.m nhẹ vai ông.

"Đứng ngây đấy gì? Xử lý xong mười con gà là con trai thể nghỉ ngơi . Cứ lề mề chậm chạp, thảo nào khách khứa ai cũng bảo ông lanh lẹ. Mau qua đó ."

Phương Quân: "..."

Thế giới chỉ ông tổn thương cuối cùng cũng hình thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-56-the-gioi-chi-co-minh-ong-ay-bi-ton-thuong.html.]

Ngoài sảnh, Ngô Phát và Hà Chí Thượng cuối cùng cũng đợi bữa trưa ngon lành của .

Mỗi một bát canh cá diếc siêu to khổng lồ và một phần gà luộc. Canh cá ngọt lịm, đậu phụ mềm mịn. Gọi thêm một bát cơm trắng, múc canh rưới cơm chan canh.

Hạt cơm thấm đẫm vị ngọt của nước dùng, ăn kèm với đậu phụ mềm tan, ăn một mạch hết hơn nửa bát.

Ăn xong cơm chuyển sang gắp thịt gà thanh mát, hề ngấy, đúng là ngon đến mức dừng đũa .

Được thưởng thức đồ ăn ngon như , Ngô Phát bất giác thở dài.

"Hôm nay ăn xong bữa về quê . Lần ăn cũng là bao giờ nữa, luyến tiếc quá."

" , đồ ăn ngon thế ở thành phố chúng sống. Ở tận tỉnh khác, ăn một bữa thôi cũng vượt tỉnh, khó khăn thật sự."

Hà Chí Thượng cũng hùa theo với vẻ đồng cảm sâu sắc.

Ngô Phát thở dài cái thượt: " thì khó khăn lắm mới chuyến công tác qua đây, chẳng là năm tháng nào. Còn thì , kế hoạch gì ?"

"Có chứ, quyết định . Từ nay cứ đến thứ Bảy là máy bay qua đây, ăn uống hai ngày bay về. Dù bình thường ông chủ nhỏ cũng học, thời gian nấu nướng, mà cũng chẳng thời gian rảnh. Cứ cuối tuần bay qua là chuẩn bài."

Hà Chí Thượng chậm rãi kể kế hoạch mà tính toán sẵn từ .

Anh dứt lời, Ngô Phát lập tức rơi trầm mặc.

Hóa , chỉ là kiếp trâu ngựa, tiền chẳng thời gian. Còn cái gã đối diện đích thị là một đại gia, cuối tuần rảnh rỗi nhảy lên máy bay ăn uống mà mắt thèm chớp lấy một cái.

Vốn dĩ đang buồn bã, lưu luyến vì sắp rời , khó khăn lắm mới gặp một ngỡ là tri kỷ chung cảnh, ai dè khoe khoang tạt cho gáo nước lạnh thế ?

Đều là xứ khác đến đây, cớ chỉ mỗi khổ? Giờ thấy ghen tị thì ?

Ngô Phát hạ quyết tâm, từ giờ phút trở , sẽ chủ động bắt chuyện với Hà Chí Thượng nữa, trừ khi đối phương mở lời .

Thời điểm hai họ ăn cơm khá muộn. Lúc , tất cả khách lấy xếp hàng trong quán đều dùng bữa.

Gia đình Phương Thương cuối cùng cũng thời gian ăn trưa.

Canh cá diếc để phần từ . Lúc , bàn bày hai âu canh cá diếc to bự. Ngoài món gà luộc, Phương Thương còn gọi thêm sườn xào chua ngọt và cà tím xào vị cá. Hết cách , nhóc chỉ thích mấy món thiên ngọt thôi.

Suốt một buổi trưa, Phương Quân chẳng xào mấy đĩa đồ ăn. Trừ những bàn đông , gọi hai món ăn đủ nên mới gọi thêm vài món khác ăn kèm, còn đa phần thực khách chỉ gọi mỗi canh cá và món ăn nguội.

