Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 63: Bí phương đồ kho thần cấp
Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:29
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt và về phòng ngủ, Phương Thương giường định nhắm mắt thì chợt nhớ tối qua khi mở hệ thống kiểm tra thanh kinh nghiệm, nó sắp đầy .
Hôm nay là Chủ nhật, buôn bán đắt hàng, từ bữa trưa đến bữa tối lúc nào cũng đông nghẹt khách, dùng sạch cả nguyên liệu bố dự trữ. Kinh nghiệm tăng liên tục thế , tính theo tiến độ thì lẽ giờ thăng cấp mới đúng.
Cậu bật dậy như lò xo, mở hệ thống xem. Quả nhiên, cấp độ từ cấp hai nhảy lên cấp ba. Chắc là lúc nãy ở tầng một ồn ào quá nên hệ thống thông báo rõ.
Nhìn kỹ , phần thưởng của hệ thống cũng phát xuống, đó là một công thức nấu đồ kho thần cấp!
Trên công thức liệt kê chi chít các loại hương liệu, nhiều loại mà đây Phương Thương còn từng tên.
Hơn nữa, đối với một nguyên liệu thực phẩm, cách cũng những điều chỉnh vi diệu, hề giống như thường nghĩ là cứ ném bừa thứ chung một nồi nước dùng.
Ví dụ như món thịt bò kho, công thức hương liệu của nó sẽ khác biệt về tỉ lệ và chủng loại so với những món khác.
Loại thịt bò kho công thức khác hẳn với món thịt bò trộn lạnh mà từng đây.
Ngay cả phương pháp hầm nước cốt khi cho thịt kho, chỉ riêng việc chọn nguyên liệu nấu nước dùng cực kỳ cầu kỳ .
Thảo nào một tiệm đồ kho ngon thể nuôi sống cả gia đình, hóa đồ kho hề đơn giản chút nào.
Kiếp chỉ là một nhân viên văn phòng quèn, tan thèm ăn thịt thì chạy sang tiệm đồ kho đối diện khu trọ mua một ít về ăn. Có những hôm về mệt mỏi rã rời, c.ắ.n ngập miệng miếng bánh bao kẹp thịt kho thì còn gì sung sướng bằng.
Bây giờ hệ thống dạy đồ kho, cũng thể tự đồ kho ngon để thưởng thức .
Mang theo tâm trạng kích động, Phương Thương lập tức xuống, tranh thủ lúc ngủ để học hỏi trong gian hệ thống.
Ở một diễn biến khác, Phạm Điệp chơi cùng Vu Hạo Bác đến hơn mười giờ mới về nhà. Bố Phạm liền kể chuyện định ăn cho cô , bảo cô tiện thể rủ Vu Hạo Bác cùng, Phạm Điệp vội vàng ngăn .
"Bố ơi, cần , ngày mai đừng . Đi cũng vô ích thôi, căn bản là ăn đồ do ông chủ nhỏ ."
"Sao thế? Chẳng lẽ ông chủ nhỏ đó chỉ nấu ăn buổi tối thôi ?"
Mẹ Phạm tưởng tượng cả buổi trời, tính toán xem nên dùng bánh gì để kẹp ăn cùng. Bà định bụng sẽ mua bánh xèo ở tiệm phía Tây thành phố, chuyên dùng để kẹp đồ nguội, gọi thêm hai quả trứng ốp la nữa. Chỉ mới nghĩ đến hương vị thôi mà bà nuốt nước bọt mấy , ngờ trưa mai .
"Thế thì hẹn sang buổi tối cũng , điều mua bánh xèo thì đổi sang bánh bao nhân thịt ở tiệm phía Bắc thành phố , ăn cũng ngon lắm."
Bố Phạm cũng hùa theo đồng tình.
Phạm Điệp bật . Có một đầu bếp là học sinh tiểu học, dễ quên mất nghề nghiệp chính của bé là gì.
"Bố quên mất , vẫn chỉ là một học sinh tiểu học mười tuổi, còn học chứ. Lẽ nào vì xào nấu mấy món ăn mà bỏ cả học ? Nhiệm vụ chính của học sinh đương nhiên là đến trường ."
Cái gì? Đi học!!!
Mẹ Phạm chỉ cảm thấy đầu óc "oanh" một tiếng, tựa như một đạo thiên lôi từ trời giáng xuống bổ trúng đầu, não bộ ong ong, cả bỗng chốc uể oải.
Trời đất quỷ thần ơi, tại một vị đầu bếp nấu ăn đỉnh cao như là học sinh tiểu học chứ! Bà đây sống chừng tuổi đầu mới ăn một bữa ngon, mới cảm nhận chân lý tươi của cuộc đời, kết quả ăn mỗi ngày.
"Vậy... bao giờ mới ăn?" Mẹ Phạm ôm ngực, cẩn trọng hỏi thăm.
Phạm Điệp nín thở chờ đợi, cứ như sợ đáp án mong , cả căng cứng. Cô chợt nhớ tâm trạng sụp đổ của bản khi mua đồ ăn lúc .
Quả nhiên là hai con, gu sở thích cũng giống y đúc.
"Mẹ, hít sâu một , đừng căng thẳng, cứ nhớ là kiểu gì cũng sẽ ăn thôi. Ông chủ nhỏ chỉ bếp tối thứ sáu và hai ngày cuối tuần, thời gian còn đều học bài."
