Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 57: Lập nhóm đi lấy số

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Thương nghỉ ngơi, nhưng bố thì chẳng thời gian mà nghỉ. Sáng nay quán bán bao nhiêu là đồ ăn, nguyên liệu cũng vơi kha khá.

Hôm nay là Chủ Nhật, lượng khách buổi tối chắc chắn chỉ tăng chứ giảm. Phương Quân chỉ kịp ngả lưng một lát rục rịch chuẩn chợ đầu mối mua thêm nguyên liệu.

Chỉ là lúc bước khỏi cửa, ánh nắng chói chang đỏ rực hầm hập như thiêu đốt bên ngoài, ông bất giác rụt cổ hít một ngụm khí lạnh. Chui xe ô tô lúc thì khác gì chui cái lồng hấp bánh bao .

Khổ nỗi nãy ông quên bật điều hòa mát xe từ . Vì sợ chậm trễ việc buôn bán buổi chiều, ông đành c.ắ.n răng lao khỏi nhà.

Nắng hắt , Phương Quân cảm giác như hai cánh tay sắp bốc cháy đến nơi. Thế nên, lúc Phương Thương ngủ trưa dậy xuống lầu, đập mắt là một ông bố đen nhẻm vì nắng hun.

Vốn dĩ mấy ngày da ông ngăm ngăm , nhưng hôm nay trông càng đen bóng hơn. Khéo ông chỉ cần mở miệng , để lộ hai hàm răng trắng lóa là đủ tiêu chuẩn đóng quảng cáo kem đ.á.n.h răng luôn.

Phương Thương sững sờ: "Bố ơi, bố mới Châu Phi về đấy ?"

Không nhắc tới thì thôi, nhắc tới là sắc mặt Phương Quân u oán đến mức chỉ hận thể lôi khăn tay c.ắ.n xé.

Ngày quán buôn bán lẹt đẹt, sáng chợ mua chút rau cỏ là đủ dùng cho cả ngày. Đã bao giờ ông chịu cảnh giữa trưa nắng gắt lóc cóc chạy mua đồ ăn thế .

lái xe đến tận cửa chợ chăng nữa, thì lúc mua hàng vẫn tự từng sạp một để lựa chọn, so sánh. Mà trong chợ thì nắng chói chang, nóng hầm hập. Cứ vài vòng là đen nhẻm thế đây.

Éo le ở chỗ, khách hàng đến quán bây giờ là vì nể tay nghề của con trai ông. Thấy quán đông khách, ông vui thì vui thật, nhưng trong lòng vẫn thấy lấn cấn khó tả. Cứ cảm giác bố mà phế quá, giờ chỉ còn nước lụi cụi chân chạy vặt.

Người thì con "ăn bám bố ", đến lượt nhà ông, thành "bố ăn bám con" thế ?

Nghe kể chuyện chiều nay bố lặn lội mua đồ, Phương Thương mới nhớ chuyện . Cậu gợi ý: "Bố ơi, cứ tìm một sạp rau uy tín trong chợ hợp tác với họ . Cần gì thì cứ bảo họ giao đến, việc gì cũng tự cho mệt mỏi ."

Phương Quân mà chịu: "Thằng nhóc thì cái gì! Rau cỏ tự tay chọn, nhỡ chất lượng đảm bảo, xào lên ăn mất cả ngon. Hơn nữa, chất lượng rau mỗi ngày một khác, ai hôm nào hàng nào ngon hơn. Phải tự mua thì mới chọn đồ ưng ý nhất chứ."

Chuyện Ngô Hân cũng đồng tình. Không tự mua thì mà yên tâm .

"Con yên tâm , bố con da thịt dày dặn lắm, phơi nắng thêm vài bữa cũng chẳng ."

"Thế thì thôi, thà rằng sáng sớm bố cứ mua dư một chút . Mua một cho đủ luôn, con sẽ nấu hết, đảm bảo lãng phí."

Phương Thương thầm quyết định trong lòng, khi nhà mở nhà hàng lớn, nhất định tự chọn một sạp rau chất lượng để cung cấp nguyên liệu độc quyền. Kiên quyết tự khổ như thế nữa!

Ăn xong vài miếng dưa hấu, Phương Thương bước bếp, đồng phục, rửa tay thật kỹ bắt đầu chuẩn đồ ăn cho bữa tối.

Cậu bước , Phương Quân lập tức đặt miếng dưa hấu đang dở tay xuống, lật đật theo . Ông hăng hái thắt tạp dề, sẵn sàng hỗ trợ. Nấu canh cá diếc rán, chế thêm nước sôi liên tục. Sức lực con trai thì hạn, ông theo sát từng bước thì mà yên tâm cho .

Chiều nay chợ mua loại gà tơ ưng ý, Phương Thương đành bảo bố mua tạm ít váng đậu và sứa biển về để món váng đậu nộm và sứa trộn chua ngọt. Riêng món canh cá diếc thì vẫn giữ nguyên như cũ.

Một chậu cá diếc to đ.á.n.h vảy, m.ổ b.ụ.n.g sạch sẽ, ngay cả lớp màng đen bên trong cũng cạo bỏ còn dấu vết. Sáng nay Phương Thương hướng dẫn dì Trần cách rửa cá một . Dì Trần việc cẩn thận, tỉ mỉ, mớ cá dì sạch khiến vô cùng ưng ý.

Phương Thương bảo bố vớt cá để ráo nước, cho bộ một chiếc thau lớn. Sau đó bắt đầu công đoạn rán cá nấu canh, đổ hết chiếc nồi inox cỡ đại bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-57-lap-nhom-di-lay-so.html.]

