Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 61: Thì ra bố vẫn mang não yêu đương

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến nhà, Phạm chép miệng thòm thèm, cảm giác ăn nãy giờ vẫn . Món đồ nguội kẹp bánh bao đó mà ngon đến thế, khiến bà ăn một mạch hết ba cái to đùng. Món canh cá cũng cực kỳ miệng, uống bao nhiêu cũng thấy chán.

Sau khi bàn bạc với bố Phạm, hai vợ chồng quyết định ngày mai sẽ ăn thêm một bữa nữa, nhân tiện mời đáp lễ bé Tiểu Bác luôn.

Thậm chí, bố Phạm còn bắt đầu tính toán xem hôm nào lôi quỹ đen giấu cục nóng điều hòa , rủ hội bạn già tụ tập một bữa trò.

Mặt khác, tại quán nhậu A Quân, đợt khách đầu tiên vẫn đang dùng bữa, còn những xếp hàng chờ phía đương nhiên thể chen chúc hết ở một chỗ.

Vì nhà cũng gần, lười về nên dứt khoát tản ngoài tìm chỗ nghỉ chân. Người thì chui quán cà phê, kẻ thì chen tiệm đồ uống, mua một ly nước chanh bốn tệ để ké điều hòa mát rượi. Dù thì đồ uống tay, lỳ ở đó cũng đỡ ngại hơn hẳn.

Cũng ít chui xuống siêu thị hầm để g.i.ế.c thời gian. Lúc nhắm chừng sắp đến lượt, tất cả mới ùa . Vài kịp thì nhận điện thoại của Ngô Hân, bèn vắt chân lên cổ phóng như bay quán A Quân.

Đến ngay cả tiệm cắt tóc bên cạnh cũng trở thành nơi tránh nóng lý tưởng của .

thì rảnh rỗi chờ, nhân tiện cắt luôn cái tóc cho gọn, quả là một công đôi việc.

Giữa mùa hè oi ả, đến bảy giờ tối mặt trời vẫn còn lặn. Ở những nơi khác mới rục rịch khỏi nhà, thế mà hai bên con phố tấp nập, nhộn nhịp đến lạ thường.

Tiệm mát-xa ngâm chân của Trịnh Cận Giác ngay bên cạnh vốn đang ngắc ngoải sắp dẹp tiệm, bỗng đ.á.n.h thấy cơ hội ăn liền dựng ngay một tấm biển to tướng cửa: "Ngâm chân 19.9 tệ, thêm mát-xa 30 tệ."

Anh ăn chân chính mà! Đám đông chờ ở quán A Quân trong lúc chỗ , bỏ 20 tệ đây ngâm chân nghỉ ngơi một lát thì gì quá đáng ? Hoàn hợp lý!

Tiệm còn phục vụ cả nước và wifi miễn phí. Thôi thì còn nước còn tát, lỡ kéo cái tiệm sống thì .

Vợ tấm biển dựng cửa, chần chừ hỏi: "Làm thế ?"

"Cứ thử ! Hôm nay thì chắc thấy gì , đợi đến hai ngày cuối tuần là kết quả ngay. Nếu vẫn ăn thua thì chuyển chỗ khác mở quán."

Khi đợt khách đầu tiên trong quán nhậu ăn xong và lục tục rời , đợt khách thứ hai lập tức ùa lấp chỗ trống. Khắp đại sảnh chật kín , chẳng thấy vãn chút nào.

"Sao vẫn còn đông thế ? Rốt cuộc em phát bao nhiêu thế?" Phương Quân nhịn bèn lên tiếng hỏi.

Ngô Hân đáp lời: "Nói chung đợt khách ăn xong thì vẫn còn chờ đấy."

Phương Quân nhẩm tính nguyên liệu trong bếp, cảm thấy tám phần mười là đủ bán . Quán chỉ những đang đây, bên ngoài còn chia ba mươi phần giao , khách mua mang về cũng chiếm một lượng lớn. Chỗ đồ ăn còn trong quán bán thêm hai lượt khách nữa là giới hạn .

Đấy là nhờ hôm nay chợ thấy váng đậu và sứa đều là đồ khô, để lâu nên mới mua nhiều hơn một chút.

"Sao em ghi thêm nhiều thế?" Phương Quân nhớ rõ, bình thường vợ luôn sợ con trai mệt, chỉ cần thứ tự nhiều một chút là cô lượn vòng quanh bếp, hỏi han tình hình bảo con nghỉ ngơi chút hãy tiếp.

Ngô Hân hổ ôm mặt. Quả thật là đám thanh niên bây giờ dẻo miệng quá. Mấy cô đến muộn cứ thấy cô là gọi "chị ơi chị " ngọt xớt. Lại còn mấy cô bé nữa chứ, lúc thì khen đồ cô mặc hôm nay , lúc khen tay cô thon, đòi móng miễn phí cho cô nữa.

Chúng dỗ ngon dỗ ngọt khiến cô sướng rơn, xoay như chong chóng đường nào mà . Thế là trong lúc lỡ lời, cô ghi luôn thứ tự cho sạch sành sanh đám thanh niên đó.

Tất nhiên, chuyện mất mặt thế thể cho chồng , kiểu gì cũng nhạo. Vì , cô liền đổi giọng.

