Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 69: Bán cho tôi một ngụm nước dùng cũng được

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi vớt sạch bọt m.á.u trong nồi, Phương Thương nhanh chóng nêm nếm gia vị, cho gói hương liệu rang , và đổ thêm một chút rượu trắng loại mạnh mà bố vẫn dùng khi xào nấu.

Liếc đồng hồ, sang với Phương Quân: "Bố ơi, con lên bài tập đây. Nồi nước dùng ninh trong ba tiếng, hai tiếng nữa con sẽ xuống. Bố cứ bận việc của bố , ninh lửa nhỏ thế cần canh chừng , nồi nước to đùng thế cạn ạ."

"Được, lúc nào rảnh bố sẽ ngó qua." Thấy con chểnh mảng việc học, Phương Quân hài lòng.

Trở tầng hai, Phương Thương bắt đầu bài tập. Cầm bút lên, bất giác cảm thán cuộc sống dạo quá đỗi bận rộn. Đường đường là một siêu đầu bếp mà vẫn cong lưng bài tập, chuỗi ngày bao giờ mới kết thúc đây.

Nước cốt trong nồi hầm riu riu lửa nhỏ, hương thơm tự nhiên cũng dần tỏa . Ban đầu chỉ là mùi thoang thoảng, nhưng thời gian hầm càng lâu, hương thơm càng trở nên nồng đậm.

Đây là công thức đồ kho cấp thần cơ mà, mùi thơm đương nhiên khỏi bàn. Phương Quân đang bận rộn xào nấu cũng mùi thơm quyến rũ, tò mò đến mức cố tình mở nắp nồi nghía một cái.

Một tiếng , hương thơm từ nhà bếp lan tới tận sảnh. Nhiều loại hương liệu hòa quyện tạo thành một mùi hương đậm đà, bá đạo. Các loại thịt tăng thêm vị ngọt ngào, kết hợp với các thảo mộc như cam thảo mang đến mùi thơm đặc trưng của t.h.u.ố.c Bắc cho nồi nước hầm.

Mùi thơm đặc biệt càng ngửi càng thấy mê. Vừa thoảng qua mũi là mùi hương cứ liên tục xộc thẳng , khiến đại não khi tiếp nhận chỉ còn đọng duy nhất hai chữ: Muốn ăn!

Nước bọt trong miệng cứ ứa , khiến bất giác nuốt ực liên tục. Những thực khách đang dùng bữa ngoài sảnh ngửi thấy mùi hương quyến rũ khác thường đều liên tục ngoái bếp.

định cất lời, chợt nhận điều bất thường, vội vàng lấy giấy ăn chấm khóe miệng. Cứ cảm giác thèm rỏ dãi đến nơi , sợ lỡ bất cẩn trò cho thiên hạ.

Lúc hơn tám giờ tối, qua giờ cao điểm nên sảnh ngoài cũng thưa . Đã thím Trương túc trực bên ngoài, Ngô Hân bèn bước bếp, tiến đến cạnh nồi nước dùng đang sôi sùng sục.

Bà hít một thật sâu, mở nắp nồi . Bên trong là thịt gà, sườn... ngả màu vàng nhạt đang cuộn lên sùng sục. Dù màu sắc trông mấy bắt mắt, nhưng mùi thơm thì đúng là thể cưỡng . Chỉ ngửi thôi khiến thèm nhỏ dãi.

Bà cầm đôi đũa định chọc thử một miếng thịt gà nếm xem , nhưng Phương Quân can ngăn. Bà đành nuốt nước bọt bỏ đũa xuống. Nóng vội thì ăn đồ kho ngon, nhẫn nhịn!

nuốt nước miếng khỏi bếp. Vừa bước đến sảnh, nhóm khách đang ăn lên tiếng thắc mắc.

"Bà chủ ơi, trong bếp đang nấu món gì , thơm quá mất! Có món thịt kho ?"

Ngô Hân gật đầu: "Con trai đang thử nấu nước cốt kho thịt."

Mấy bàn khách là Phương Thương nấu, y như những chứng kiến nhóc học từ vựng canh nồi lúc nãy, liền phấn khích vô cùng.

"Nấu xong bà chủ? Bán cho một ít ?"

" cũng ! Bà chủ ơi, kén ăn , ông chủ nhỏ kho món gì ăn món đó."

"Có bao nhiêu thế? Bọn họ mua xong phần còn bao tất." Một thanh niên con nhà giàu hào phóng đập bàn, hận thể ôm trọn nồi đồ kho. Cậu giơ sẵn điện thoại mã QR, chỉ cần Ngô Hân báo giá là sẽ chuyển khoản ngay lập tức.

Ngô Hân vẫn giữ thái độ lạnh lùng tàn nhẫn: "Chưa thịt kho , chỉ là mới nấu nước dùng thôi. Con tan học về mới bắt đầu , mà nhanh thịt ăn như ."

Thịt kho do chính tay con bà nấu, bà còn nếm miếng nào thì gì đến chuyện bán cho ngoài. Lát nữa vớt thịt trong nồi , bà ăn khuya một chầu . Chỗ còn sáng mai dậy nấu mì chan nước sốt thì nghĩ thôi thấy ngon tuyệt cú mèo.

