Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 65: Giải thích rõ mồn một thế nào là bịt tai trộm chuông

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng nay đường , cô Vương vẫn đang suy tính xem cách nào để hỏi Phương Thương về chuyện đồ ăn app giao hàng một cách thật thanh lịch mà mất uy nghiêm của giáo viên.

cô cũng là giáo viên, dò hỏi học sinh chuyện ăn uống ngượng ngùng tạo ấn tượng là một bà cô háu ăn, thế thì quản lý học sinh thế nào .

Giờ thấy bọn trẻ chủ động nhắc đến quán nhậu nhà em , cô mừng còn kịp, nỡ xông dập tắt câu chuyện.

Còn chuyện chúng nó ầm ĩ trong lớp ư? Ừm, lát nữa xử lý cũng .

Đám trẻ cô chủ nhiệm đang lén lút rình mò ngoài cửa, vẫn cứ bu quanh Phương Thương chịu giải tán đứa nào.

Phương Thương dùng đến sức lực chín trâu hai hổ mới dứt nổi đám Trần Hùng khỏi .

"Được , tớ hứa sẽ nghĩ cách cho , nhưng mà nghĩ là nghĩ ngay ! Các cố nhịn một chút , đợi tớ nghĩ cách . Tớ đảm bảo sẽ một phương án hảo. Giờ thì ai về chỗ nấy !"

"Anh Thương, nhanh nhanh lên đấy nhé."

"Anh Thương, em ngay là tuyệt vời nhất mà. Anh là trai nhất, lợi hại nhất mà Đại Cường em từng gặp, còn siêu hơn cả bố em nữa!"

"Trong lòng em, Thương giống hệt như Ultraman , chính là ánh sáng của em!"

"Anh là điện, là ánh sáng, là huyền thoại duy nhất của đời em."

Thấy Phương Thương đồng ý nghĩ cách, đám tiểu yêu bắt đầu tuôn những lời khen ngợi ngọt như đường, nịnh hót tiếc lời.

Tất nhiên, ngôn từ của trẻ con thì tính học thuật cao siêu, còn lộn xộn pha tạp đủ thứ kỳ quặc, nhưng bù cái chân thành. Phương Thương xong sướng rơn trong bụng.

He he he, thích lắm, cứ khen tiếp , đừng dừng !

Cô Vương núp trong góc c.h.ế.t lặng: ... Này, thế rốt cục cách giải quyết ? Đang đợi online đây!

Giữa bầu khí náo nhiệt , Tạ Hâm im lặng từ nãy đến giờ. Vẻ mặt thằng bé lộ rõ sự tủi , thỉnh thoảng ngước mắt Phương Thương, khóe mắt ngân ngấn nước.

Người bạn cùng bàn nhận vẻ bất thường đó liền huých nhẹ tay : "Tạ Hâm, thế? Thấy khỏe ?"

Tạ Hâm vốn đang buồn tủi, cố kìm nén nước mắt, hỏi thì thôi, hỏi một câu bao nhiêu ấm ức như tìm chỗ xả, lập tức oán hận òa lên: "Oa..."

"Hu hu, đồ ăn Thương tớ nếm thử nào! Một cũng ! Tớ thực sự ăn lắm, dù chỉ một thôi cũng ."

Hóa sinh nhật Mạnh Đoan Nha, cả nhà Tạ Hâm về quê nên dự . Sau các bạn khen đồ ăn Phương Thương nấu, tò mò ăn thử một thì điều kiện cảnh cho phép.

Trước đây nhà cũng ở khu vực , nhưng đầu năm nay do vướng đền bù giải tỏa nên chuyển sang một căn nhà cách đây tận tám cây . Bố thì công tác quanh năm, chẳng thời gian ngó ngàng đến .

Mẹ vốn định chuyển trường cho con, nhưng kỳ học diễn một nửa, giờ chuyển thì thủ tục phức tạp mà tiến độ học của mỗi trường khác . Thành mỗi ngày đều cọc cạch đạp xe điện đưa đón học.

Đón con về xong, tất bật lo quán xá, bận tối tăm mặt mũi.

Đến cuối tuần, bé rủ rỉ xin đến quán Phương Thương ăn đồ ngon, nhưng quán của bận quá thời gian đưa . Cậu để dành ít tiền tiêu vặt với tiền lì xì, định tự bắt xe đến đó, nhưng xa quá nên cho .

Lúc , Tạ Hâm chỉ cảm thấy lạc lõng với các bạn trong lớp, buôn dưa cũng bắt nhịp , phúc ăn uống cũng chẳng . Cậu uất ức tột độ, càng nghĩ càng buồn rầu, nấc lên từng hồi.

Tâm sự của Tạ Hâm ngay lập tức nhận sự đồng cảm sâu sắc của mấy bạn học nhà ở xa, hoặc do đủ thứ nguyên nhân mà lỡ mất dịp thưởng thức đồ ăn ngon.

"Nhà tám cây, nhà tớ cũng gần. Nhà tớ tít bên sông, bố nằng nặc bảo trường bên môi trường học tập nên bắt sang đây học. Bố thì bận rộn, cuối tuần đừng là đưa chơi, nghĩ đến thôi cũng thấy vô vọng ."

