Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 67: Xong đời rồi, sắp mất chén cơm rồi
Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi con trai rời , Triệu Ngân hậm hực đập tay xuống bàn.
Nhìn cái thằng con xem, nghĩ năm xưa, lúc mười một tuổi thì... ừm, ít thì cũng xem Heo Peppa nữa . Anh là một đứa trẻ trưởng thành xem phim Anh em Hồ Lô cơ mà!
Triệu Ngân mang theo tâm trạng bức bối bước bếp. Nhìn đám đầu bếp đang bận rộn, vẻ mặt trở nên trầm trọng. Sau một lúc suy nghĩ, với bếp trưởng - chú Chung: "Hôm nay thứ Hai chắc đông khách lắm, trong bếp chắc cũng việc gì lớn . Chú bàn giao công việc ngoài với một chuyến."
"Vâng, thưa sếp Triệu."
Ông chủ gọi ngoài thì chú Chung tất nhiên sẽ hỏi lý do. Chú nhanh chóng giao công việc cho bếp phó theo Triệu Ngân lên xe. Lúc chú mới tò mò hỏi xem họ chuẩn .
Triệu Ngân chỉ tay về phía quán A Quân: " mới phát hiện một đầu bếp nấu ăn cực kỳ đỉnh ở bên . Dẫn chú qua đó nếm thử tay nghề của , hương vị ngon lắm đấy. Tối qua ăn thử món nộm và canh cá diếc do , thật là món ngon nhất mà từng ăn ở tất cả các nhà hàng từ đến nay."
Ngon nhất ?
Nhớ hồi quán mới mở, ông chủ cũng thường xuyên dẫn chú nếm thử món ăn ở những quán nổi tiếng xung quanh để học hỏi tìm cảm hứng cải tiến món ăn của . Bọn họ thậm chí từng đến nhiều nhà hàng năm .
Để ông chủ xưng tụng là "ngon nhất", thì đầu bếp của quán lợi hại đến mức nào chứ. Giai Thành xuất hiện một siêu đầu bếp như từ bao giờ thế nhỉ?
Chú Chung tò mò chịu nổi, dọc đường lúc nào cũng trong trạng thái vô cùng hưng phấn. Thế nhưng khi xe đến nơi, thấy tòa nhà hai tầng lối trang trí đơn giản mang đậm phong cách của thời đại cũ mặt, chú kinh ngạc.
Chú chỉ tay bảng hiệu quán ăn A Quân hỏi: "Ông chủ, cái đầu bếp nấu ăn cực ngon mà ... đang việc ở cái quán bình dân á?"
" ."
Chuyện thể chứ, một siêu đầu bếp tay nghề cao như tại việc ở quán vỉa hè mà đến các nhà hàng lớn?
Chú Chung vốn dĩ còn nghi ngờ, bỗng Triệu Ngân thở dài một tiếng, giọng điệu vô cùng tiếc nuối: "Haiz, giá mà thể cướp về nhà hàng của chúng thì mấy. Với tay nghề của , dù ở cũng thể khiến quán đó đông khách nườm nượp."
Chút nghi ngờ trong lòng chú Chung lập tức bay biến sạch, đó là trái tim bỗng thót lên một nhịp.
Xong đời , phen sắp mất chén cơm !
Trước đây chú cũng là do sếp Triệu nghĩ cách cướp từ quán khác về. Sếp Triệu đào góc tường giỏi lắm, cách dùng cả lý lẽ lẫn tình cảm để thuyết phục.
Bây giờ gặp một đầu bếp tay nghề còn cao hơn chú, sếp Triệu đương nhiên cũng sẽ tìm cách nẫng tay đem về. Đến lúc đó thì vị trí bếp trưởng của chú mà giữ nổi nữa, nếu giáng chức thì chú cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ở .
Trong chốc lát, chú Chung bắt đầu lo lắng bồn chồn.
Hai bước quán A Quân. Có kinh nghiệm từ ăn , Triệu Ngân vội gọi món mà đảo mắt tìm chiếc bảng đen nhỏ trong góc, kết quả phát hiện bảng đen chẳng ghi tên món ăn nào cả.
lúc Ngô Hân tới chào hỏi, liền lên tiếng: "Bà chủ , bảng đen ghi món gì thế, là quên ?"
Ngô Hân qua là ngay đây là khách hàng rõ tình hình đến để ăn món do con trai nấu, liền giải thích.
"Xin quý khách, hôm nay món đặc biệt, chỉ các món thực đơn thôi, đều là do chồng cả. Các cũng thể nếm thử, nhưng hương vị thì thể sánh bằng món con trai . Nếu các ăn món do con trai nấu thì cuối tuần hãy ghé nhé, thường thì tối thứ Sáu cũng đấy."
" món đặc trưng của quán là do ông chủ nhỏ nấu mà. Tay nghề thằng bé như , ngày thường nấu?" Triệu Ngân cảm thấy kỳ lạ.
Ngô Hân vẫn giữ nụ môi: "Quý khách ơi, con trai mới mười tuổi thôi, còn học hành chăm chỉ tiến bộ mỗi ngày nữa chứ, ngày thường thằng bé gì thời gian rảnh."
