Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 7: Thế này khác nào ép cậu phải tung tuyệt chiêu!

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:13
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không cần ạ, lúc nãy trong bếp con cảm thấy thư giãn, đây là cảm giác mà đây con từng trải qua. Con thích nấu nướng, cứ để con tiếp tục phụ giúp , coi như là một cách để nghỉ ngơi thư giãn ạ."

Phương Thương thẳng thừng từ chối đề nghị của bố .

Trời ạ, mới khóa định hệ thống, nếu bếp nấu ăn, lấy điểm kinh nghiệm.

Không điểm kinh nghiệm, chẳng cái bàn tay vàng ngon lành coi như đồ bỏ !

Chẳng lẽ bàn tay vàng mà dùng, cứ đợi đến khi nghiệp đại học mới lấy xài!

Thế thì dở quá!

May mà nhà mở quán ăn, thể kiếm tiền sớm, sống một cuộc sống sung sướng, việc gì đợi đến tương lai!

Hơn nữa cũng trẻ con thật .

Bố Phương, Phương trố mắt .

Sau đó chút lưỡng lự.

Thực công việc trong bếp chẳng hề nhàn nhã chút nào.

Chưa đến chuyện khác, chỉ riêng việc rửa rau, thái rau, chuẩn nguyên liệu mỗi ngày cũng ngốn mất mấy tiếng đồng hồ.

Sau đó còn xào nấu, cái chảo sắt to tướng , bình thường thể cứ cầm vung mãi , vất vả vô cùng.

Nhất là bây giờ đang là mùa hè, trong bếp một lúc, nóng hầm hập từ bếp lò phả đủ sức c.h.ế.t ngất.

Thỉnh thoảng Phương Quân còn hận thể cởi trần xào đồ ăn.

Thấy con trai nóng đến mức mặt đỏ gay, cố sức nâng cái chảo sắt lên, ông thể thấy chứ.

Không ngờ thằng bé thực sự tận hưởng nó!

Hai vợ chồng đưa mắt , đều ý đồng ý.

Làm việc mệt nhọc, nghỉ ngơi đủ, tinh thần thoải mái, kiểu gì học cũng ngủ gật, chẳng thể tập trung .

"Bố , bố cứ để con phụ giúp mà, hai yên tâm, chuyện gọi phụ chắc chắn sẽ . Đến lúc đó nếu con thể cân bằng việc học và việc nấu nướng, bố cho con phụ giúp nữa cũng mà!"

Đối với việc nấu nướng, Phương Thương là nghiêm túc.

Này nhé, vì đạt mục đích, , một trưởng thành, c.ắ.n răng ép giọng nũng nịu đây .

Đến chính còn thấy sởn gai ốc!

Nhìn bố vẫn đang đắn đo, Phương Thương thật sự nghiến răng ken két, thế khác nào ép tung tuyệt chiêu!

"Bố , bố đồng ý với con mà, đồng ý với con !"

Nếu còn đồng ý, sẽ đất ăn vạ luôn cho xem!

Cũng may là một đứa trẻ mười tuổi thật, rào cản tâm lý vượt qua nổi!

"Được , nếu con thích nấu ăn, tiên cứ học theo bố."

Làm , dù thằng bé khiếu học hành, lớn lên một cái nghề trong tay cũng lo c.h.ế.t đói.

Ngô Hân thấy Phương Quân đồng ý, cũng thêm gì nữa, chỉ dặn dò đừng ảnh hưởng tới việc học.

Thực đối với những bậc phụ thương con, một việc chỉ cần vi phạm pháp luật, con cái kiên quyết đòi , và chuyện gì quá tày đình, thì bố thường sẽ nhượng bộ.

Phương Thương đạt mục đích, khuôn mặt lập tức rạng rỡ hẳn lên.

"Bố, bố xào đĩa rau muống khác mang cho bàn ."

"Được , nhân tiện bố sẽ chỉ cho con tại đĩa rau muống đen thui như ..."

Ngô Hân hai bố con, một hăng say dạy, một chăm chú , hòa thuận đến mức thể hòa thuận hơn. Cô khẽ lắc đầu, khóe môi điểm một nụ nhẹ bước khỏi bếp.

Ra bên ngoài, thấy mấy vị khách đang trò chuyện vui vẻ, cô phiền mà về quầy thu ngân .

Một lúc , thêm hai bàn khách tới.

Phương Thương phụ trách giúp việc vặt cho bố .

Toàn là những món xào, đành chân lon ton để hôi điểm kinh nghiệm.

Thành thật mà , nấu ăn quả thực hề đơn giản.

Nhiệt độ lửa, thời gian bắc chảo, cả lúc nêm nếm gia vị, tất cả đều ảnh hưởng trực tiếp tới hương vị của món ăn.

Phương Thương học hỏi vô cùng chăm chỉ.

Mặc dù hệ thống, nhưng hack game thì cũng thể trắng trợn quá . Ngoài đời gì, đột nhiên thành thạo thứ cần ai chỉ bảo, thế chẳng khác nào tự rước họa !

...

Mặt khác, Hà Nam trở về nhà với tâm trạng vui vẻ, bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, quét tước phòng ốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-7-the-nay-khac-nao-ep-cau-phai-tung-tuyet-chieu.html.]

Những sinh nhật đây, chỉ coi đó là một ngày bình thường, tự thưởng cho thêm một quả trứng một cái đùi gà là coi như xong chuyện sinh nhật .

thì khác, đĩa trứng xào ớt với hương vị hệt như nấu khiến cảm nhận niềm hạnh phúc trọn vẹn trong ngày sinh nhật của , như cái hồi vẫn còn đời.

