Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 64: Từng đứa một định làm phản hết đấy à?

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:30
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lớp học tiểu học thời gian giáo viên xuất hiện lúc nào cũng ồn ào, lộn xộn như cái chợ. Lớp học của Phương Thương đương nhiên cũng ngoại lệ.

Mấy đứa nhóc mười tuổi cái gọi là ý thức tự giác cơ chứ! Không lớn quản chế, đứa nào đứa nấy cứ như bầy ngựa hoang đứt cương.

Bình thường chỉ tại chỗ buôn dưa lê, hôm nay chẳng đang tranh luận chủ đề gì mà cứ tụm ba tụm bảy, tranh cãi đỏ mặt tía tai.

Lúc Phương Thương bước lớp, đứa còn vỗ bàn nhảy thót lên ghế, cái vẻ " đây là đỉnh nhất".

Cậu nhớ mặt nhóc , tuần gọi phụ lên và nhận nguyên một combo đ.á.n.h đập nam nữ hỗn hợp. Phương Thương lên tiếng nhắc nhở: "Trương Triều, cô giáo sắp , mau xuống ! Cẩn thận ăn một chầu lươn xào xả ớt bây giờ."

Trương Triều thấy , ánh mắt chợt lóe sáng như thấy minh tinh nổi tiếng. Nó nhảy phóc từ bàn xuống, phi thẳng về phía Phương Thương.

"Anh Thương, Thương yêu dấu của em, cuối cùng đại ca cũng đến !"

Tiếng hét của nó vang vọng khắp phòng khiến cả lớp đều thấy, ai nấy đều đồng loạt ngoắt Phương Thương.

Ngay khoảnh khắc đó, lớp học đang ồn ào như vỡ chợ bỗng chốc im phăng phắc. Tất cả những đứa trẻ đều chằm chằm Phương Thương, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời .

"Phương Thương đến thật kìa!"

"Anh Thương, là Thương!"

"Oa, nhớ suốt cả một đêm qua đấy!"

ánh mắt cuồng nhiệt đó chỉ duy trì đúng ba giây là đổi. Bọn nhóc bắt đầu mếu máo bĩu môi, bằng ánh mắt đáng thương vô cùng, cứ như thể Phương Thương cướp mất cây kem tay chúng .

Phương Thương cảm giác giây tiếp theo chúng nó sẽ nhào tới ôm chân gào nức nở mất thôi.

Chuyện quái gì đang xảy ?

Dù vẻ bề ngoài chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, nhưng linh hồn bên trong trưởng thành . Cậu bao giờ giật kem cướp kẹo mút của trẻ con, chuyện bắt nạt bạn học càng từng . Thế quái nào mà tất cả bọn chúng bằng ánh mắt đó?

Cái chằm chằm kỳ quái đến mức Phương Thương nổi cả da gà, bèn lúng túng vẫy tay: "Chào ."

Nói xong, cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng ngầu lòi, bước từng bước chậm rãi về chỗ của . Vừa mới đặt chiếc ba lô xuống, m.ô.n.g kịp chạm ghế thì Đới Thiên Vũ bỗng nhiên nhào tới, ôm chặt lấy cánh tay tu tu đầy uất ức.

"Anh Thương, đại ca ơi, tối qua em mua đồ ăn ! Bất kể là canh cá chép sứa trộn, em đều ăn miếng nào! Hu hu hu, Thương ơi, em t.h.ả.m quá mất!"

Phương Thương còn kịp gì thì Trương Triều, cái đuôi lẽo đẽo theo nãy giờ, cũng bổ nhào tới ôm chầm lấy cánh tay trái của mà gào.

"Hu hu, Thương, nhà em cũng mua . Em dẫn bà nội đến quán nhậu nhà , đập mắt với , chẳng xơ múi miếng nào. Đã còn mùi canh cá chép xộc thẳng mũi em mất ngủ cả đêm! Em mới là t.h.ả.m nhất đây !"

Hành động của hai thằng nhóc như một hiệu ứng dây chuyền. Tiếp đó, thêm hai bạn học thường chơi với Phương Thương lao đến. Thấy hai tay chiếm dụng, hai đứa dứt khoát quỳ sụp xuống sàn, ôm chặt lấy hai chân Phương Thương mà rống.

Học sinh tiểu học ở trường vốn dĩ là thế, chỉ cần chơi chung trò gì là sẵn sàng quỳ bò lăn lê cùng . Sàn ngoài hành lang đều đầu gối chúng nó chà cho nhẵn bóng, nên chuyện quỳ ở đây với chúng nó chẳng gì to tát cả.

"Không mua , căn bản là mua nổi! Nhà tớ cũng xa lắm, ba cây thôi! Ba cây đó nha! Mới sáu giờ tối ăn mà chẳng còn cái nịt gì để mua."

