Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 72: Cú đâm sau lưng từ vợ
Cập nhật lúc: 2026-06-21 14:18:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cái gì? Không á?!"
Ban nãy cả đám còn đang chen lấn xô đẩy, thậm chí còn lăm le tiến cửa sổ để xếp hàng. Vậy mà giờ phút , tất cả như điểm huyệt, đực mặt ngẩn tò te.
Từ chiều tới giờ cứ loay hoay đồ kho, đến tận bây giờ bảo là !
Có cần hành hạ thế hả trời!
"Sao ? Hai vợ chồng cứ đùa! Không , bọn chịu đùa mà. Nếu hai mệt thì cứ cân hết cả nồi lên đây, lát nữa bọn tự mang về chia cũng ."
Phương Quân khổ, đáp lời: "Cháu thật mà, . Con trai cháu bảo thử nấu nồi nước dùng để xem cần điều chỉnh gia vị gì . Hầm suốt bốn tiếng đồng hồ, giờ chỉ nước dùng thôi chứ bắt đầu kho thịt ạ."
Nghe đến đây, khuôn mặt của mấy lớn sụp đổ. Vốn dĩ họ cứ tưởng mùi thơm bay xa thế , kiểu gì chả chút đồ ăn lót . Dẫu nửa đêm gõ cửa là , nhưng giải quyết cơn thèm mới là chuyện lớn. Ai dè hầm bốn tiếng đồng hồ hóa chỉ mỗi nồi nước canh!
Chưa kịp để lớn tiếp tục chìm trong hụt hẫng, giây tiếp theo, chừng chục đứa trẻ con hiểu câu chuyện đồng loạt há miệng "Oa" lên nức nở. Tiếng vang dội rung chuyển đất trời!
Một đứa trẻ đủ đinh tai nhức óc , đằng hơn chục đứa cùng một lúc, sức công phá khỏi bàn.
Vài đứa lớn lớn hơn vốn dĩ chẳng đến mức vì miếng ăn mà rơi nước mắt, nay tiếng của mấy đứa nhỏ lây nhiễm, mắt cũng bắt đầu rơm rớm theo.
Hội phụ sụp đổ.
Họ bao vây lấy Phương Quân và Ngô Hân, tha thiết cầu cứu.
"Thế giờ đây? Người lớn chúng ăn cũng , về nhà c.ắ.n chăn chịu đựng cũng xong, nhưng trẻ con thì dỗ !"
"Không thể nào dỗ ! Vừa nãy đ.á.n.h nó một trận mà nó vẫn cứ gào lên đấy. Hai mau nghĩ cách giúp !"
"Cháu ngoại năm nay mới đến chơi đầu, thằng bé béo tròn bốn tuổi, bình thường đòi cũng dám cho trăng, chẳng nỡ để nó rớt một giọt nước mắt nào. Ông chủ Phương, mau nghĩ cách chút đồ kho , thật sự chịu hết nổi . Nó mà nữa là tim vỡ vụn mất."
Ngô Hân và Phương Quân đám đông kéo tay, giật áo, năn nỉ lay lắt. Bên tai thì tiếng trẻ con gào đinh tai nhức óc. Giờ phút , họ còn sụp đổ hơn cả đám phụ .
Thử tưởng tượng xem, mở cửa một đám vây kín đòi đồ kho. Người lớn thì trông t.h.ả.m thương tội nghiệp, trẻ con thì lóc ỉ ôi. Người lớn cứ quang quác như cả ngàn con vịt, trẻ con thì rống lên như cả ngàn cái loa phát thanh. Khung cảnh đó kinh hoàng nhường nào!
Không dám nghĩ, thực sự dám nghĩ tới.
Hai vợ chồng tê liệt.
Cục vàng cục bạc nhà thì họ thế nào bây giờ.
Cả hai ngửa mặt lên trời than thở, phát tín hiệu cầu cứu trong câm lặng: Cứu với, cứu với!
" thật sự là nhà cháu đồ kho, cháu cũng hết cách ."
"Ngày mai sẽ đúng ? Ngày mai nước dùng thì sẽ đồ kho đúng chứ?"
"Chuyện ... chắc là ..." Đôi vợ chồng cũng chẳng dám khẳng định.
"Vậy ngày mai chúng đến mua! Ngoan nào cục cưng, ngày mai là đồ ăn ."
Vốn dĩ nửa đêm gõ cửa thấy áy náy, giờ thấy nhà đồ kho thật, các ông các bà đành dỗ dành đám trẻ, lời xin rút lui.
Đợi khi đại quân rời hết, hai vợ chồng liếc , hỏa tốc đóng cửa sập khóa. Sau khi chắc chắn cửa nẻo an , họ tựa lưng cửa, và thở hắt một dài. Thật đáng sợ!
"Thế giới cuối cùng đảo điên đến mức nhận nổi nữa ? Nửa đêm gõ cửa đòi mua đồ kho..." Phương Quân lẩm bẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-72-cu-dam-sau-lung-tu-vo.html.]
Ngô Hân nở nụ tự hào: "Ai bảo con trai giỏi quá chi! Đây là đặc quyền mà từ đến nay từng hưởng nhé."
Cảm nhận cú đ.â.m lưng từ vợ, khoảnh khắc , Phương Quân chợt nếm trải trọn vẹn sự cay đắng của một đàn ông tuổi trung niên.
Anh bỗng giác ngộ một câu : Sợ con đủ xuất sắc, càng sợ con xuất sắc quá mức.