"Khách đông quá khó tránh khỏi sơ suất mà. Lát nữa lỡ hết đồ ăn thì chẳng là lúc để chồng thể hiện ? Em đang tạo cơ hội cho đấy. Mặc kệ khác gì, trong lòng em, đồ xào do chồng vẫn luôn là ngon nhất!"

Nghe câu , Phương Quân lập tức dỗ ngọt, hắc hắc sảng khoái.

" nhỉ! Hai ngày nay cứ như chân chạy vặt , xào vài món thì quên mất mới là bếp trưởng. Cảm ơn vợ nhé!"

Phương Thương đang nghỉ ngơi gần đó lọt tai bộ cuộc đối thoại, khóe miệng nhịn giật giật hai cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-61-thi-ra-bo-van-mang-nao-yeu-duong.html.]

Chà chà, hóa bố cũng mang não yêu đương. Mẹ chỉ cần khen ngợi vài câu bâng quơ là bố lâng lâng trời trăng gì .

Cuối cùng cũng hiểu tại tình cảm của bố đến .

Tuy nhiên, buôn bán đắt hàng quả thực mệt. May mà hai món đồ nguội tối nay khá đơn giản, phiền phức như món gà luộc.

Cậu trộn một mạch hai chậu lớn mới nghỉ ngơi. Lát nữa chỉ cần ngâm phần váng đậu và sứa còn , chần qua nước sôi tiếp là . Nghỉ ngơi đủ lâu nên giờ cũng thấy mệt mỏi mấy.

Các món đồ nguội liên tục dọn lên bàn và chẳng mấy chốc cạn sạch. Những vị khách đến đợt bán hết, đang mẻ mới thì đều ngoan ngoãn chờ, chẳng ai tỏ nóng ruột.

Bán hết mà vẫn thêm cho họ ăn, thế là may mắn quá , ai nấy đều hớn hở mặt.

Lúc , Triệu Ngân cũng đang ở một góc trong sảnh. Anh bốc khá xa về , chờ lâu nên chạy về quán cơm nhà phụ giúp một lúc, đến khi bà chủ quán nhậu gọi điện mới chạy tới.

Cùng nghề kinh doanh ăn uống, quán A Quân đông khách thì quán cơm của giờ cao điểm cũng bận rộn kém.

Chỉ là cứ nhớ đến món canh cá chép và gà luộc ăn ké hồi trưa, lòng ngứa ngáy khó tả, đành mò đến cái quán nhậu trông vẻ bề ngoài vô cùng bình thường .

Lúc đến lấy , vì đông và quá vội nên chỉ rời ngay chứ kịp tìm hiểu gì. Bây giờ món đồ nguội hết và đều ngoan ngoãn chờ, liền đoán ngay vị đầu bếp nấu ăn siêu ngon đang đích bếp.

Món ăn tuyệt vời như , đổi thì cũng kiên nhẫn đợi thôi.

chỉ ăn mỗi đồ nguội thì nhạt nhẽo, thử thêm đồ nóng xem .

Triệu Ngân cứ ngỡ giữa mùa hè nóng nực thích ăn đồ nóng, nên nghĩ ngợi nhiều. Vừa thấy bà chủ ngang qua, liền vẫy tay gọi.

"Bà chủ ơi, món nóng đặc trưng của quán là gì thế, cho một phần nhé."

Vào bữa tối thường cũng gọi đồ nóng, kết hợp mặn chay cho đủ dinh dưỡng, đơn giản là gọi cho trẻ con ăn.

Ngô Hân thấy gì lạ. Cô nhẩm tính món tủ của chồng, dường như chẳng món nào đặc biệt xuất sắc; nấu món nào cũng nhưng gì quá nổi bật.

Tuy nhiên, hôm nay quán chuẩn khá nhiều thịt ba chỉ, cô liền báo tên món thịt rang muối mà chồng thích nhất.

"Được, thế cho một phần, thêm một món chay xào nữa nhé, bông cải xanh xào ."

"Vâng ạ, quý khách vui lòng đợi một chút."

Tốc độ lên món của quán nhậu khá nhanh, đồ nóng và đồ nguội gần như mang cùng một lúc.

Triệu Ngân lướt qua vài món, lập tức gắp ngay một đũa bông cải xanh bỏ miệng. Anh chọn bông cải xanh là lý do cả.

Đầu bếp nhà giỏi nhất là xào bông cải xanh, vì món thanh đạm, dễ ăn giàu dinh dưỡng nên đắt khách.

Thế nhưng, khi nhai bông cải xanh trong miệng, sắc mặt Triệu Ngân lập tức biến đổi.

Cảm giác giống hệt như đang một bản nhạc cực kỳ sôi động, nhưng vì loa rè nên giây tiếp theo âm thanh lập tức vỡ nát. Hoàn là hai thái cực khác biệt.

Anh kinh ngạc vô cùng, cứ ngỡ vị giác của vấn đề. Lúc khách quen ghé quán vẫy , ăn thử một miếng tiết lợn luộc cay xé lưỡi.

Anh cúi đầu uống hai ngụm nước lớn, cảm thấy miệng trở bình thường mới gắp đũa bông cải xanh thứ hai. Lần , hương vị quả thật rõ ràng hơn.

 

Loading...