Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 6: Sao lại đâm sau lưng cậu thế này!
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Thương kịp nghĩ ngợi thêm thì Ngô Hân ngoài gọi hai bố con ngoài.
Thấy vở kịch dày công sắp đặt rốt cuộc cũng thể bắt đầu, lòng Phương Quân kích động, tay khẽ run rẩy.
Ngay cả bước chân cũng nhanh hơn hẳn thường ngày.
"Khách quan, quý khách! Có vấn đề gì, xin quý khách cứ ."
"Thật sự xin , để xào một phần khác cho quý khách."
Phương Quân giả vờ bày vẻ mặt nghiêm túc giải quyết vấn đề, nhưng Phương Thương rõ mồn một sự kích động giấu giếm trong giọng của ông.
Cậu trẻ con thật .
Sự khác thường của bố ngày hôm nay, .
Từ việc bắt một đứa trẻ từng bếp xào thức ăn cho khách thấy sai sai .
Lại còn chỉ một .
lúc xào đồ ăn để giao hàng cho khách mang về, thì cho.
Tại khách ăn tại quán thì , mà giao hàng ?
Phương Thương trầm ngâm về phía bàn khách đó.
Ừm...
Nói thế nào nhỉ.
Trông mấy đó cứ giống mấy kẻ chuyên kiếm chuyện với nhân vật chính trong phim truyền hình .
"Trình độ nấu nướng của quán các chỉ thế thôi ?"
"Không đòi hỏi đủ sắc hương vị, nhưng ít nhất cũng nuốt trôi chứ. Nhìn xem đĩa rau muống xào , đen thui đen thít, muối còn tan hết, tự ông xem ăn nổi !"
Nhìn đám bạn kẻ tung hứng, ngớt lời phê phán đĩa rau muống xào, Vạn T.ử Lâm thừa hiểu đây là kịch bản bọn họ bàn bạc từ .
khi thấy đứa con trai nhỏ của ông chủ - tác giả của món ăn - lẽo đẽo theo bố, cúi gằm mặt như một đứa trẻ đang chịu phạt.
Cái miệng vốn nổi tiếng ngoa ngoắt của Vạn T.ử Lâm lúc chẳng thốt nổi nửa lời chê bai.
Như thể qua bóng dáng đứa trẻ , cô thấy chính bản thuở nhỏ, lúc sai bố mắng mỏ.
Cũng bất lực như .
Vạn T.ử Lâm xót xa cắt ngang lời đám bạn: "Thằng bé vẫn còn nhỏ, đầu xào thế là lắm , rau muống xào đen một chút cũng là chuyện bình thường mà."
Rõ ràng bàn bạc đấy cơ mà, cứ theo đúng lời bà chủ dặn, đả kích sự tự tin của đứa trẻ một trận trò, cho nó việc bước chân xã hội, mở quán ăn, ăn buôn bán đều chẳng dễ dàng gì, tuổi còn nhỏ thì lo mà học hành cho t.ử tế.
Thực đĩa rau cũng đến mức tệ như bọn họ , ngược , chính vì hương vị quen thuộc mà họ còn thấy khá thích.
tất cả vẫn diễn theo kịch bản bàn.
Ai ngờ Vạn T.ử Lâm đột ngột lật lọng.
Cả đám đang diễn hăng say, bỗng dưng phá đám.
Ai nấy đều nghệt mặt cô.
Phương Thương cô , chợt bừng tỉnh đại ngộ.
Thì là thế.
Thảo nào cứ thấy kỳ lạ, đồ giao thì cho đụng tay, còn hai bàn ăn tại quán thì đẩy xào.
Rõ ràng là bố dặn dò . Lúc nãy bọn họ tới, ai món do xào, thế mà vị khách mở miệng bảo vẫn còn là một đứa trẻ.
Rõ ràng là tỏng từ .
Vậy là chuyện rõ mười mươi .
Bảo bố kỳ quái đến , ngày đầu tiên bếp bắt bếp xào rau, còn thừa xào chẳng gì mà vẫn mang lên cho khách ăn.
Chắc chắn là thấy khó mà lui.
Phương Thương khẩy trong bụng. Nếu thiên phú Vua đầu bếp do hệ thống ban tặng, thì e là vị khách đầu tiên ầm lên với .
Cậu thành tâm phụ giúp, thế mà ông già chơi xỏ .
Nếu đang ngoài ở đây, mẩy lên .
Phương Quân và Ngô Hân cũng vô cùng ngượng ngùng.
Thế là chứ.
Đã thống nhất chung một chiến tuyến cơ mà, tuột xích phút chót thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-6-sao-lai-dam-sau-lung-cau-the-nay.html.]
Ngô Hân nháy mắt đến mức chuột rút luôn .
Vạn T.ử Lâm vẫn mặc kệ.
"Chị thấy ngon lắm. Bạn nhỏ , chị thấy món em xào ngon, chị sẽ đến ủng hộ. em vẫn còn nhỏ, vẫn chăm chỉ học hành, ?"
Phương Thương lời là đủ hiểu bố đang lo lắng chuyện gì .
Phương Thương gật đầu, đó chuyện đàng hoàng với bố , bèn gọi cả hai bếp.
