Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 58: Mau, mau đồng ý với cậu ấy đi

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:24
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu ví von khiến Ngô Hân cũng phì . Khi đám đông đen kịt cầm tấm vé thứ tự ưng ý và vui vẻ về, Ngô Hân còn kịp xuống nhấp ngụm nước, cửa quán tiếp tục đón thêm vài tốp khách, đa phần là thanh niên.

Ngô Hân đon đả chào hỏi: "Kính chào quý khách! Phiền quý khách qua bên lấy . Quán chúng năm rưỡi mới bắt đầu phục vụ. Nếu quý khách ăn tại quán, bây giờ thể về nghỉ ngơi, đến năm rưỡi ."

"Dạ thôi ạ, bọn em lấy xong cứ đây đợi luôn cũng . Nhà xa, lười chạy chạy lắm."

Mấy thanh niên khi lấy xong liền chọn một góc khuất xuống. Giữa mùa hè nóng nực thế , trong phòng điều hòa mát rượi thì dại gì mà đường phơi nắng. Dù cũng chỉ đợi hơn một tiếng đồng hồ, hề hấn gì .

Đều là thanh niên trai tráng, đợi chờ chẳng gì là nhàm chán. Mỗi cắm mặt cái điện thoại, lập team cày game ầm ầm.

Kể từ hôm qua vị khách ở xa đến quán đợi từ sớm, Ngô Hân cũng quen dần với tình huống , chẳng thấy lạ lẫm gì nữa. Bà nhanh nhẹn rót mấy ly nước đá mát lạnh mời khách.

Sự xuất hiện của mấy thanh niên dường như phát một tín hiệu bí mật nào đó. Chỉ một lát , những thực khách ở xa ý định đến sớm chờ đợi cũng hẹn mà gặp, lượt kéo quán ăn A Quân, lấy và tìm chỗ đợi.

Phương Hoành Nghĩa tới quán lúc 4h50. Cậu cứ đinh ninh đến là sớm lắm , ai dè đẩy cửa bước , đập mắt là cảnh tượng khách khứa kín đặc các bàn. Hú hồn hú vía, co cẳng chạy một mạch đến quầy thu ngân lấy cho mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Khách đông đến nỗi loay hoay tìm một lúc mới kiếm một chỗ trống để ké.

Trong bếp, Phương Thương đang miệt mài việc như một cái máy. Rán cá, nghiền nát, đổ nước sôi... một thau cá to tướng, cứ lặp lặp một động tác bao nhiêu . Cậu bỗng cảm thấy như một cỗ máy hầm canh cá vô tri vô giác.

Khi mẻ cá cuối cùng trút chiếc nồi hầm khổng lồ, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ngẩng đầu ngoài sảnh, chao ôi, mà đông đen đặc, kín hết cả bàn ghế.

Nghĩ đến việc tất cả những đều đến đây vì tay nghề nấu nướng của , Phương Thương bỗng thấy phổng mũi tự hào. Cậu toét miệng hì hì.

"Bố ơi, bố kìa! Đây chính là giang sơn con đ.á.n.h chiếm cho bố đấy!"

Phương Quân: "..." Đau đớn nhưng cũng đầy sung sướng, chẳng buồn hì hì nổi!

Sau khi nêm nếm gia vị đơn giản cho nồi canh cá, Phương Thương sang chuẩn các món nguội. Váng đậu khi ngâm nở rỗng ruột, dễ ngấm nước sốt, thấm vị vô cùng.

Phương Thương bắc chảo đun nóng dầu, rán một chậu đậu phộng to. Rán đậu phộng cũng bí quyết riêng. Nhiều ở nhà thói quen chờ dầu nóng bốc khói mới đổ đậu phộng , thế đậu phộng dễ cháy xém.

Lúc thì tưởng đủ lửa, đến lúc vớt ăn mới thấy đắng ngắt.

Cậu thì khác, đổ dầu chảo là cho ngay đậu phộng . Dầu nóng dần lên thì đậu phộng cũng chín tới. Vớt nếm thử, giòn tan thơm phức, lửa vặn chê .

Đem đậu phộng trộn chung với váng đậu, thêm chút dưa chuột đập dập, rắc thêm rau mùi, ớt hiểm, rưới nước sốt đặc chế của lên trộn đều. Chưa kịp ăn, hương thơm xộc thẳng mũi, chua chua cay cay, cực kỳ kích thích vị giác.

Món để lâu cũng sợ hỏng biến vị. Cậu trộn luôn trong thau nhỏ đổ thau lớn, một hẳn một thau đầy ú ụ, đó bắt tay xử lý sứa biển.

Sứa nộm chua ngọt cũng là một món thường xuyên xuất hiện các bàn tiệc ở nhà hàng lớn. Độ giòn sần sật, thanh mát, giải nhiệt cực , ăn mùa hè là chuẩn bài nhất.

Cậu nhanh tay chần sứa qua nước sôi, đó lập tức thả chậu nước đá để hạ nhiệt, tăng độ giòn sần sật. Cả một thau sứa to tướng, trộn xong cũng tốn kha khá công sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-58-mau-mau-dong-y-voi-cau-ay-di.html.]