Quay bếp, do các ông các bà cắt ngang nên nồi nước dùng hầm quá lửa. Phương Quân vội vàng tắt bếp, mở vung .
Mùi thơm ngào ngạt lan tỏa, hai vợ chồng lập tức ném chuyện kinh hoàng ban nãy đầu. Phương Quân cầm muôi vớt đáy nồi lên phần thịt ba chỉ và nửa con gà.
Ngô Hân nhanh tay lấy sẵn hai đôi đũa, mỗi một đôi, bắt đầu thưởng thức chỗ thịt ngấm đẫm nước canh .
Hầm suốt bốn tiếng đồng hồ, miếng thịt ba chỉ mềm rục, gắp cũng lên nổi. Chỉ cần dùng sức mạnh tay một chút là miếng thịt nát tươm, rơi tõm từ đũa xuống đĩa, mềm chẳng khác nào miếng đậu phụ.
Thịt gà thì nhiều xương nên khó rụng thịt hơn, nhưng cũng chẳng cần đến d.a.o thớt. Cầm lên xé nhẹ một cái là thịt tự động róc khỏi xương.
Hai vợ chồng thèm thuồng bốc lên ăn ngấu nghiến. Khi vị nước dùng ngọt lịm chạm đầu lưỡi, mùi thơm đậm đà chinh phục vị giác của họ.
"Oa, quả hổ danh là đồ kho do con trai , thơm quá mất."
"Ừ ừ, mùi vị thơm nức mũi! Dù là vị ngũ vị hương chứ vị cay tê mà thích, nhưng ăn còn ngon hơn cả vị cay tê nữa. Mùi thơm em mụ mẫm cả ."
Do hầm quá lâu nên kết cấu của chỗ thịt còn ngon nữa. Thịt ba chỉ quá nhừ, mất độ dẻo mềm của mỡ và nạc đan xen. Gà thì khỏi , từ tươi mềm hầm đến khô xơ, từ khô xơ hầm tiếp đến mềm rục, nhai chẳng còn cảm giác gì, thế nhưng nước dùng ngấm thơm lừng khó cưỡng.
Đêm hôm khuya khoắt, vốn thèm thuồng từ lâu, hai mà đ.á.n.h bay sạch nửa tảng thịt ba chỉ và nửa con gà mà chẳng hề thấy ngấy. Ăn xong vẫn thòm thèm, Phương Quân vớt thêm cái móng giò, chặt đôi mỗi gặm một nửa mới chịu dừng tay.
Hai vợ chồng ợ một cái no nê, thỏa mãn lau miệng, đậy nắp nồi nước dùng mới lên lầu tắt đèn ngủ.
May mà đồ kho là con trai họ, nếu tối nay hai cũng chung phận với đám cư dân trong khu, chẳng nếm miếng thịt nào.
Đêm nay, nhiều trong khu chung cư định sẵn là sẽ mất ngủ. Trong khi đó, tại quán nhậu, Phương Thương ngủ cực kỳ ngon giấc.
Có gian học tập hỗ trợ, miễn nhiễm với chứng mất ngủ.
Vì đồ kho nên hẹn báo thức lúc sáu giờ sáng. Chuông reo là bật dậy ngay, gì khác vội chạy xuống nhà bật lửa to đun sôi nồi nước dùng, đó mới lên mất năm phút đ.á.n.h răng rửa mặt, chui tọt bếp.
Phương Quân chợ mua thức ăn về. Tối qua khi ngủ, Phương Thương dặn bố là sẽ ngủ sớm để sáng dậy sớm đồ kho, thế nên thấy con trai mò xuống lầu, Phương Quân cũng lấy lạ.
Chính vì thế, hôm nay dậy sớm hơn nửa tiếng để chợ. Mua đồ về kịp gì ngâm rửa chân gà và sườn lợn mà con trai dặn dò hết mấy bận nước.
Bếp núc chuyên dùng cho quán ăn nên lửa mạnh, nồi nước dùng nho nhỏ chẳng mấy chốc sôi sùng sục.
Phương Thương nhờ bố giúp một tay, lọc sạch cặn bã trong nồi nước dùng . Cậu nhúng đũa nếm thử một chút, hàng lông mày lập tức cau .
"Sao cảm giác độ thơm đủ nhỉ? Không đúng, sai ở bước nào ."
Nghiêng đầu phần bã lọc trong rổ, Phương Thương lấy muôi gẩy gẩy vài cái: "Kỳ lạ, thịt hao hụt nhiều thế ?"
Phương Quân trừ đầy gượng gạo. Cái trò ăn vụng nguyên liệu nấu nước dùng của con trai, quả thật là quá mất mặt.
"À thì, con trai ... Tối qua lúc nước dùng hầm xong, bố với con thèm quá nên lỡ mồm ăn một tí, chỉ một tí xíu thôi, đến mức hao hụt nhiều thế chứ."
"À, , cũng hao mấy."
Phương Thương lập tức đổi giọng hùa theo, nhưng trong lòng vẫn thấy kỳ lạ. Chỗ đồ nấu vụn hầm suốt bốn tiếng đồng hồ thì nhừ nát bét từ lâu , gì còn độ dai ngon, mùi vị chắc chắn cũng chẳng gì. Rốt cuộc thì nước dùng vẫn nêm nếm đủ muối, chủ yếu là để lấy mùi thơm của hương liệu và độ ngọt của thịt, gì ngon mà bố cũng ăn .