Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 60: Đồ xào cũng ngon lắm
Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:26
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gia đình Phạm Điệp ngoài từ sáng sớm. Buổi trưa về quê thăm làng mạc, bữa cơm trưa cũng chỉ ăn qua loa chiếu lệ. Lúc , bụng ai nấy đều réo rắt cồn cào.
Phạm Điệp nhanh nhảu gắp một đũa váng đậu trộn bỏ bát Vu Hạo Bác, tự gắp ngay một miếng cho . Cô quên giục giã bố : "Ăn , ăn nhanh , đói lả ."
Bà Phạm vốn định gắp váng đậu trộn, nhưng liếc thấy đĩa thịt bò xào món khoái khẩu của , bà liền chuyển hướng, gắp ngay một miếng thịt bò xào đưa lên miệng.
Nhai vài miếng, vẻ mặt bà Phạm chút khó tả. Bà vốn là tín đồ của món thịt bò xào, ở nhà cũng nấu, coi video mạng để nghiên cứu cách chế biến ngon hơn. Thế nên, món thịt bò xào bà nấu mùi vị cũng thuộc dạng tiếng.
Bà cứ đinh ninh đầu bếp chuyên nghiệp ở nhà hàng xào thịt bò chắc chắn sẽ ngon hơn kiểu xào ở nhà của . Ai dè ăn miệng mới thấy hương vị quá đỗi bình thường, cứ như cơm nhà nấu, chẳng mang chút đặc trưng xào nấu của nhà hàng nào cả.
Bố Phạm thì đang nhai gà xào cay. Ông nghĩ ăn chút cay cay cho kích thích vị giác. Nuốt xong miếng gà, ông cũng chẳng thấy ngon nghẻ gì cho cam. Hương vị thì bất cứ quán cơm bình dân nào cũng nấu . Hôm nào lười nấu cơm rẽ ăn tạm thì ok, chứ bảo thèm đến mức ăn chịu thì còn lâu.
Hai vợ chồng già đưa mắt , trong đầu đồng loạt nảy một câu hỏi to đùng: Đây là cái thứ mà con gái cưng bảo là ngon tuyệt cú mèo đấy hả?
Bà Phạm thậm chí còn bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Có khi nào dạo tay nghề nấu nướng của tệ hại đến mức con gái ăn ngoài quán vỉa hè bình dân mà cũng thấy thèm thuồng thế ?
Trong khi đó, Phạm Điệp và Vu Hạo Bác đang cắm mặt cắm cổ ăn đồ nguội, húp canh xì xụp. Vu Hạo Bác còn mua thêm cả bánh bao chay. Lúc , nhét bánh bao kẹp nộm chua ngọt miệng, ăn uống ngon lành cành đào. Bỗng nhiên ngẩng lên thấy hai vị phụ đang thừ , vội vàng lên tiếng: "Hai bác dùng bữa ạ? Hay đồ ăn hợp khẩu vị ạ? Hai bác húp thử chút canh ."
Bố Phạm gượng. Bạn trai của con gái mời ăn, hai ông bà thể buông lời chê bai đồ ăn dở ẹc chứ.
"Đồ ăn ngon lắm, hai đứa cứ ăn tự nhiên . Bố cả ngày nay nên bụng , chán ăn thôi."
Cái gì cơ, chán ăn á?
Phạm Điệp đưa một đũa thức ăn lên miệng, lấy giấy lau miệng, sang bố . Thấy đầu đũa của hai còn dính một giọt dầu ớt của món nộm, cô lập tức vỡ lẽ.
"Bố, ... hai thấy mấy món xào nhạt nhẽo quá, ăn chẳng gì nên lấy cớ mệt mỏi, ăn ?"
"Cái con bé ăn linh tinh, đồ xào ngon lắm chứ bộ." Bà Phạm vội gắp một đũa rau cải chíp xào, tiện chân đá bố Phạm một cái gầm bàn. Ông chồng hiểu ý cũng lật đật gắp một đũa rau nhai khen lấy khen để.
