Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 66: Con trai ngốc là của nhà mình

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm đó, lúc cô Vương lên lớp, ánh mắt cứ láo liên, chẳng dám thẳng học sinh. Mặc dù bài giảng vẫn trôi chảy vấn đề gì, nhưng cả cô cứ bồn chồn khó tả, toát lên sự gượng gạo từ đầu đến chân.

Cô là một trưởng thành cơ mà, chuyện lén học sinh cả lớp phát hiện chứ. Nếu thì buổi tiệc đột nhiên biến thành tiếng bài vang dội như .

Vốn dĩ chuyện lén phát hiện cũng chẳng là vấn đề gì to tát, giáo viên nào mà chẳng từng thế. cứ nghĩ đến bộ dạng ngốc nghếch chổng m.ô.n.g lên cố gắng trộm của đám học trò thấy, cô chỉ hận thể tìm một cái lỗ nẻo để chui ngay xuống đất.

Có điều cô suy nghĩ quá nhiều . Trẻ con nhiều tâm tư đến , bọn chúng chỉ thấy vui mừng vì cô giáo bắt quả tang đang ồn trong lớp mà hề phạt.

Đứa nào đứa nấy đều cảm thấy hôm nay quá may mắn.

Trưa tan học, Phương Thương thong thả đạp xe về nhà, tay cầm cây kem do thằng nhóc tự xưng là đàn em một Đới Thiên Vũ mua cho. Giữa trưa hè nóng nực mà ăn kem đường thì đúng là sảng khoái vô cùng.

Đến giờ cơm, những vị khách đang dùng bữa trong quán thấy Phương Thương đều nhiệt tình cất tiếng chào hỏi. Phương Thương lưng thẳng tắp, dáng một ông cụ non, cũng gật đầu chào .

Nếu trong cặp là giấy nhớ chuyền tay trong lớp, thì kiểu gì cũng tiến tới mời mỗi một điếu t.h.u.ố.c lá Trung Hoa cho dáng đàn .

Sau khi ăn xong bữa cơm do bố nấu, Phương Thương hề chậm trễ, thẳng lên lầu bắt đầu ngủ trưa.

Trong mắt nhà, đang ngáy khò khò ngon giấc, nhưng thực chất sớm Không gian Hệ thống để học cách món kho.

Không gian Hệ thống quả thực là một thứ tuyệt vời, ngủ học mà lỡ việc gì, đúng là vật dụng thiết yếu để g.i.ế.c cướp của, du lịch tại gia.

Dưới nhà, thấy con trai thậm chí còn chẳng bước bếp, chỉ chào hỏi một tiếng thẳng lên lầu, Phương Quân và Ngô Hân cảm thấy vô cùng hài lòng. Xem con trai bắt đầu quen với việc ngày thường học ngoan ngoãn, đến cuối tuần mới vui vẻ xuống bếp .

Đam mê và học tập xung đột với , bọn họ cũng thấy yên tâm phần nào.

Thấy khách đến, Ngô Hân lập tức cửa đón tiếp. Trải qua hai ngày cuối tuần, danh tiếng của quán ngày càng vang xa, lượng khách quen ăn cũng ngày một nhiều.

Để tránh việc khách cố tình đến ăn món của con trai nhưng sinh hụt hẫng, Ngô Hân khi chào hỏi đều rào một câu.

"Hôm nay quán thực đơn đặc biệt ạ, chỉ các món thực đơn bình thường thôi. Nếu quý khách ăn món nộm canh cá diếc giống ngày hôm qua thì hiện tại ."

Người đến là một vị khách quen, liền giải thích: " mà, ông chủ nhỏ học nên buổi trưa nấu nướng. Bọn chỉ đến ăn bữa trưa bình thường thôi. Thường xuyên ghé đây ăn quen , giờ tự nhiên đến nữa thì nhất thời cũng chẳng ăn cho ngon."

Vị khách đang ăn ở bàn bên cạnh thấy thế cũng hùa theo: " đó, tuy đồ ăn ngon do ông chủ nhỏ , nhưng món ông chủ nấu cũng sạch sẽ vệ sinh, ăn thấy yên tâm. So với mấy cái món đồ ăn nhanh chế biến sẵn kỳ quái bán mạng thì hơn nhiều. cũng cố tình qua đây ăn đấy."

" thì ở gần đây, ông chủ nhỏ nấu thì ăn đồ ông chủ nhỏ, ông chủ nhỏ học thì ăn đồ ông chủ nấu cũng tạm . Dạ dày kém, đồ ăn nhà họ sạch sẽ, ăn xong đau bụng nên yên tâm."

" thì đặc biệt đến ủng hộ ông chủ nhỏ đây. Anh chị nhớ kinh doanh quán cho , tạo cho ông chủ nhỏ một môi trường trưởng thành thật tuyệt vời nhé. chỉ sợ ông chủ nhỏ bận rộn thời gian nấu nướng, quán buôn bán ế ẩm chị dẹp tiệm thì xong. Đến lúc đó bọn ăn đồ ông chủ nhỏ nấu thì chắc chỉ còn nước chờ thằng bé lớn lên thôi."