Thời gian cứ thế trôi . Canh cá trong bếp càng hầm càng tỏa mùi thơm nức mũi. Khách khứa ngoài sảnh cũng ngày một đông đúc hơn.

Cuối tuần nên dắt díu cả gia đình đến ăn, lấp kín hai chục chiếc bàn trong sảnh. Những khách đến đành ngậm ngùi tìm ghép bàn.

Có những nhóm bạn vốn định ăn chung, thấy chỗ cạnh bèn chia lẻ . Thôi thì ăn phần , ăn phần , miễn thưởng thức bữa tối ngon lành là , chung cũng chẳng quan trọng nữa.

Lúc đầu, cứ lượn lờ quanh các bàn, ráng tìm một chỗ trống để nhét . đến lúc , những mới đến tìm đỏ mắt cũng chẳng moi chỗ để .

Cứ lượn quanh sảnh ba năm vòng mà tìm chỗ, nhóm quyết định luôn ở quầy thu ngân xếp hàng. Dù thì lát nữa cũng phục vụ theo thứ tự, cùng lắm chỗ thì mua mang về nhà ăn cũng .

ngặt nỗi hôm nay khách đông khủng khiếp. Dòng xếp hàng cứ nối đuôi dài dằng dặc, chen lấn đến mức chặn kín cả lối , chẳng còn chỗ nào mà nhúc nhích.

Cả quán ăn chật ních . Nào là những ông chồng dắt theo vợ con ăn đổi bữa, nào là dân văn phòng ít khi tăng ca rủ ăn tươi một bữa, cả những thợ hồ tự thưởng cho chút đỉnh... tất cả chen chúc trong cái gian chật hẹp .

Thế mà ngoài cửa vẫn còn vài nhóm khách đang lăm le chen . Thấy , Ngô Hân vội vàng to: "Xin chào quý khách! Hiện tại thứ tự của quán hết sạch ạ. Nếu quý khách thưởng thức món ăn, xin vui lòng ngày mai nhé."

Đó là kể ngoài những đang chật cứng trong sảnh, khu dân cư quanh đây còn bao nhiêu khách lấy từ đang chực chờ ở nhà . Dù nữa cũng thể phát thêm .

Vị khách ngoài cửa còn kịp lách , chỉ chậm chân một bước mà khác lấy mất, cam tâm. Cậu bèn gân cổ lên gào: "Không bà chủ ơi! Bà cứ cho ! Không ăn đồ ông chủ nhỏ nấu thì ăn đồ ông chủ nấu cũng . Đằng nào cũng trót đến đây , sang quán cà phê đối diện uống tạm cốc nước đợi cũng mà."

Cậu nghĩ đơn giản lắm, chỉ là xin thêm một thôi mà. Biết xui rủi thế nào lúc đến lượt còn thừa chút ít thì , thế chẳng là vẫn ăn ?

Giọng oang oang, đến tận chỗ Phương Quân cạnh cửa sổ phòng bếp cũng rõ mồn một. Ngô Hân vốn định mở miệng từ chối thì điện thoại trong túi bỗng rung lên. Vừa bắt máy, giọng Phương Quân vang lên the thé.

"Vợ ơi! Mau, mau đồng ý với ! Cậu thực khách đáng yêu quá mất!"

Ngô Hân ngước mắt về phía nhà bếp, bắt gặp ngay ánh mắt khát khao cháy bỏng của chồng. Gương mặt ông lúc cứ như một cái meme sống động, trán như hiện rõ mấy chữ "nhỏ bé, đáng thương, cần quan tâm". Khóe miệng Ngô Hân bất giác giật giật.

Cách xa thế , phòng sảnh ồn ào như cái chợ vỡ, thế mà ông trong bếp vẫn ăn đồ ông xào cơ đấy.

Thôi thì nể mặt chồng mở lời năn nỉ, với tư cách là vợ, bà cũng nên quan tâm đến sức khỏe thể chất và tinh thần của chồng một chút. Bà bèn đổi giọng: "Được , đợi một lát, ghi cho."

Mùi canh cá hầm càng lúc càng thơm nức mũi. Có vài vị khách buổi trưa nhịn đói để bụng trống trơn, định tối nay đến ăn một bữa no nê, giờ ngửi thấy mùi thơm bụng biểu tình sùng sục. Không ai còn đủ kiên nhẫn yên nữa, tất cả đều mon men tiến về phía cửa sổ kính phòng bếp, ngó nghiêng xem bao giờ mới ăn. Cảnh tượng lúc chút hỗn loạn.

Ngô Hân bắt đầu cảm thấy hối hận vì sự chủ quan của gây cảnh chen lấn tắc nghẽn . May mà đúng lúc cũng tới giờ cơm, cuối cùng cũng thể dọn món phục vụ khách.

Những hàng xóm lấy từ cảnh đông đúc nhung nhúc , chép miệng quyết định mua mang về nhà ăn cho thoải mái.

"Bà chủ ơi, tối nay ông chủ nhỏ món gì thế?"

Khách đông quá, che lấp cả tấm bảng đen ghi thực đơn. Ngô Hân tươi đáp lời: "Tối nay con trai ba món ạ. Một món canh cá diếc, hai món còn là đồ nguội: váng đậu trộn và sứa trộn chua ngọt. Quý khách dùng món gì ạ?"

 

Loading...