Mẹ Phạm thở phào nhẹ nhõm. Tốt lắm, trái tim lơ lửng cuối cùng cũng chịu c.h.ế.t tâm . Bánh xèo kẹp thịt của bà ơi! Bánh bao nhân thịt của bà ơi!
Bố Phạm vốn thích cầu thần bái Phật, hẳn là mê tín mà chỉ để tìm kiếm sự an ủi trong tâm hồn. Thế là ông đầu, bái lạy bầu trời một cái: "Cầu trời khấn Phật, xin hãy cho nhóc mau lớn. Đợi lớn lên , nhà ăn cần chầu chực nữa."
Phạm Điệp: ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-63-bi-phuong-do-kho-than-cap.html.]
Chuyện lớn lên , bộ nhanh là nhanh chắc?
...
Sáng hôm , tiếng chuông báo thức lúc sáu rưỡi reo vang, đ.á.n.h thức Phương Thương dậy đúng giờ. Do đêm qua dành cả đêm trong gian hệ thống để học đồ kho, nên mở mắt , cảm nhận trong đầu chứa đầy ắp kiến thức về đồ kho.
Tay chân Phương Thương ngứa ngáy chịu nổi, hận thể lập tức bếp thực hành ngay, vài mẻ đồ kho thơm phức.
Đáng tiếc, một nhóc mười tuổi thì gì quyền tự chủ thời gian. Cậu chỉ đành nén tâm trạng bừng bừng nhiệt huyết của .
Dùng tốc độ nhanh nhất vệ sinh cá nhân xong, Phương Thương xé một tờ giấy ô ly, chép tên bộ các loại hương liệu ghi công thức.
Lúc xuống nhà, bố ở trong bếp chuẩn nguyên liệu cho cả ngày hôm nay.
Phương Thương thuận miệng hỏi: "Mẹ con bố? Sao sáng sớm mà chẳng thấy bóng dáng thế ?"
Phương Quân đang định mở miệng trêu chọc thằng con bám váy , bỗng nhớ cú vả mặt đau điếng hồi con trai dùng hai trăm tệ tiền tài liệu dập , vội vàng thu mỏ .
"Mẹ con công viên khiêu vũ quảng trường, tán gẫu với mấy hàng xóm ."
Phương Thương "ồ" một tiếng, đưa tờ giấy cho Phương Quân.
"Bố ơi, con đồ kho. Đây là các loại hương liệu cần dùng, lúc nào bố chợ tiện thể mua giúp con nhé."
Nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc , mí mắt Phương Quân giật giật. Nhận lấy tờ giấy ô ly kỹ một lượt, quả nhiên, đó chi chít các loại hương liệu đủ cái tên. Đọc xong, hít một khí lạnh.
Nhớ năm xưa khi học nấu ăn từ ông nội, cũng từng ông dẫn đến tiệm gia vị để nhận mặt đủ loại hương liệu. một loại chỉ dừng ở mức " mặt gọi tên", chứ mở quán từng đụng tới bao giờ.
Không ngờ những món cần tới thì giờ thằng con dùng đến.
May mà hồi đó học hành chăm chỉ, nếu lỡ con trai hỏi thì tịt ngòi đường nào mà trả lời.
Phương Quân nuốt nước bọt:
"Con trai , con chắc chắn đồ kho cần dùng nhiều loại hương liệu thế chứ? Phải là hương liệu nó cũng tính tương sinh tương khắc, cứ cho nhiều là thơm . Có khi cho thập cẩm quá nó những thơm mà còn đắng nghét đấy."
Phương Thương vỗ n.g.ự.c cái "bộp".
"Bố cứ yên tâm, con trai bố là thiên tài cơ mà. Con đảm bảo món đồ kho sẽ khiến bố kinh ngạc rớt cằm cho xem."
"Nói chí lý! Con là thiên tài, bố chỉ cần ủng hộ con là đủ ."
Phương Quân gặng hỏi thêm nữa. Sự thật chứng minh, thiên phú của con trai khủng bố đến nhường nào. Anh chỉ cần theo sự sắp xếp của bé là , miễn kỳ đà cản mũi.
mà, một câu vẫn bắt buộc hỏi.
"Ăn sáng nhanh lên học ! Nhớ đấy, lên lớp ngủ gật, rõ ?"
Bầu khí phụ từ t.ử hiếu đầy ấm áp nãy bỗng chốc đổi tông chỉ trong vòng một giây. Khóe mắt Phương Thương giật giật.
Quả nhiên là tình cha như núi lở đất long!
Bữa sáng nay sủi cảo chiên và một ly sữa đậu nành. Để tiết kiệm thời gian, Phương Thương tu một cạn sạch ly sữa, gặm sủi cảo.
Bên ngoài trời vẫn nắng chói chang, bên tai chợt thấy tiếng chim vẹt nhà ai hót líu lo.
Trong đầu Phương Thương tự động nảy một đoạn nhạc thiếu nhi: "Chim nhỏ hót líu lo, hỏi vì em mang ba lô nhỏ đến trường..."
Hu hu hu, tại học thêm một nữa chứ? Tại cho xuyên thẳng đến lúc nghiệp đại học luôn !