Trước đó Ngô Hân còn tò mò hiểu hôm nay đông đến ăn thế, hóa bận bịu cả buổi vẫn là "hưởng ké" ánh hào quang của con trai. Một thì tiện thể ăn đồ xào của chồng vì cảm thấy an tâm về vấn đề vệ sinh.

Sau khi sắp xếp cho vài vị khách bàn trống và rót nước xong, bà cầm thực đơn mang bếp.

"Ông xã , hôm nay đều cố tình đến ăn món nấu đấy. Có bất ngờ , vui ?"

Phương Quân trong lòng thầm khẩy hai tiếng, vui cái nỗi gì chứ, món ăn của ông bây giờ chỉ dùng để ăn tạm thôi . Dù nghĩ nhưng mặt ông vẫn nở một nụ rạng rỡ để cung cấp giá trị cảm xúc cho vợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-66-con-trai-ngoc-la-cua-nha-minh.html.]

"Vui chứ! vợ ơi, dạo quán buôn bán như , em mua xe đạp cho con trai , cũng nên đến lượt ?"

Ngô Hân gật đầu, chỉ tay lên phòng khách tầng hai : "Đã chuẩn sẵn quà cho , để bàn , lát nữa rảnh lên xem nhé."

Phương Quân liền toét miệng , nụ còn ngọt ngào hơn cả nụ của con ch.ó Golden ngang qua đường.

Vào giờ , nhà hàng của Triệu Ngân cũng đang trong thời gian bận rộn. Triệu Ngân ở quầy bar, cảnh buôn bán bình thường đến mức nhạt nhẽo của quán mà bắt đầu thở ngắn than dài.

Nếu đầu bếp của những món như tối hôm qua, thì lo gì khách cơ chứ.

Tối hôm qua khi nếm thử món ăn do Phương Thương nấu, thực sự kinh ngạc như gặp trời. Nói thật thì, canh cá diếc và váng đậu nộm mấy ai là từng ăn qua .

Còn cái món sứa trộn đó, quả thực từng ăn ở ngon như , thế mà thể món ăn vô cùng ngon miệng và hấp dẫn.

Chỉ là những món gia đình hết sức bình thường, thế mà qua tay một đứa trẻ trở nên thơm ngon khác biệt. Điều quả thực phá vỡ lối tư duy thông thường của Triệu Ngân rằng: Những bản lĩnh giỏi giang thì tuổi tác cũng tương xứng.

Lúc hễ nghĩ đến những món ăn đó, chỉ thấy chua xót vì kế hoạch nẫng tay của phá sản, mà còn thèm thuồng đến mức chỉ chạy ngay đến quán A Quân để đ.á.n.h chén một bữa trò.

Trời nóng nực thế , gọi mấy món nộm một chai bia lạnh, nhắm mồi uống bia thì đúng là sự kết hợp hảo.

Đang miên man suy nghĩ lung tung thì con trai học về.

Con trai của Triệu Ngân năm nay mới mười một tuổi, là một thằng nhóc béo núc ních vô cùng khỏe mạnh. Lúc nó lạch bạch chạy đến mặt , mở miệng đòi tiền.

"Bố, cho con mười tệ , chiều nay con mua kem. Với , lát nữa con thể xem Heo Peppa cùng em gái ? Con hứa sẽ giành điều khiển từ xa của em ."

Triệu Ngân thằng con trai nhà với vẻ mặt vô cùng phức tạp. Đều là học sinh tiểu học, cách lớn đến cơ chứ? Nhìn con nhà xem, còn nhỏ tuổi mà gánh vác cả việc kinh doanh của một quán ăn, trở thành trụ cột của gia đình .

Còn con , cũng là học sinh tiểu học, mà chỉ xin tiền mua kem, em gái ba tuổi xem Heo Peppa thì cũng lúi húi xem cùng.

Cứu mạng, căn bản là thể đem so sánh mà.

Triệu Ngân giữ khuôn mặt vô cảm, móc mười tệ đưa cho con, nghiến răng : "Đi rửa mặt ngay , cái mặt con bẩn kìa, chẳng dáng vẻ gì của một đứa trẻ mười một tuổi cả."

Thằng bé nhận tiền tiêu vặt cũng chẳng sợ bố, hì hì chạy . Nó chỉ tò mò trong lòng bố, đứa trẻ mười một tuổi thì trông như thế nào, chẳng lẽ nó trông còn đủ khỏe mạnh ?

Đi vài bước, thằng bé đầu gọi : "Bố ơi, tối nay con hẹn bạn cùng lớp nặn đất sét , về nhà mới bài tập bố?"

Triệu Ngân cảm thấy dây thần kinh của giật nảy một cái, mí mắt cũng nhảy liên hồi.

Ngoài việc xem Heo Peppa, giờ còn đòi chơi nặn đất sét, đây đích thị là thằng con trai ngốc nghếch của .

Quả nhiên, những đứa trẻ xuất sắc luôn là con nhà .

con trai ngốc là của nhà , còn thế nào nữa, đành cưng chiều nó thôi.

"Được , lúc chơi nhớ chú ý an đấy."

 

Loading...