Lúc con trai tên món ăn, ông bất giác hất cằm lên, trong bụng thầm thì thầm: Con dù lợi hại đến mấy, cuối cùng vẫn ăn đồ ăn bố nấu thôi.

ngoài miệng, ông : "Hay là xào thêm món nữa nhé? Thịt gà hôm nay mềm, bố để một con, gà xào cay thì ? Vị cay ngọt đan xen, đúng gu của con đấy."

Mắt Phương Thương lập tức sáng rực lên: "Vâng ạ, thế thì ăn thêm gà xào cay nữa. Cảm ơn bố!"

Bận rộn cả nửa ngày trời, ngợm mệt rã rời, ăn chút đồ thích thật sự vô cùng chữa lành. Vị giác thỏa mãn, áp lực cũng tiêu tan. Cậu bỗng nhiên phần thấu hiểu tâm lý của những thực khách cất công đến xếp hàng từ sớm chỉ để ăn một miếng đồ do nấu.

Phương Quân hừ một tiếng, ngoan ngoãn lon ton chạy bếp xào rau.

Chỉ cần ông xào rau ngon hơn con trai, ông vẫn sẽ là trụ cột của cái nhà , bởi vì ông đang nắm giữ dày của cả gia đình!

Phương Quân nhanh nhẹn xào xong ba món bưng lên bàn. Gia đình ba cùng với thím Trương, dì Trần quây quần bên ngoài, bắt đầu thưởng thức bữa trưa ngon lành.

"Con trai, ăn nhiều . Ăn no xong thì chơi game một lúc nhé. Trẻ con nhà ai suốt ngày rúc trong bếp. Con cũng chơi đùa thư giãn cho đúng tuổi chứ."

Nhìn con trai mệt bơ phờ, Ngô Hân xót xa vô cùng, thậm chí còn chủ động khuyên con chơi game.

Phương Quân cạnh bồi thêm một câu: "Đừng chơi lâu quá nhé. Làm bài tập một chút ngủ trưa . Trẻ con ngủ nhiều thì mới cao lớn ."

Phương Thương đến hai chữ "bài tập", lông mày liền giật giật. Bố đúng là chuyên gia dội gáo nước lạnh! Cậu đang hớn hở vì sáng nay kiếm bao nhiêu là điểm kinh nghiệm, thế mà bố lôi ngay cái thứ ghét nhất trần đời .

Nếu thể, thực sự hét lên rằng: Cậu và bài tập về nhà đội trời chung!

dám. Nếu dám ho he câu đó, chào đón chắc chắn sẽ là những trận đòn nam nữ hỗn hợp, combo thắt lưng da thất thất tứ thập cửu nhịp cộng thêm dây cáp sạc cho mà xem.

Thím Trương và dì Trần ăn cảm thán: Vợ chồng ông chủ đối xử với nhân viên quá. Họ ăn gì là nhân viên cũng ăn nấy, ngày xưa chỗ khác mơ cũng dám nghĩ tới đãi ngộ .

Hai đưa mắt , trong đầu đồng loạt nảy sinh một suy nghĩ: Nhất định cố gắng việc chăm chỉ hơn nữa!

Quay với diễn biến bên , khi uống cạn bát canh cá và càn quét sạch sẽ đĩa gà luộc, Ngô Phát càng nghĩ càng thấy ấm ức trong lòng. Sự ghen tị quả thực khiến con phát điên.

Anh lặng lẽ liếc Hà Chí Thượng một cái, đột nhiên sang hỏi Phương Thương đang bồi bàn ở gần đó.

"Ông chủ nhỏ , đồ ăn quán cháu hỗ trợ đóng gói gửi chuyển phát nhanh liên tỉnh ? Hay là cháu mở thêm dịch vụ giao hàng liên tỉnh . Như , chú về nhà vẫn thể thưởng thức đồ ăn cháu nấu."

Anh cảm giác món là do đích Phương Thương , thế nên đáng lẽ hỏi bố bé thì sang hỏi .

"Gửi chuyển phát nhanh liên tỉnh ạ?" Phương Thương chớp chớp mắt, sang bố . Chuyện do quyết định . Mà kể cả quyền quyết, cũng sẽ từ chối thôi.