Là lớn trưởng thành , ai vạch trần giữa chốn đông thế . Có diễn thì cũng ráng mà diễn cho trót chứ.
"Phụt... ha ha..."
Nhìn vẻ mặt ráng nuốt ráng khen của bố , Phạm Điệp nhịn nổi . "Bố đừng ngại ngùng gì. Con thật đấy. Đồ xào của quán vốn dĩ bình thường, linh hồn của quán là ở mấy món nộm với canh cơ."
Cô cầm chiếc muôi múc canh, chia cho bố mỗi một bát canh cá diếc đầy ắp, gắp thêm chút nộm chua ngọt bát, giục giã hai nếm thử.
Thấy mùi canh quả thực thơm, hai vợ chồng già bưng bát lên húp một ngụm. Ngay giây phút , biểu cảm của họ lập tức đổi 180 độ.
Trời đất ơi, canh cá diếc thể ngon đến mức chứ! Nước canh đậm đà, vị ngọt thanh mát, hề vương chút mùi tanh tưởi nào. Ngọt ngào trơn tuột khiến cứ thế bất giác húp lấy húp để. Ngay cả mấy miếng đậu phụ trong canh cũng họ hút sột sột miệng y như ăn thạch.
Miếng đậu phụ non mềm tan, chẳng cần nhai. Chỉ cần khẽ ép lưỡi, cả đậu phụ lẫn canh trôi tuột xuống cổ họng. Dòng canh nóng hổi sưởi ấm dày, ấm lan tỏa từ bụng đến khắp tứ chi bách hài, cuốn trôi mệt nhọc của một ngày dài bôn ba.
"Chà chà, ông chủ quán đỉnh thật đấy. Canh cá diếc ngọt thanh vị cá, ngon tuyệt cú mèo."
Dưới sự thúc giục của con gái, hai ông bà gắp thử món nộm chua ngọt. như dự đoán, gắp lên, nước sốt đẫm trong khe hở váng đậu tứa . Họ vội vàng đưa lên miệng nếm thử.
Cảm giác đầu tiên ập đến là chua, cay và mát lạnh. Giữa mùa hè oi ả , vị chua cay và độ mát lạnh đúng là bộ đôi hảo. Tuy nêm nếm đậm đà nhưng món ăn hề ngấy mỡ. Chỉ một miếng thôi, sự thanh mát dễ chịu lan tỏa khiến thể nào ngừng đũa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-60-do-xao-cung-ngon-lam.html.]
Chẳng ông chủ dùng bí kíp gì để xử lý váng đậu mà độ cứng mềm vặn đến thế. Không giống loại váng đậu gia đình tự ở nhà: chần nước nhanh quá thì khô cứng, chần lâu thêm một chút nhão nhoét, nhạt nhẽo.
Cả đĩa nộm mang vị chua cay khai vị tuyệt vời. Vị chua thanh tao mà đậm đà, kích thích mạnh mẽ các gai vị giác. Đi kèm với vị chua là vị cay bùng nổ, cái cay xé lưỡi nhưng gắt, hòa quyện tuyệt vời với vị chua. Thêm chút mát lạnh giòn sần sật, cái nóng oi ả của ngày hè bỗng dưng bay biến tăm tích.
Sau khi nuốt xuống, hương thơm phảng phất của đậu nành lan tỏa trong vòm miệng, hòa quyện với dư vị chua cay quyến luyến mãi phai. Đủ thấy món ăn nêm nếm chuẩn vị đến mức nào.
Đồ ăn quá ngon, vị giác khai mở, hai vợ chồng già cứ thế cắm mặt ăn ngừng nghỉ.
"Thế nào ạ? Ngon bố ?" Phạm Điệp hỏi.