Triệu Ngân lập tức nhớ tới đứa con trai ngốc nghếch ăn xong là chạy tót chơi của . , mười tuổi vẫn đang học, ngày thường gì nhiều thời gian.
Thế là xong, cũng cướp , món ăn cũng ăn. Sao hôm nay bức bối thế chứ, nắm đ.ấ.m cứng cả . Hay là về nhà đ.á.n.h cho thằng con một trận, bắt nó từ nay xem Heo Peppa nữa mà chuyển sang xem Anh em Hồ Lô nhỉ.
Chú Chung bên cạnh đoạn đối thoại của hai cho khiếp vía.
"Sếp Triệu, là... siêu đầu bếp lợi hại đó... là một học sinh tiểu học mười tuổi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-67-xong-doi-roi-sap-mat-chen-com-roi.html.]
" , con nhà mà lị." Triệu Ngân khẽ thở dài, liếc chú Chung một cái bổ sung: "Thằng bé giỏi hơn chú đấy, chú Chung . Chú , canh cá diếc thằng bé nấu... ôi chao, thơm nức mũi luôn, còn cả món nộm nữa..."
Nụ mặt chú Chung tắt lịm . Chú cảm thấy như sét đ.á.n.h ngang tai, cả đờ đẫn.
Nói tóm là, chú theo học nghề bếp mấy chục năm trời, đang đường đường là bếp trưởng của một nhà hàng lớn, thế mà nấu ăn bằng một đứa học sinh tiểu học mười tuổi!
Còn thiên lý nữa hả trời!
Bản sếp Triệu là một chuyên gia sành ăn, chắc chắn lừa chú. Thế nên, chú thật sự bằng một học sinh tiểu học!
Học! Sinh! Tiểu! Học!
Chú Chung chỉ cảm thấy cuộc đời như chìm trong bóng tối, tiền đồ mù mịt. Tâm trạng lúc cực kỳ phức tạp: Vừa vui mừng vì đầu bếp là học sinh tiểu học thì ông chủ cướp , vị trí bếp trưởng của an ; buồn bã vì bản đường đường là bếp trưởng thua kém cả một học sinh tiểu học.
Rốt cuộc thì chú nên vui nên buồn đây?
Vì món đặc biệt nên hai đến về. Lúc rời , chú Chung tinh thần hoảng hốt, bước xiêu vẹo lảo đảo, cứ cảm giác như vẫn đang mơ.
Thứ Sáu , chú nhất định nếm thử món ăn do vị siêu đầu bếp học sinh tiểu học nấu, xem xem rốt cuộc thua ở điểm nào!
…
Giờ ngủ trưa trôi qua nhanh, Phương Thương đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông báo thức.
Cậu đ.á.n.h một giấc liền tù tì tròn một tiếng đồng hồ. Lúc tỉnh dậy, tinh thần vô cùng sảng khoái, cảm giác tràn trề sức lực, tưởng như thể nhảy cao tám trượng . Trong đầu tự nhiên cũng tiếp thu thêm vô kiến thức về cách món kho.
Ngủ dậy uống một cốc nước, tủ lạnh lục tìm một que kem, c.ắ.n kem xuống nhà, chuẩn đạp xe đến trường.
Lúc xuống lầu, thấy bố đang ôm một chiếc hộp ngẩn ngơ ngoài hành lang, liền bước tới hỏi.
"Bố, bố đây gì thế?"
Phương Quân lắc lắc chiếc hộp trong tay: "Đang ngắm quà mày tặng."
"Ây da, mua cho bố cái gì thế? Cho con xem với." Phương Thương ghé sát .
Phương Quân lấy đồ trong hộp : "Một cái bàn chải đ.á.n.h răng."
Phương Thương kỹ, đó chính là loại bàn chải mà bố vẫn dùng. Cậu cực kỳ cung cấp giá trị cảm xúc mà khen ngợi một câu.
"Một món quà thiết thực đấy ạ."
Phương Quân chằm chằm , giọng điệu đầy oán trách: "Thiết thực lắm con ạ. Mẹ mày bảo cái bàn chải của bố còn tệ hơn cả cái bàn chải cọ bồn cầu của bả, nên mới đặc biệt đổi cho bố cái mới đấy."
"Thế thì chẳng ạ."
" mà, tặng con hẳn một chiếc xe đạp cơ mà."
Phương Thương: ...Không chứ, bố ơi, bố ghen tị với cả con trai cơ ?
Cậu lườm bố một cái, lưng bước một cách vô tình.
Đang lúc đạp xe đường, Phương Thương bỗng nhớ tới việc đám bạn học nhờ nghĩ cách mua đồ ăn.
Với phận là một học sinh tiểu học, vốn dĩ hết cách, chỉ đành để mặc cho tự nhiên. bây giờ thì khác , công thức món kho cấp thần, thể tự nấu nước cốt hầm.
Chờ đến khi học kha khá , thể chuẩn sẵn một nồi nước cốt lớn, đó để bố dùng nước cốt nấu món kho bán, chẳng là xong .