Niềm hạnh phúc đủ sức xoa dịu sự cô đơn trống trải trong lúc .

Thật tuyệt vời!

Bóng tối dần buông xuống, Hà Nam cửa sổ ngắm màn đêm tĩnh mịch, đầu tiên bao năm tháng, mới tìm sự bình yên trong tâm hồn.

Trước đây bảo ẩm thực khả năng xoa dịu tâm hồn, cho là họ c.h.é.m gió, bởi đối với , chỉ tiền mới thể chữa lành thứ.

Thì món ăn thể xoa dịu tâm hồn, mà là tìm món ăn đó thôi.

Khi thực sự nếm thử, mới ngộ rằng, thứ xoa dịu là bản món ăn, mà là hương vị của nó, là cái hương vị thương trong ký ức, mang theo những kỷ niệm ngọt ngào xoa dịu trái tim .

Màn đêm đen kịt, quán ăn A Quân một ngày hoạt động nhộn nhịp cũng đóng cửa nghỉ ngơi.

Tình hình kinh doanh hôm nay ở mức bình thường, từ chập tối đến giờ lai rai đón chừng chục bàn khách, quá bận rộn.

Với mấy quán bình dân như nhà , thường sẽ đóng cửa mười giờ đêm. Nếu hết nguyên liệu thì nghỉ sớm hơn, hoặc nếu vẫn còn khách thì đợi khách về lúc nào sẽ đóng cửa lúc đấy.

Phương Thương mới chín giờ hơn đuổi khỏi bếp, lên lầu bài tập, tắm ngủ.

Bình thường buổi tối xong bài tập, còn luyện chữ, tập đàn, tập nhảy.

Chưa kể đống bài tập ngoại khóa nữa.

Tối nay, vứt hết đầu, bài tập xong là leo tót lên giường ngủ luôn.

Sau đó, nhắm mắt và bắt đầu dạo quanh cửa hàng hệ thống xem đổi chác món gì .

Hì hục mấy tiếng đồng hồ, cũng chỉ thu thập hơn ba trăm điểm kinh nghiệm.

Mấy món như kỹ năng công thức nấu ăn thì đừng mơ.

Lúc , điểm của chỉ đủ đổi lấy một khóa học kỹ năng dùng d.a.o cơ bản.

Học nấu ăn chỉ mỗi việc xào đồ ăn. Kỹ năng dùng dao, canh lửa, nêm nếm gia vị, ba thứ thể thiếu thứ nào.

Sau khi dùng điểm để đổi lấy khóa học, Phương Thương nhấp chọn mục học tập. Cậu lập tức cảm giác đưa tới một căn bếp. Đứng mặt là một thầy mặc bộ đồng phục đầu bếp, rõ mặt, nhưng phong thái vô cùng nghiêm khắc.

Từ cách cầm d.a.o cho đến cách thái rau, cả các phương pháp xử lý nguyên liệu, thứ đều chỉ dạy vô cùng tường tận.

Phương Thương học hỏi với thái độ cực kỳ nghiêm túc. Trong gian học tập, cả trí não, khả năng ghi nhớ lẫn sự tập trung của đều nâng cao đáng kể, đến mức chỉ cần giảng là thể ngay.

Một khóa học kéo dài bốn mươi phút. Sau khi kết thúc, Phương Thương thể chọn dùng điểm kinh nghiệm đổi lấy thêm thời gian thực hành trong gian học tập, hoặc trở về hiện thực.

Vì đang mang kiếp đỗ nghèo khỉ, một khóa học ngốn sạch sành sanh điểm kinh nghiệm của .

Số điểm ít ỏi còn đếm đầu ngón tay đủ để đổi thêm thời gian.

Cậu đành chọn về hiện thực ngủ.

Ngủ một giấc đến sáng, chuông báo thức vang lên, Phương Thương bật dậy khỏi giường với tinh thần vô cùng sảng khoái, sắc mặt cũng hơn hẳn.

Không còn cái vẻ bàng hoàng, bỡ ngỡ lúc mới xuyên đến nữa, giờ thêm bàn tay vàng chống lưng, chẳng việc gì suy nghĩ lung tung, tâm trạng lên cũng là điều tất yếu.

"Chào buổi sáng, bố."

Phương Thương dậy lúc sáu giờ rưỡi, bố chợ mua thức ăn về .

Tiện thể mang luôn cả đồ ăn sáng.

"Chào buổi sáng, đồ ăn sáng để bàn đấy."

Phương Thương chẳng thời gian để dài dòng, mất mười phút vệ sinh cá nhân, sửa soạn sách vở, ăn sáng xong xuôi, đồng hồ gần bảy giờ.

Trường giờ truy bài đầu giờ khi tiết học chính thức, nên học sinh thường mặt lúc bảy giờ mười.

Phương Thương lùa nhanh bữa sáng vội vàng ba chân bốn cẳng chạy đến trường.

Cái lịch sinh hoạt cũng trách lúc mới đến đây kịp thích nghi .

Đi dẫu còn ngủ nướng đến tận tám giờ, sáng chín giờ , chiều sáu giờ về, tất nhiên là tính thời gian tăng ca.

Đi học mà sáu giờ hơn lồm cồm bò dậy.

Hôm nào buổi sáng kiểm tra bài cũ thì càng thảm, năm giờ hơn lọ mọ dậy học bài.

Đi học, cực thật đấy!

Phương Thương hớt hải chạy lớp, quẳng cặp sách xuống là bắt đầu thở dài thườn thượt.

Thằng bạn cùng bàn tưởng hôm qua gọi phụ , về nhà ăn no đòn nên ái ngại một cái đầy đồng cảm.

"Cậu chứ?"

Phương Thương lắc đầu hiệu .

 

Loading...