"Nhà em cũng , em xin ba mà bố vẫn rút chút thời gian rảnh nào. Thương ơi, vị đại ca thông minh nhất đời, xin hãy vận dụng trí óc siêu phàm của , nghĩ thêm cách gì giúp những đứa nhà xa mua như bọn em . Bọn em nguyện cả đời cung phụng !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-65-giai-thich-ro-mon-mot-the-nao-la-bit-tai-trom-chuong.html.]

Phương Thương khó khăn lắm mới xoa dịu một đám "bạo tặc học đường", nay đón nhận thêm một đám khác, thực sự cạn lời.

Cậu chỉ là một đứa học sinh tiểu học nấu ăn bình thường thôi mà! Có là Vua... nhầm, là Thần Đèn Aladdin mà chuyện gì cũng đổ lên đầu bắt nghĩ cách.

"Vậy các gọi món qua app giao hàng . Cứ đến giờ ăn, hễ tớ nấu món nào là sẽ tải lên app mỗi món ba mươi phần đấy."

"Anh Thương ơi, nếu mà giành suất app thì bọn em còn cần cầu cứu nghĩ cách ?"

Đám bạn nhỏ sắp đến nơi. Không giành nổi, thực sự là thể giành nổi, thế quái nào mà bấm kiểu gì cũng trượt. Trên điện thoại cũng , đến tận quán cũng chả còn.

Nếu bố ngăn cản, khéo chúng nó lao thẳng bếp nhà Phương Thương, ôm chân ôm tay xin đồ ăn ngay tại trận .

Thôi , ba mươi phần quả thực là ít. Phương Thương từng kể, nguyên một công ty nào đó cứ đến đúng giờ là trực sẵn app để săn đồ ăn của .

"Được , tớ nghĩ cách, tớ nghĩ hết. Các lui , sắp lớp ."

Đám nhóc còn định reo hò ăn mừng, tranh thủ tâng bốc "Anh Thương" thêm mấy câu nữa thì chợt bạn tinh mắt thấy lấp ló cánh cửa là một bóng hình quen thuộc cứ lắc la lắc lư. Cậu nhóc giật nảy , thò cổ cho rõ.

Mẹ ơi, là cô giáo chủ nhiệm!!!

Cậu nhóc vội vàng hiệu nhắc nhở các bạn. Mọi ngoảnh , lập tức hồn bay phách lạc.

Trời đất ơi, cô chủ nhiệm đến từ bao giờ , còn nấp cửa sổ thế !

Nguy hiểm quá, nếu do gió thổi cửa mở một khe lớn, khéo chúng nó còn phát hiện .

Bọn trẻ con lúc khác phản ứng thể chậm chạp, nhưng hễ thấy giáo viên thì sự nhạy bén cứ gọi là tăng vọt vô cực. Chẳng cần ai gào lên, đứa nháy mắt, đứa hiệu, nhanh chóng, cả lớp đều đến.

Mỗi đứa lập tức lao về chỗ với tốc độ vận động viên chạy nước rút 100 mét. Có đứa chê bạn cùng bàn nhường chỗ chậm quá, hai tay chống bàn nhảy luôn qua đầu bạn trong.

Chỉ trong hai phút ngắn ngủi của một trận binh hoang mã loạn, tất cả ngay ngắn tại vị trí. Lớp học ồn ào như cái chợ ban nãy im phăng phắc như tờ.

Không đứa nào dẫn đầu, cất giọng : "Một tia nắng chiều trải mặt nước..."

Giây tiếp theo, tiếng bài đồng thanh vang lên rành rọt, đều tăm tắp.

Cô Vương lúc vẫn đang khom xổm rình mò ngoài cửa , đầu hướng về một bên, tai thì áp cửa. Cửa mở hé một cô cũng chẳng hề .

Biết đồ ăn app bán, mà do cô nhanh tay giật suất, cô tặc lưỡi tự nhủ xem xui xẻo.

Bỗng nhiên tiếng bài đồng thanh vang lên rành rọt, cô thấy kỳ lạ, bèn đầu ngó trong. Vừa , ánh mắt cô chạm ngay ánh mắt của Đổng Hiểu Giang - học sinh ngay sát cửa sổ cũng đang đầu hóng hớt.

Bốn mắt !

Mắt to trừng mắt nhỏ!

Mắt to lúng túng, mắt nhỏ kinh hoàng!

Lúc , nếu là lớn thì sớm mặt , vờ như chuyện gì xảy . Đáng tiếc Đổng Hiểu Giang lớn, thằng bé chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, còn thuộc kiểu chậm tiêu.

Vì thế, nhóc với khuôn mặt hoảng sợ liền vẫy tay chào cô Vương, lóng ngóng giải thích: "Cô Vương ơi, em trộm ạ, em cũng cô trốn ở đây , em xin cô."

Nói xong nhóc vội đầu , giơ quyển sách lên che kín mặt, bày dáng vẻ "chỉ cần thấy thì thứ coi như từng xảy ", giải thích rõ mồn một ý nghĩa của câu thành ngữ "bịt tai trộm chuông".

Sự ngại ngùng của cô Vương lúc chắc đào cả một tòa nhà dạy học mới chỗ chui xuống.

 

Loading...