Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 70: Mang mùi hương đi gây án

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:15:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bố của con là tuyệt nhất!"

Phương Thương , vẻ ông bố đang nũng.

"Nước dùng ninh thêm hai tiếng nữa, khi tắt bếp thì ngâm qua đêm. Dùng sức nóng dư của nồi để phân giải vị ngọt của thịt và hương thơm cay nồng của các loại gia vị, như nồi nước cốt mới coi như thiện. Công đoạn tiếp theo đành nhờ bố , nhớ mười một giờ rưỡi tắt bếp giúp con nhé."

"Không thành vấn đề." Phương Quân vỗ n.g.ự.c cái bộp. giây tiếp theo, con trai chìa một tờ giấy.

Phương Quân nhận lấy, liếc nguyên liệu ghi đó, bất ngờ phát hiện chỉ một ít chân gà, sườn và tai lợn. So với tờ giấy chi chít chữ khi, việc mua ít thế khiến ông cảm thấy quen chút nào.

Dặn dò bố quy trình xong xuôi, Phương Thương nhanh chóng chạy lên lầu, đ.á.n.h răng rửa mặt chui tọt chăn, bắt đầu bài học ngủ học của ngày hôm nay.

Cậu ngủ ngon, thế nhưng, những hộ gia đình sống quanh quán A Quân sắp trải qua một đêm khó khăn đây.

Bản nước hầm đồ kho hương thơm vô cùng đậm đà. Thêm nhiều loại hương liệu kết hợp , ninh liên tục bếp lửa, thì đừng là trong một quán ăn vỉa hè, ngay cả ở bất kỳ quán đồ kho nào phố, chỉ cần nhiều một chút là hương thơm bay xa khắp nửa con phố . Huống hồ đây là công thức nước cốt cấp thần của Phương Thương.

Thời gian ninh càng lâu, hương thơm càng nồng đậm và bay càng xa. Mùi hương len lỏi khỏi quán A Quân, nương theo gió đêm bay tứ xứ. Khu tập thể sát bên cạnh căn nhà hai tầng đương nhiên là nơi ảnh hưởng đầu tiên.

Lúc mùi hương còn khá nhạt nên thấy vấn đề gì. đến hơn mười giờ đêm, khi chuẩn ngủ, ngả lưng xuống giường, con chỉ nhạy cảm với âm thanh mà còn mẫn cảm hơn với mùi hương. Nhắm mắt đó, mùi thơm cứ xộc thẳng mũi khiến nước miếng ứa ròng ròng, thế thì ngủ nghê ?

rõ sự tình liền nhắn tin lên nhóm chat khu dân cư hỏi thăm.

Ngay lập tức giải đáp: "Là ông chủ nhỏ quán A Quân đang đồ kho đấy. Nãy ngang qua hỏi thăm , đến cuối tuần đồ kho bán."

Mọi tin xong mới vỡ lẽ. Thảo nào thơm thế, hóa là ông chủ nhỏ đang nấu ăn. Vậy thì vấn đề gì , thơm đến chảy nước miếng cũng là chuyện bình thường.

chỉ một lát , tiếng kêu than vang lên.

Bình thường cái nỗi gì cơ chứ! Thơm đến mức thể nào chợp mắt nổi, giờ chỉ thèm ăn thì ?

Tại nhà bà nội Đặng ở tầng ba, do tính chất công việc nên con trai và con dâu sống ở đây, chỉ bà và ông nội cùng chăm sóc cô cháu gái.

Cô cháu gái mới ba tuổi rưỡi, cứ đến chín rưỡi tối là ngủ. Lúc , bé Quả Quả đang ngậm núm v.ú giả, ngủ cực kỳ say sưa.

Lúc , bà nội Đặng đang cạnh cháu gái. Vốn dĩ bà chuẩn chìm giấc ngủ , ai dè tắt đèn xuống mới thấy điều bất .

Mùi thơm lúc ngửi thấy giờ nồng nặc đến thế? Vừa nãy bà thèm thèm , một vốn dĩ ăn khuya như bà cũng gặm một miếng bánh mì. Giờ ngửi thấy mùi hương , cái miệng bắt đầu ngứa ngáy.

Bà nội Đặng nhắm mắt , cố dỗ chìm giấc ngủ, nhưng càng cố càng tỉnh như sáo. Bà dứt khoát dậy, khỏi phòng. Kết quả thấy ông bạn già nhà cũng lững thững bước , đang chổng m.ô.n.g ghé sát cửa sổ xuống lầu.

"Mùi thơm gì thế nhỉ? Lúc nãy thấy thơm , đêm hôm khuya khoắt thế mà mùi vẫn bay thế?" Bà nội Đặng cằn nhằn.

Ông nội Đặng nuốt nước bọt cái ực, bất lực : " hóng hớt trong nhóm khu dân cư , là quán A Quân lầu đang thịt kho. Thằng bé Phương Thương học sáu giờ về mới bắt đầu , chắc giờ vẫn xong ."

"Ông chủ nhỏ hả?" Đôi mắt vẩn đục của bà nội Đặng bỗng sáng rực lên, nhưng ngay đó xị mặt xuống.

"Thế thì đêm nay ngủ kiểu gì đây? Thơm thế thì mà ngủ nổi?"