Bên ngoài, nhóm của Vạn T.ử Lâm cũng xem kịch bản, chuyện giống với những gì bàn bạc đó!
"T.ử Lâm, , chẳng lúc nãy bảo cho thằng bé nếm thử sự hiểm ác của xã hội , tự nhiên đổi phe thế!"
" đấy, tớ chuẩn sẵn cả đống lời thoại mà chẳng câu nào."
Vạn T.ử Lâm xuống, gắp thêm một miếng rau muống xào nếm thử, vị mằn mặn đưa cơm, cô lùa thêm một miếng cơm miệng, ăn xong mới nghiêm túc : "Đứng ở góc độ lớn, như quả thực sai. thử ở góc độ con trẻ mà xem, thích học, thích học bài vốn dĩ là chuyện thường tình của hầu hết . Nghĩ xem, lúc nhỏ mấy ai trong chúng từng lóc vì đến trường, lớn hơn một chút vì để trốn học, thậm chí còn giả ốm nữa cơ."
"Là những từng trải, tất nhiên chúng sẽ nghĩ học sinh thì lấy việc học trọng, chuyện khác cứ đợi lớn tính . thử đổi vị trí xem, nếu chúng là những đứa trẻ, liệu chúng suy nghĩ như thế ?"
Một tràng phân tích của Vạn T.ử Lâm khiến ba còn nín bặt.
Nghĩ nghĩ , lúc nhỏ ai chẳng từng trải qua giai đoạn như thế, quả thật cần quá khắt khe, cứ từ tốn bảo ban là , đứa trẻ lớn thế hiểu chuyện.
"Quả hổ danh là cô giáo Vạn, tiểu nhân xin thọ giáo!"
"Haiz! thật, thì tớ cũng chẳng nhận , từ lúc nào chúng cũng trở thành những lớn vô vị như ."
"Cái kiểu lớn còn tự động mở khóa theo độ tuổi nữa cơ ?"
...
Trong bếp, Phương Thương vẻ ông cụ non, buông tiếng thở dài.
Thực chỉ là do mới xuyên đến đây một thời gian, từ một trưởng thành bỗng chốc biến thành học sinh tiểu học nên thích nghi mà thôi.
Là một trưởng thành, tất nhiên hiểu rõ mục đích của bố khi .
Chắc là tưởng chán học, dùng cách để khuyên nhủ chăm chỉ học hành đây mà.
Hiện giờ mới mười tuổi, ở cái tuổi , dù để khuyên thì chắc chắn cũng là câu "chăm chỉ học hành, ngày ngày tiến lên", đừng bày vẽ mấy trò rườm rà.
Chín năm giáo d.ụ.c bắt buộc còn học xong cơ mà!
Kiểu gì thì cũng đến trường học thôi.
Phương Thương sắp xếp từ ngữ, nghiêm túc :
"Bố , là con chán học , chỉ là dạo tinh thần con uể oải, cứ buồn ngủ, nên con mới xin nghỉ lớp năng khiếu. Con sẽ chăm chỉ học hành, bố cứ yên tâm."
Phương Quân và Ngô Hân vẫn đang bối rối.
Nghe con trai , hai liền nhận thằng bé đoán sự tình.
Lập tức càng thấy ngượng ngùng hơn.
"Đều tại bố con bày cái trò vớ vẩn , nào là cho con nếm thử sự vất vả khi việc."
Người xưa câu, vợ chồng vốn là chim cùng một rừng, tai họa ập đến thì mạnh ai nấy bay.
Ngô Hân nhận thấy thái độ của con trai bình thường, liền lập tức đùn đẩy trách nhiệm.
Phương Quân cảm thấy như phản bội, thể tin nổi vợ.
Ghê thật, cái chủ ý , ông nghĩ nát óc mới nghĩ để dỗ dành bà .
Giờ thì bại lộ , đổ hết trách nhiệm lên đầu ông ?
Phương Quân ánh mắt đe dọa của vợ, đành ngậm bồ hòn ngọt, nuốt hết những lời cằn nhằn ngược trong.
"Con trai ngoan, nếu con chán học thì cứ theo lời con , lớp năng khiếu tạm thời nghỉ cũng . Con cứ nghỉ ngơi cho khỏe, học đừng ngủ gật nữa, tập trung học hành đấy."
"Vậy thì việc trong bếp cũng cần con phụ giúp nữa. Đi học về cứ bài tập, nghỉ ngơi cho thì ban ngày mới tinh thần giảng."
Phương Thương: ???
Cái gì thế , cố tình họ an tâm, hứa hẹn sẽ chăm chỉ học hành.
Sao giờ đ.â.m lưng thế !
Tước luôn quyền phụ bếp của !
Không xào đồ ăn, lấy điểm kinh nghiệm để đổi đồ trong hệ thống chứ!
Mặt Phương Thương đen sầm ngay lập tức.
Ngô Hân hề nhận sự đổi đó, còn hùa theo: " đúng đúng, đây con chẳng bảo mua một cái máy tính bảng . Con cứ học cho giỏi, sẽ mua cho con một cái, thế lúc học online giải trí đều tiện."