"Ngon, ngon tụt lưỡi! Cái món sứa trộn ăn đứt mấy món cỗ tám nghìn tệ một mâm ở nhà hàng năm mà hôm nọ bố ăn đấy."
Bố Phạm miệng nhai nhồm nhoàm, năng chẳng rõ chữ.
"Chứ còn gì nữa! Không thì con với A Bác lặn lội đến tận đây để ăn cơ chứ," Phạm Điệp tự hào đáp.
Gia đình bốn bẻ bánh bao chay ăn kèm với nộm chua ngọt, vui vẻ tận hưởng bữa ăn. Ngược , ba đĩa thức ăn xào nóng hổi bàn thì chẳng ai buồn ngó ngàng đến.
Bố Phạm mắc bệnh sạch sẽ, hội chứng ám ảnh cưỡng chế. Lúc bẻ bánh bao đôi cũng cẩn thận nắn nót cho hai nửa to bằng tăm tắp.
Lúc gắp thức ăn bỏ bánh bao, ông gắp ba sợi váng đậu kèm hai miếng dưa chuột, thêm mấy hạt đậu phộng. Ở giữa nhân, ông cẩn thận đặt thêm một lát ớt hiểm. Cuối cùng, ông phủ thêm vài miếng sứa lên cùng cho phẳng phiu, lúc mới há to miệng cắn.
Cắn một miếng ngập răng, cả bánh bao lẫn thức ăn đầy ắp trong miệng khiến bố Phạm sung sướng đến mức bất giác nở nụ . Ngon! Quá !
Bốn cắm cúi ăn như hổ đói. Đến khi cái dày vơi một nửa trống, cả nhà mới bắt đầu rôm rả trò chuyện.
"Bố chỉ hiểu tay nghề của đầu bếp quán chênh lệch một trời một vực như . Món nộm thì xuất sắc đỉnh cao, canh cũng đậm đà tròn vị, thế mà món xào nóng nhạt nhẽo bình thường thế. Chắc lúc học nghề đầu bếp học lệch ."
Phạm Điệp vội vàng đính chính: "Bố nhầm ! Mấy món xào nóng là do ông chủ A Quân nấu đấy. Còn mấy món nộm với canh siêu ngon là do con trai mười tuổi của ông chủ cơ."
"Hả? Cái gì cơ?"
Hai ông bà già xong thì tròn mắt ngạc nhiên, sang con gái đăm đăm.
"Con gì cơ? Mấy món là do con trai ông chủ - một thằng nhóc mười tuổi á?"
" thế! Bố cứ trong bếp thì ."
Bố Phạm đảo mắt về phía nhà bếp. Xuyên qua ô cửa kính, họ lờ mờ thấy bóng dáng một nhóc tỳ đang tất bật chạy chạy . Lúc hai ông bà mới tin lời con gái là sự thật, mấy món ăn ngon điên đảo đúng là do một nhóc con .
"Bọn trẻ con thời nay siêu phàm thật đấy! So với bọn nó, cái tầm tuổi ngày xưa, thế hệ đúng là phế vật."
"Chứ còn gì nữa. Thảo nào mạng cứ gọi bọn trẻ con bây giờ là ' bạn nhỏ siêu phàm'. Giỏi giang cỡ thì đúng là gọi bằng thật."
Cả một âu canh cá to đùng chén sạch bách. Ai nấy đều cảm thấy vẫn còn thòm thèm, thế là Vu Hạo Bác dứt khoát gọi thêm một âu nữa. Cả nhà ăn no nê căng rốn mới gói ghém phần thừa mang về. Bốn vui vẻ rời khỏi quán.
Vu Hạo Bác đưa Phạm Điệp dạo hóng gió. Bố Phạm đều là từng trải, đương nhiên sẽ kỳ đà cản mũi đôi trẻ yêu . Sau khi tạm biệt hai , hai ông bà bắt taxi thẳng về nhà.