Phương Quân hắng giọng một cái. Ông kịp lên tiếng thì Ngô Hân nhanh nhảu chen lời: "Thật ngại quá. Quán chúng là quán ăn vỉa hè, đồ ăn lúc nào cũng trực tiếp bán ngay, chủ yếu nhấn mạnh sự tươi ngon. Nếu gửi chuyển phát nhanh liên tỉnh thì sẽ mất hương vị tươi mới đó. Hơn nữa, việc đóng gói bảo quản cũng phiền phức. Hiện tại chúng cân nhắc đến dịch vụ ."

Ngô Phát cũng tự đưa một yêu cầu xa vời, trong lòng trào dâng cảm giác hụt hẫng.

"Vậy nếu lúc nào cháu thèm quá, chú nhờ shipper mua gửi bưu điện về tận quê cho chú thì ?"

"À, cái đó thì tùy thôi. Tuy nhiên, chỉ những món ăn nguội như gà luộc thì mới thể gửi , chứ mấy món canh nước thì hợp . Phải hút chân cẩn thận nữa. Hơn nữa, quán ngày nào cũng món gà ."

Ngô Hân thấy vị khách vẻ buồn bã thật sự nên mới nghiêm túc đưa lời khuyên.

Nghe bà chủ tư vấn, Ngô Phát ngược bắt đầu nhẩm tính khả năng thực thi của việc .

Lắng cuộc hội thoại giữa và bà chủ, những thực khách đang ăn xung quanh bỗng nhiên dâng lên một cảm giác ưu việt khó tả.

Số đúng là may mắn thật! Tình cờ sống ở thành phố Giai Thành, tình cờ ông chủ nhỏ cũng là Giai Thành. Giờ bọn họ chỉ cần bận tâm xem lúc nào rảnh rỗi quán xếp hàng là ăn ngon, chứ cần nơm nớp lo sợ về nhà ăn nữa.

He he, cảm ơn bố, cảm ơn ông nội, cảm ơn cụ cố đến thành phố Giai Thành lập nghiệp, cho con cháu cơ hội thưởng thức mỹ vị nhân gian!

"Lát nữa ăn xong đốt chút vàng mã cho ông cố để tỏ lòng ơn mới ."

" cũng đốt tiền giấy cho cụ bà nhà , nhân tiện mang luôn đồ ăn của quán qua cúng bái một phen, để cụ nếm thử mỹ vị nhân gian ."

"Thế thì đốt tiền cho cụ ngoại . Nghe ngày xưa cụ ngoại dẫn bà ngoại chạy nạn đến đây định cư luôn, nên giờ mới sống ở Giai Thành đấy."

...

Ăn xong, Phương Thương về phòng tầng hai. Giữa ngày hè nóng nực, rúc trong bếp cả một buổi sáng khiến ướt đẫm mồ hôi. Việc đầu tiên là tắm rửa, một bộ quần áo sạch sẽ, tiện tay vứt luôn đống đồ bẩn máy giặt.

Làm xong xuôi, mới trở về phòng ngủ. Tuy nhiên, hề chơi game mà cố gắng cho xong chút bài tập còn dang dở leo lên giường ngủ trưa. Cuộc sống giờ đây vô cùng bận rộn và sung túc, khiến bỗng dưng chẳng còn mấy hứng thú với việc chơi game nữa. Suốt ngày trong đầu chỉ nấu ăn để kiếm điểm kinh nghiệm thăng cấp.

Tất nhiên, ngay cả trong giấc mơ, cũng thể tránh khỏi việc Không gian Hệ thống để tiếp tục học tập.

Lúc tỉnh dậy thì là bốn giờ chiều. Phương Thương chần chừ mà thẳng xuống lầu.

Hôm nay là Chủ nhật, lượng khách đến ăn tối chắc chắn sẽ đông. Nếu chuẩn nguyên liệu sớm hơn một chút, thực khách sẽ thưởng thức món ăn nhanh hơn, và cũng sẽ nghỉ ngơi sớm hơn. Dù thì, với tư cách là một học sinh tiểu học, ngày mai vẫn học cơ mà.

 

Loading...