Những con cá diếc kích cỡ vặn rán vàng ướm hai mặt trong chảo dầu, tỏa mùi thơm nức mũi. Khi bộ cá rán xong, thả hết chiếc nồi lớn và bắt đầu hầm.

Tại khu dân cư gần đó, ông Đinh sống ở tòa nhà ba đang vắt vẻo bên cửa sổ, ngó nghiêng về phía quán ăn A Quân. Từ vị trí nhà ông, thẳng là thấy trọn vẹn quán nhậu. Vừa nhe tiếng máy hút mùi rền vang phát từ nhà bếp là ông ngay bếp trưởng bắt đầu nổi lửa.

"Ông chủ nhỏ bắt đầu nấu ăn đấy. Hay là chúng qua lấy , kẻo lát nữa muộn xếp hàng chờ."

Bà Đinh ăn mặc chỉnh tề, tay còn bế theo đứa cháu trai nhỏ.

"Ông thừa, nhanh chân lấy chứ. Hôm nay quyết tâm ăn đồ ông chủ nhỏ nấu ngay đợt đầu tiên."

Hai ông bà già dẫn theo đứa cháu nhỏ rảo bước khỏi khu nhà. Vừa xuống đến tầng trệt thì tình cờ chạm mặt gia đình bà cụ Tôn sống ở tòa đối diện. Nhà họ đông đủ phết: con trai, con dâu, cả đứa cháu trai lớn đang tuổi học.

Trời nắng chang chang thế , cả nhà dắt díu đường thì ngoài chuyện ăn còn thể gì nữa. Hai bên đầy ẩn ý, ông Đinh nhanh nhảu cất tiếng hỏi .

"Bà Tôn ơi, lấy đấy ?"

"Vâng ạ. Chẳng mấy khi Chủ Nhật cả nhà đông đủ rảnh rỗi nên rủ ăn bữa ngon. Hôm nay thằng lớn nhà cũng từ trường về. Dạo nó học hành vất vả quá, cho nó ăn canh cá bồi bổ sức khỏe."

Ông Đinh chợt nhớ cháu trai lớn của bà Tôn năm nay thi đại học. Trẻ con thi đại học bây giờ cực khổ lắm, thức khuya dậy sớm học hành tối tăm mặt mũi, đúng là cần bồi bổ thật.

Sau màn chào hỏi, hai gia đình nhập bọn cùng về phía cổng khu dân cư. Cứ ngỡ cách gần, ăn sớm chẳng mấy ai, ai dè dọc đường đụng mặt ít hàng xóm láng giềng cũng chung ý tưởng lấy sớm.

Ai nấy đều ôm tâm lý lấy thật sớm để lót món ngon buổi tối càng nhanh càng .

Mọi ngày nào cũng giáp mặt sân khu nhà, nhẵn mặt cả . Giờ chào hỏi xong tự động dồn thành một cục. Kết quả là, khi đội quân "lấy " tiến đến cổng khu nhà thì hình thành một đoàn rồng rắn khổng lồ, ước chừng đến ba bốn chục .

Lúc đó, Ngô Hân đang lẩm nhẩm tính toán sổ sách ở quầy thu ngân. Bà đang mải nhẩm tính doanh thu buổi trưa, trừ chi phí nguyên liệu thì lãi ròng bao nhiêu. Chợt thấy tiếng đẩy cửa, bà ngẩng đầu lên thì giật hoảng hốt một đám đông đen kịt đang ùa .

Trong thoáng chốc, bà còn tưởng quán buôn bán đắt hàng quá nên kẻ đến sinh sự. Mãi đến khi nhận là gương mặt quen thuộc của bà con lối xóm trong khu dân cư, bà mới thở phào nhẹ nhõm. Bà cất tiếng hỏi ông Đinh - mà bà quen mặt nhất trong đám đông: "Bác Đinh ơi, hôm nay rủ đến quán sớm thế ?"

Ông Đinh khà khà: "Thì đến lấy chứ còn gì nữa. Đồ ăn Tiểu Thương nấu đắt hàng quá, đến sớm sợ lát nữa khác lấy mất mất."

Ngô Hân liếc đồng hồ tường, dở dở . Mới bốn rưỡi chiều, sớm quá trời! Bốn giờ quán nhà bà mới bắt đầu nấu nướng, sớm nhất năm rưỡi mới chính thức phục vụ khách. Lúc cá diếc trong nồi còn kịp nhừ kìa.

thoăn thoắt thứ tự phát cho , phân bua: "Mọi cất công thế gì, nhà ngay gần đây, muộn một chút cũng ."

"Thế , lấy sớm cho nó chắc cốp. Đồ ăn ông chủ nhỏ nấu ngon thế , lấy cứ thấy bồn chồn trong bụng."

"Chuẩn đấy! Tuần đông quá, lúc năm rưỡi mà suýt nữa còn đồ để ăn."

"Hôm qua tăng ca về muộn, chẳng xơ múi miếng nào. Mang tiếng là cùng khu phố mà thật là mặt quá. Hôm nay tăng ca nên cố tình sớm phục thù đấy."

Ai nấy đều vô cùng nhiệt tình. Thậm chí thanh niên còn tỏ vẻ bí ẩn, đưa tay vuốt vuốt bộ râu vô hình phán: Linh cảm mách bảo , tối nay quán chắc chắn sẽ cực kỳ đông khách, đến sớm là đến vét nồi cũng chẳng còn phần .

 

Loading...