Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 73: Ngon thế này mà gọi là "cũng tàm tạm" thôi sao?
Cập nhật lúc: 2026-06-21 14:18:05
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi hầm một thời gian dài, nồi nước dùng to tướng giờ chỉ còn tới một nửa. Phương Thương đành nêm nếm gia vị cho vặn.
Nước dùng màu đỏ nâu sôi lục bục trong nồi, tỏa hương thơm ngào ngạt. Phương Thương vớt chân gà và sườn non mà bố rửa sạch sẽ để ráo nước, cho gia vị ướp sơ qua một chút mới bắt đầu công đoạn kho thịt.
Sườn non cần thời gian hầm lâu hơn nên cho . Nấu một lúc , mới tiếp tục thả tai lợn và chân gà nồi.
Trong lúc đợi thịt kho chín, cũng chẳng rảnh rỗi mà tranh thủ ăn sáng. Thật sự là tranh thủ từng phút từng giây, lãng phí một chút thời gian nào. Cậu chỉ khi học kho xong nồi thịt để nếm thử một miếng, nhằm nghiệm thu thành quả học trong hai ngày qua.
Dù cũng là công sức thức đêm học hành, ngủ còn thì học, ít cũng đạt đến trình độ nào chứ.
Nồi nước dùng hầm từ đêm qua, để tĩnh một đêm nên mùi thơm càng trở nên đậm đặc. Mới đun sôi một lát mà cả căn nhà ngập tràn hương thơm.
Ngô Hân cũng mùi thơm cho tỉnh giấc, xuống lầu ba chân bốn cẳng chạy thẳng bếp.
"Sáng nay bố mua bánh bao nhỏ, quẩy với cả sữa đậu nành, để hết bàn kìa, thích ăn gì thì tự chọn nhé."
Bình thường là Ngô Hân mua bữa sáng cho Phương Thương, hôm nay thấy con dậy sớm, Phương Quân chủ động mua đồ ăn . Nhìn thấy vợ xuống lầu, còn chút ý tứ tranh công.
Ngô Hân chẳng thèm dừng ở bàn ăn lấy một giây, cô lao thẳng tới nồi đồ kho, mặt mũi đầy mong đợi hỏi con trai:
"Sao con, đồ kho xong ?"
Phương Thương liếc mắt nồi, lắc đầu: "Vẫn đủ lửa ạ. Mẹ ăn sáng , ăn xong là khéo thịt chín."
Có đồ kho thì ai thèm ăn quẩy nữa. Ngô Hân giống y hệt tối hôm qua, kéo ghế chồm hổm cạnh bếp, chỉ chực chờ ăn thịt.
Một lúc , Phương Thương nhắm chừng thời gian đủ, liền vớt đồ kho từ trong nồi .
Những chiếc chân gà trắng trẻo giờ nhuộm màu đỏ au rực rỡ bởi nước dùng, trong đỏ pha vàng, trong vàng lấp lánh ánh kim. Tai lợn cũng mang một màu sắc bóng bẩy, hồng hào vô cùng ngon mắt. Sườn non hầm lâu nhất nên màu thịt chuyển sang màu đỏ tía. Chỉ riêng cái màu sắc thôi trông y hệt như gắn thêm hiệu ứng kỹ xảo .
Có thể thấy mẻ nước hàng thắng thành công rực rỡ cỡ nào. May mà dùng nước hàng do bố , Phương Thương thầm cảm thán trong lòng.
Cậu kịp động tay thì ông bố cầm d.a.o phay lên, xung phong nhận nhiệm vụ thái đồ kho.
Tai lợn thái loẹt xoẹt vài nhát thành từng lát mỏng. Sườn non chặt thành từng miếng ăn. Chân gà thì khi cho nồi chặt đôi cho dễ ngấm gia vị, nên giờ chẳng cần thêm bước nào nữa.
Một đĩa đồ kho to bự chảng bưng lên bàn. Gia đình ba lập tức vung đũa gắp lấy gắp để. Đến cả Phương Thương cũng cảm thấy thèm thuồng. Vốn dĩ thích ăn đồ kho , nên lập tức gắp một miếng tai lợn cho miệng.
Thịt tai lợn là phần khá đặc biệt, lớp da bên ngoài dẻo dẻo, sụn bên trong thì giòn sần sật nhai miệng. Lại thêm mùi thơm của nước dùng ngấm sâu từng thớ thịt, ăn chỉ kết cấu phong phú mà hương vị cũng là một tuyệt phẩm. Tuy nhiên, khi nếm thử, Phương Thương chẳng lời nào.
Trái ngược với , Phương Quân và Ngô Hân thì ăn đến mức miệng dính đầy dầu mỡ. Người thì gắp sườn non gặm lấy gặm để, thì cầm chân gà nhằn với vẻ mặt cực kỳ tận hưởng.
"Ngon quá, còn ngon hơn cả thịt tối qua nữa!"
"Hôm qua ăn thịt ba chỉ thấy ngấy , sáng sớm mở mắt ăn đồ kho cũng chẳng tí cảm giác ngấy mỡ nào. Ngon xuất sắc luôn! Con trai , từ ngày con bắt đầu bếp, thấy càng ngày càng hạnh phúc đấy."