Ngô Hân len lén nuốt nước bọt cái ực.

Các thực khách bắt đầu kho thịt, mới chỉ ở giai đoạn nấu nước dùng, ai nấy đều tỏ vẻ thất vọng.

"Vậy khi nào mới thịt? Sáng mai ạ?"

Ngô Hân vẫn lắc đầu: "Chỉ là giai đoạn thử nghiệm thôi, xong chỉnh thì mang bán ."

Không chứ, mùi thơm nức mũi thế mà vẫn còn đang trong giai đoạn thử nghiệm, cần khắt khe ?

Thảo nào đồ ông chủ nhỏ nấu ngon như , hóa việc nghiêm ngặt đến thế. Phải thử thử nhiều mới chính thức đưa phục vụ.

"Thế thì chẳng chúng sắp ăn đồ kho ?"

"Chắc cuối tuần sẽ , cứ đến lúc đó hãy qua."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-69-ban-cho-toi-mot-ngum-nuoc-dung-cung-duoc.html.]

Đám khách cũng phần nào yên tâm. Mặc dù trong lòng vẫn còn ngứa ngáy, nhưng họ ầm ĩ đòi ăn nữa. Chỉ vị thiếu gia nhà giàu đòi bao trọn lúc nãy là vẫn cố chấp.

"Bà chủ ơi, thịt kho thì bán cho nước dùng cũng . Thơm như thì đem luộc đế giày chắc cũng gặm vài miếng."

Khóe miệng Ngô Hân giật giật.

"Cái ."

"Cái mà."

"Thật sự !"

"Một bát nhỏ xíu cũng ?"

"Không ."

Thiếu gia nhà giàu đành bất lực hạ thấp yêu cầu cuối cùng: "Vậy bà bán cho một ngụm nước dùng cũng . Thơm thế , húp một ngụm mới về . một ngụm thôi, thì tối nay mất ngủ mất."

Ngô Hân: ...Cậu đang cái quái gì thế.

Cuối cùng đám vẫn vớt vát ngụm nước dùng nào, đành lưu luyến rời .

Nước dùng hầm từ bảy rưỡi tối, đến chín rưỡi tối thì Phương Thương từ lầu hai bước xuống. Giờ , quán ăn vỉa hè cũng chuẩn dọn dẹp đóng cửa.

Tuy nhiên cửa vẫn đóng hẳn, đang ngoài cửa, chẳng đang chuyện gì với mấy hàng xóm.

Phương Thương vươn vai một cái bước bếp. Cậu mở nắp nồi, khẽ hít lấy hương thơm, gật gù hài lòng.

"Con trai, con quên cho nước màu ? Bố xem , màu sắc chuẩn lắm, hạt dành dành chỉ cho màu vàng nhạt thôi, màu sắc như đủ hấp dẫn."

"Vâng, con định xuống thắng nước màu đây." Phương Thương đặt một chiếc chảo sắt lên bếp.

"Hôm qua bố mới thắng một bát nước màu to đùng đây , dùng luôn ."

Phương Quân đưa một chiếc bát qua. Phương Thương liếc nước màu bên trong, dùng đũa chấm một tí nếm thử, bố, ấp úng định thôi.

"Hay là... để con tự thắng ạ? Ngày thường bố nấu ăn cũng cần dùng nhiều nước màu mà. Với đồ kho thì dùng nước màu non. Hơn nữa con cũng tự thử nghiệm, xem đầu tiên thắng nước màu thì kết quả sẽ như thế nào."

"Được thôi, nếu thắng thì gọi bố, bố giúp cho."

"Không thành vấn đề ạ."

Phương Thương khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nếu để bố chê nước màu của bố thắng già lửa quá, vị đắng hậu, chắc chắn bố sẽ đả kích lắm. May mà viện cớ lấp l.i.ế.m qua .

Cậu tìm đường phèn, bắc chảo thêm nước, thắng một chút nước màu trút thẳng nồi nước dùng.

Nồi nước dùng vốn dĩ lên màu, nhờ phần nước màu mà nhanh chóng biến đổi, từ màu vàng nhạt chuyển sang màu caramel, dần sậm thành màu đỏ tương.

Sắc màu mắt cũng nhuộm lên những miếng thịt bên trong. Chúng còn là màu vàng nhạt bình thường nữa mà là màu đỏ tương óng ả, tỏa thứ ánh sáng vàng đỏ rực rỡ vô cùng bắt mắt, chỉ thôi thấy ứa nước miếng.

Phương Quân vẫn luôn lén trộm nãy giờ, thấy thế liền ồ lên một tiếng.

"Đồ kho lên màu quá! Con trai ơi, ăn ?"

"Tất nhiên là ạ. Bố, bố thèm ?" Phương Thương đậy nắp nồi , điều chỉnh lửa nhỏ hơn một chút.

Phương Quân lập tức chối bay: "Không hề nhé! Có điều đây là đầu tiên con đồ kho, kiểu gì cũng nếm thử chứ. Bố chỉ tình nguyện chuột bạch cho con thôi, con xem bố ."

 

Loading...