"Thì đành nhắm mắt ngủ cố thôi."

Đang lúc hai ông bà định bật tivi xem để g.i.ế.c thời gian thì trong phòng bỗng vang lên tiếng của Quả Quả. Hai ông bà vội vàng lao phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-70-mang-mui-huong-di-gay-an.html.]

Chỉ thấy cô cháu gái nhỏ ném núm v.ú giả , nhào lòng bà nội Đặng.

"Bà ơi, con ăn cơm cơm."

Bà nội Đặng tưởng cháu đói: "Có sữa lúc nãy con uống no ? Để bà pha thêm chút sữa bột cho con nhé."

"Không uống sữa , con ăn cơm cơm cơ, ăn cơm cơm thơm thơm ."

Nửa đêm nửa hôm nhà ai cho trẻ con ăn cơm chứ, bà nội Đặng chịu. Bà pha một cốc sữa mang đến cho cháu, kết quả cô bé nằng nặc chịu uống.

Người già thì cưng chiều cháu, cuối cùng, bà nội Đặng đành lấy bát cơm nguội từ chiều , hâm nóng cùng chút thức ăn thừa bưng đến mặt cháu.

Cô nhóc cúi xuống hít thử một , phát hiện là cái mùi thơm đ.á.n.h thức lúc nãy, liền òa nức nở.

"Không cái , con ăn cơm cơm thơm thơm cơ."

Cô bé mới ba tuổi, khả năng biểu đạt còn hạn chế. Hai ông bà gặng hỏi nửa ngày, đủ các loại đồ ăn vặt, thậm chí còn nhẫn tâm tét m.ô.n.g cháu hai cái mà vẫn dỗ dành .

Cô bé trắng trẻo mập mạp lúc nước mắt ngắn nước mắt dài, trông tội nghiệp vô cùng.

Ông nội Đặng đột nhiên nhớ điều gì đó, liền hỏi cháu: "Có mùi thơm thơm mà con , giống hệt mùi thơm bây giờ ? Con hít thử xem, mùi thơm vẫn còn đấy, ở chỗ cửa sổ là thơm nhất, mùi ?"

"Vâng ạ, Quả Quả ăn cái ." Cô nhóc gật đầu cái rụp.

Hai ông bà cứng đờ cả mặt. Tổn thọ mất thôi! Nửa đêm nửa hôm, cháu gái đòi ăn đồ kho của ông chủ nhỏ Phương Thương, giờ đây?

"Cháu gái ngoan , cháu ăn thì cũng đợi đến ngày mai, bây giờ ."

Trẻ con hiểu , mùi thơm rành rành đấy, đồ ăn . Nghe xong cô bé mếu máo, tiếp tục gào , dỗ kiểu gì cũng vô ích.

Hai ông bà Đặng suy sụp .

Không riêng gì nhà họ, theo luồng khí mang theo mùi thơm lan tỏa, trẻ con ở những tầng thấp xung quanh cũng đều mùi đồ kho đ.á.n.h thức.

Đám nhóc tì cũng giống như Quả Quả, đứa nào cũng lóc ầm ĩ đòi ăn đồ kho, ầm lên khiến lớn bất lực .

Trẻ con lớn hơn thì ít nhất còn lọt tai, nhưng ngủ thì ? Có đứa trùm chăn lướt điện thoại bắt quả tang liền ăn no đòn; đứa là học bá thì bật dậy lôi sách vở giải đề; đứa cầm điện thoại than thở với bạn , để phụ bạn gọi điện đến mắng vốn.

Người lớn thì thèm rỏ dãi, trẻ con thì quấy , tiếng trẻ sơ sinh thé lên, tiếng la oai oái của những đứa trẻ lớn ăn đòn vang vọng khắp nơi. Khung cảnh lúc thể là gà bay ch.ó sủa vô cùng hỗn loạn. Đèn của mấy tòa nhà vốn tắt ngấm đồng loạt bật sáng trưng, chẳng vẻ gì là mười một giờ đêm.

Tại nhà bà nội Tôn, nơi đối tượng cần bảo vệ đặc biệt vì sắp bước kỳ thi đại học.

Tôn Tiểu Minh lúc cũng chẳng còn tâm trạng nào mà giải đề nữa, cứ ngoài phòng khách thở ngắn than dài.

"Đêm khuya thanh vắng, chẳng màng giải đề. Giờ miếng thịt kho lót , con thể thức bài tập cả đêm."

Cứ mỗi thở dài là ruột gan bà nội Tôn run lên bần bật.

Một lát , bà Tôn hết chịu đựng nổi. Bà thể chấp nhận việc cháu đích tôn của ăn ngon mà chểnh mảng việc học.

phòng đồ ngủ , gọi cháu trai.

"Đi, bà dẫn cháu xuống nhà mua đồ kho. Ninh lâu thế , kiểu gì cũng chín . Giờ bà sẽ gõ cửa. Mặc dù muộn thế gõ cửa thì vô duyên, nhưng vì cháu đích tôn của bà ăn ngon, bà sẵn sàng vứt bỏ cả thể diện. Ai bảo bọn họ mang mùi hương gây án cơ chứ!"

Loading...