Hai vợ chồng thi tâng bốc Phương Thương lên tận mây xanh, chẳng thèm che giấu gì nữa. Lúc họ cứ tưởng con trai chỉ nhiệt tình dăm bữa nửa tháng, nhưng giờ con trai trở thành trụ cột của quán nhậu , nếu họ còn giấu giếm cảm xúc thì giả tạo quá. Chi bằng cứ khen ngợi thỏa thích, miễn con bỏ bê việc học là .
"Chỉ điều con nấu ít nước dùng quá. Đáng lẽ dùng cái nồi to chuyên nấu canh cá chép , nấu một một nồi to bự, ngày nào cũng giữ một ít nước cốt, cứ thế dùng mãi. Lâu dần nó sẽ biến thành nước hầm đồ kho gia truyền đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-73-ngon-the-nay-ma-goi-la-cung-tam-tam-thoi-sao.html.]
Phương Thương lắc đầu: "Thực mùi vị cũng tàm tạm thôi. Rốt cuộc là do con học đủ sâu. Để con nghiên cứu thêm hai ngày nữa, đến thứ sáu bố ăn sẽ đồ kho ngon thực sự nó mùi vị thế nào."
Phương Quân và Ngô Hân Phương Thương thì há hốc mồm kinh ngạc: "Ngon thế mà gọi là 'cũng tàm tạm' thôi ?"
Sống đến ngần tuổi đầu, họ cũng từng ăn ít sơn hào hải vị, đồ kho cũng nếm qua đủ loại, nhưng thấy ở ngon bằng đồ con trai . Thế mà thằng bé vẫn ý.
"Đương nhiên ! Lấy cái nước dùng mà nhé, vì là thử nên con chuẩn kỹ phần đồ nấu vụn, độ ngọt kém một chút. Ít chân giò quá, sườn non cũng đủ, độ đậm đà còn thiếu chút đỉnh, gỡ gạc nhờ tỷ lệ hương liệu pha chuẩn. Còn phần đồ kho nữa, vì nôn nóng ăn nên con để lửa to, chân gà ngấm vị sâu, sườn non độ róc xương đạt, đến cả tai lợn độ dẻo mềm cũng còn thiếu. Đó là còn đến việc..."
Phương Thương mở miệng là bới móc cả rổ khuyết điểm, thao thao bất tuyệt một tràng dài khiến bố mà đực mặt , chỉ hoài nghi tai ù .
Người thì gặm chân gà, thì nhai tai lợn, ăn xong vẫn đồng thanh khẳng định: Quá ngon!
"Con trai, con khắt khe với bản quá ? Thế là tuyệt đỉnh lắm ." Phương Quân bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Đưa cho cái nồi nước dùng , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng pha chế mùi vị như thế.
Phương Thương kiên quyết lắc đầu. Đó là công thức đồ kho thần cấp đấy, nếu chỉ ngon hơn mức bình thường một chút, thì chắc chắn ở cách chế biến.
"Thôi , bố cứ thong thả mà ăn, trưa nay con ăn mì xốt thịt băm. Nồi nước dùng thất bại nhà tự xử nhé, hai cứ ăn tạm , con học đây."
Phương Thương ăn hai cái chân gà, nếm thêm một miếng sườn đụng đũa nữa. Cậu thu dọn sách vở, leo lên chiếc xe đạp yêu quý chuẩn tới trường.
"Thế nồi nước dùng dùng để kho đồ bán ?"
"Đương nhiên là ! Đã bảo là hàng mà, bố đừng tự đập vỡ biển hiệu nhà đấy nhé."
Phương Quân nghiêm túc : "Cứ yên tâm con trai, biển hiệu của bố con chẳng gì để mà đập vỡ nữa ."
"Bố, con nghiêm túc đấy."
"Bố !"
Tiễn con trai học xong, Phương Quân ăn thêm vài miếng đồ kho bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn rục rịch cho công việc buôn bán hôm nay. Thấy Ngô Hân vẫn lì một chỗ nhúc nhích, ngạc nhiên hỏi:
"Anh nhớ hôm qua em bảo hôm nay hẹn T.ử Huyên trung tâm thương mại mua sắm cơ mà. Sao giờ còn đây, mau đồ trang điểm ?"
Ngô Hân nhăn nhó mặt mày: "Không là em , mà là em dám ! Em sợ lỡ gặp ông bà của đám trẻ con trong khu, nhà đồ kho bán, họ xúm ăn tươi nuốt sống em mất."
Tối qua khó khăn lắm mới dỗ đám về, Ngô Hân cứ đinh ninh hôm nay nồi nước dùng thể mang bán tiếp, nào ngờ là hàng . Giờ thì cô thực sự chẳng dám ló mặt đường nữa.
Phương Quân sực nhớ lúc 5 giờ sáng khỏi nhà, gặp mấy ông lão mất ngủ đường dạo, ai cũng xúm hỏi chuyện đồ kho. Nghĩ mà khỏi rùng .
May mà chui rúc trong bếp nấu nướng, cần ngoài nên chắc là , đại khái là ...
Hai vợ chồng cứ nghĩ khỏi nhà là yên chuyện, nhưng họ ngoài thì sẽ tự tìm đến tận cửa.
Mới thế thôi, Ngô Hân bước cửa định tưới cây kim tiền, thấy lố nhố mấy trong khu chung cư đang dắt theo con cháu hùng hổ tiến về phía quán.
Làm đây? Giờ đây?