Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 71: Zombie công thành à?

Cập nhật lúc: 2026-06-21 14:18:02
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội Tôn hầm hầm bước xuống lầu. Vốn dĩ bà tưởng đêm hôm khuya khoắt thế sân sẽ chẳng ai, nào ngờ xuống tới nơi thấy đông nghẹt , hơn nữa vẻ tất cả đều đang kéo ngoài.

Ngoài những cú đêm túc trực thức khuya, đám thanh niên đến một giờ sáng chịu ngủ , thì còn ít các ông bà đang dắt theo mấy đứa trẻ con choai choai đang thút thít .

Bà nội Tôn vội vàng đuổi theo đoàn , cất tiếng hỏi: "Đêm hôm khuya khoắt thế , đấy?"

Cả đoàn khựng một nhịp, ngoái đầu bà. Thấy bên cạnh bà là đứa cháu trai đích tôn sắp thi đại học, ai nấy đều ngầm hiểu mục tiêu chung của .

Vừa hỏi trúng tim đen, như tìm thấy chỗ xả giận, giọng điệu thi cất lên oán trách vô cùng.

"Còn do cái quán nhậu bên ! Đêm hôm mà còn hầm đồ kho, mùi bay sang thơm nức mũi tài nào chợp mắt nổi. Cả nhà đành sừng sững sofa, mắt to trừng mắt nhỏ , xem tivi cũng chẳng vô mà lướt điện thoại cũng chẳng buồn lướt. Thế nên mới rủ sang đó xem mua chút gì để giải tỏa cơn thèm đây ."

" đấy, thèm c.h.ế.t ! Nhà ngay phía quán họ, bình thường ngửi mùi đồ xào thì gì, nhưng hôm nay mùi đồ kho bay sang bao vây kín mít, cả nhà mùi thơm thế thì ngủ mới là chuyện lạ."

"Ông chủ nấu đồ kho thì thôi , đằng còn nấu thơm đến mức . Người lớn chúng còn cố nhịn một chút, chứ trẻ con thì chịu thấu. Đứa cháu ngoại hai tuổi nhà ném cả bình sữa xuống đất, sưng húp cả mắt mới là nó thèm ăn đồ kho. Ngặt nỗi nó còn , mua cho nó thì thế nào bây giờ."

"Đừng nhắc nữa, nhà cũng y chang! Phải dắt khỏi cửa nó mới chịu nín đấy. Tuy ông chủ nhỏ nghiên cứu món mới thì cũng vui thật, nhưng mà tại cứ chọn lúc đêm hôm thế , thật sự thèm đây."

Lúc bà nội Tôn mới vỡ lẽ tất cả đều đang mua đồ kho. Trong lòng bà bỗng giật thót một cái, đông cùng thế , đến việc bán , mà giả sử thì liệu đủ phần chứ?

Theo phản xạ điều kiện, bà rảo bước nhanh hơn, tiện tay đẩy mạnh cháu trai một cái, hiệu cho cậy sức trẻ chân cẳng nhanh nhẹn mà chạy lên phía .

Tôn Tiểu Minh hiểu ý ngay tắp lự, sải bước dài, dùng tốc độ chạy nước rút 100 mét lao thẳng khỏi khu dân cư.

Mọi trơ mắt nhóc mất hút trong tầm mắt. Ban đầu vài còn ngơ ngác load kịp, nhưng chỉ vài giây , ai nấy dường như đều nhận điều gì đó. Thế là tất cả đồng loạt tăng tốc, lúc đầu chỉ là bước nhanh, nhưng vài bước thì tất cả chuyển sang chạy thục mạng.

Giữa chừng, thậm chí còn thêm vài mới xuống lầu cũng hào hứng nhập hội.

Một đám đông khổng lồ rồng rắn lao khỏi khu dân cư, tạo nên một khung cảnh vô cùng tráng lệ. Lúc ùa đường, cả đám đen kịt một góc trời. Có vài tài xế đang dừng chờ đèn đỏ, tự nhiên thấy một đoàn đen ngòm băng qua phần đường vỉa hè, còn dùng tốc độ chạy maratong thì giật nảy , cứ tưởng bản hoa mắt.

Đến khi kỹ , xác định hề gặp ma giữa đêm khuya, đám tài xế tò mò tột độ.

Đặc biệt là trong đoàn , già, thanh niên thì gì, đằng còn bế theo cả mấy đứa nhóc tì hai ba tuổi. Thấy , vội vàng rút điện thoại cảnh tượng đăng lên mạng: "Có bác nào hiểu cho , nửa đêm ngang qua đường Cảnh Ninh, tự nhiên thấy một đám đông đen kịt chạy qua, suýt chút nữa tưởng lỡ bôi nước mắt bò mắt chứ."

Đăng xong xuôi, đợi đến khi đèn xanh bật sáng tài xế mới chịu nhấn ga rời .

Lúc , tại quán nhậu A Quân, Phương Quân và Ngô Hân vẫn đang rúc trong bếp, một binh đoàn thực khách đang rầm rập kéo đến.

Con trai dặn đến mười một rưỡi đêm mới tắt bếp. Vốn dĩ chỉ cần một trông lửa là đủ, nhưng mùi thơm chỉ hun mỗi dân trong khu nhà, mà chính căn bếp nhà họ mới là nơi nồng nặc nhất. Mùi thơm ngào ngạt thế thì Ngô Hân mà ngủ cho nổi. Cô đành canh chờ tắt bếp để mở vung nếm thử một miếng thịt bên trong.