"Bốn phẩy năm ki-lô-mét là quãng đường dài nhất từng trong đời. Canh cá chép của , váng đậu trộn của , sứa trộn của , tất cả đều tan tành mây khói. Cuộc đời cũng vì thế mà tăm tối theo."

Thế là hai chân Phương Thương cũng ôm cứng ngắc. Cậu thực sự cạn lời, cố gắng giãy giụa vài cái nhưng mà nhúc nhích nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-64-tung-dua-mot-dinh-lam-phan-het-day-a.html.]

"Này, các đừng thế! Tuần mua thì tuần mua là xong thôi mà."

"Tuần á? Tuần đợi chẵn bốn ngày nữa đấy Thương ơi! Bốn ngày chúng em sống cho qua đây!"

Trần Hùng nãy giờ phía các chiến hữu bám lấy Phương Thương mà ruột gan như lửa đốt, hối hận vì tay chậm nhịp, bỏ lỡ mất cơ hội ngàn vàng kéo gần cách với Thương.

Không , nhất định trở thành đàn em một trướng của Thương!

Nghĩ là , Trần Hùng lấy đà lao tới, nhảy phóc lên lưng Phương Thương: "Không bốn ngày, là bốn ngày rưỡi mới đúng! Cứ đà em sẽ vì ăn đồ ngon mà héo mòn mất thôi! Thương, nhẫn tâm mầm non tổ quốc như em c.h.ế.t héo ?"

Đệt!

Cú vồ suýt chút nữa khiến Phương Thương ngã cắm mặt xuống đất. May mà hai đàn em hai bên giữ chắc tay nên mới vững .

"Các , mau buông !"

"Không buông, bọn em ăn đồ ngon cơ!"

"Anh Thương, đói đói, măm măm!"

Đâu chỉ mấy đứa , những học sinh khác bắt đầu xúm vây quanh Phương Thương, mồm năm miệng mười nhốn nháo.

Đứa thì kể lể lúc đến quán nhậu đông , đứa thì than thở chẳng thể chen chân qua cửa. Có đứa kể khổ việc xe đạp, dẫn ông nội mắt mờ chân chậm bộ mấy cây mà cuối cùng xôi hỏng bỏng , đến đoạn tức tưởi còn gào lên òa thật sự.

Phương Thương cảm giác bức tường quây kín đến mức nghẹt thở.

Hơn nữa, dự cảm chẳng lành. Nếu bọn chúng cứ vây quanh thế giáo viên bắt , chừng mời phụ lên uống nước . Công thức đồ kho mới lấy mà phụ cấm túc cho bếp thì ròng mất.

"Thôi , tớ sẽ nghĩ cách! Tớ sẽ tìm cách cho tất cả các đều mua đồ ăn tớ ! Nhanh, tản , tớ sắp đè bẹp đây !"

Một đám học sinh tiểu học mà cùng nhao nhao lên thì chẳng khác gì một bầy chim sẻ họp chợ. Âm thanh đó dội tận hành lang.

Cô giáo chủ nhiệm Vương mới bước lên cầu thang còn tự nhủ lớp nào mà ầm ĩ thế. Kết quả vài bước, phát hiện tiếng ồn phát từ chính lớp , sắc mặt cô liền tối sầm .

đến giờ lớp, nhưng thể ồn ào đến mức ? Coi trường học là cái chợ chắc?

Bước tới cửa lớp học, liếc mắt trong, cô Vương tức thì tối tăm mặt mũi, suýt chút nữa ngất xỉu.

Cả một đám học sinh, trừ ít đang xung quanh, tất cả đều dồn ứ ở lối dãy bàn thứ ba, quây chặt Phương Thương một kẽ hở. Thậm chí đứa còn trèo luôn lên vai Phương Thương.

Từng đứa một định phản hết đấy ?

Ngay lúc cô định xông lớp để giáo huấn đám học sinh ý thức kỷ luật một trận trò, thì chợt thấy lời hứa hẹn của Phương Thương. Cô Vương ngẩn , chân trái bước qua ngưỡng cửa vội vàng rụt về.

Cô vểnh tai cố gắng lắng âm thanh trong lớp. Nghe một hồi thấy sai sai, cô còn lén lút lùi một bước, thu cố gắng giảm thiểu tối đa sự tồn tại của .

Tuần ở trường, cô cứ liên tục học sinh đồn đại đồ ăn Phương Thương ngon nức nở. Ngập ngừng mãi, cô mới nghĩ hạ sách là đặt món qua app giao hàng.

Ai dè suốt hai ngày cuối tuần, cô trang của quán A Quân thì chỉ thấy mấy món xào gia đình, tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng món đồ nguội canh lu dã chiến như đám trẻ miêu tả cả.

Cả hai ngày, cô mở app bao nhiêu . Món đồ nguội khi thì , khi thì hiển thị "hết hàng", càng ngọn lửa tò mò trong cô cháy rực rỡ hơn.

 

Loading...