Hai vợ chồng đồng loạt lên, tiến sát đến bên bếp lò, cùng lúc ngó trong nồi mấy cái đồng loạt lùi về. Họ phịch xuống, một tay chống cằm, ánh mắt cứ dán chặt cái nồi canh túc trực, giống hệt như đang xem một bộ phim truyền hình gay cấn .

Ngay đúng lúc hai đang mong chờ vô cùng, thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng đập cửa ầm ĩ.

Cửa quán nhậu đương nhiên là loại cửa cuốn. Lúc , cửa đập rầm rầm loảng xoảng, xen lẫn tiếng rung lắc ầm ĩ.

Giữa đêm hôm khuya khoắt vốn dĩ đang yên tĩnh, âm thanh vang dội như giật tung cả cánh cửa cuốn . Hai vợ chồng thậm chí còn cảm giác, nếu họ mở cửa chậm một giây thôi là bên ngoài sẽ phá cửa xông .

Tự dưng đập cửa rầm rầm giờ , quả thật chút rợn .

Đã xảy chuyện gì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-71-zombie-cong-thanh-a.html.]

Hai đưa mắt .

Trộm cướp thành ư!

Hay là cướp của g.i.ế.c ?

Chắc đến mức là zombie công thành thật chứ!

Phương Quân vội vàng kéo Ngô Hân cho cô ngoài. Bản thì vơ lấy con d.a.o phay thớt, chọn con nhỏ nhỏ nhưng thấy đủ uy lực, bèn đổi sang con d.a.o chặt xương mới rón rén bước sảnh ngoài. Anh hướng cửa hét lớn: "Đêm hôm khuya khoắt thế , ai đấy?"

"Tiểu Phương ơi, chú là lão Triệu ở khu chung cư phía đây, phiền cháu mở cửa một lát."

" , chú Phương ơi, cháu là Tôn Tiểu Minh nhà ông Tôn đây ạ, cháu vẫn ăn cơm ở quán chú mà."

Bên ngoài truyền đến một mớ âm thanh lộn xộn. Phương Quân khó khăn lắm mới nhận hai giọng quen thuộc của hàng xóm trong khu, lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Anh nhét con d.a.o bệ cửa sổ mới mở cửa.

Ngô Hân cũng chạy phụ giúp. Hai vợ chồng mở khóa cửa trong, đó dùng sức kéo mạnh cánh cửa cuốn lên.

Cánh cửa cuốn cuộn lên kêu một tiếng "rào", để lộ khung cảnh tối đen như mực bên ngoài, chỉ chút ánh sáng lờ mờ hắt từ ngọn đèn đường.

"Chú Triệu, Tôn Tiểu Minh, đêm hôm việc..." Chữ "gì" còn kịp thốt , vợ chồng Phương Quân cảnh tượng cửa cho sợ điếng .

Mười một rưỡi đêm, cửa quán nhậu một đám đông nghẹt đen kịt. Thấy họ mở cửa, cả đám liền ùa tới. Ai nấy đều hai mắt sáng rực như sói đói, trừng mắt họ chằm chằm. Cái ánh mắt đó, giống hệt như nuốt sống lột da hai vợ chồng ngay lập tức.

Nếu là những khuôn mặt quen thuộc, hơn nữa họ chỉ xúm chứ hề giơ tay cào cấu hoa văn kỳ dị mặt, thì hai vợ chồng suýt chút nữa tin rằng zombie đang tấn công thành phố thật .

"Không , chú Triệu, bác Vương, nửa đêm nửa hôm tìm cháu việc gì ? Kéo đông thế suýt cháu sợ c.h.ế.t khiếp đấy. Mọi dọa là c.h.ế.t hả?"

Đám đông cũng thừa hiểu nửa đêm đập cửa nhà là quá đáng, nhưng ai bảo hai vợ chồng nhà dùng mùi thơm để hành hung khác chứ!

Cả đám đồng loạt hai vợ chồng với ánh mắt đầy mong đợi.

"A Hân , nhà cháu đang đồ kho đúng ? Làm xong , bán cho bọn chú một ít ."

" đúng, mau lên! Cháu bao nhiêu, lấy cho cháu gái chú nếm thử . Nó mà ăn là sưng vù mắt như quả đào mất thôi."

"Đêm hôm phiền thế thật ngại quá, bọn thấy quán vẫn sáng đèn nên mới dám gõ cửa đấy."

"Đương nhiên là dù bật đèn thì bọn vẫn gõ cửa, cùng lắm thì xin ."

Mọi mồm năm miệng mười thi tranh cãi. Nghe xong, hai vợ chồng mới vỡ lẽ là họ đến để mua đồ kho, lập tức cạn lời.

Nửa đêm nửa hôm, các cái trận thế hoành tráng y như zombie công thành chỉ để... mua đồ kho ?

Không chứ, mười một giờ đêm ! Mười một giờ đêm đấy!

bình thường nào giờ rồng rắn kéo theo cả nhà, lôi theo cả đứa trẻ hai tuổi mua đồ kho ăn hả?

đó là điểm mấu chốt. Điểm mấu chốt là... nhà đồ kho! Hai vợ chồng giữ vẻ mặt vô cảm đáp lời: "Không đồ kho ạ, nhà cháu chỉ canh thôi."

 

Loading...