Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 77: Con trai tôi bị bắt cóc rồi, vậy người trong bếp là ai?
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:08
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" thế, tiếc là đến tối mới . Nghe bảo cái món đồ kho ông chủ nhỏ , nguyên công đoạn nấu nước dùng thôi mất mấy tiếng đồng hồ . Bây giờ bắt đầu ninh, đến tối mang bán là kịp lúc."
"Vậy tối nay chúng tới sớm một chút, nếu chẳng tranh nổi phần."
Các thực khách vui vẻ rôm rả trò chuyện. Ngoài cửa, ba Liêu Bằng và Vương Cao Quân cạnh chiếc xe van, khói dầu máy hút mùi phả từ cửa sổ phòng bếp mà trong mắt ánh lên nụ đầy mãn nguyện.
"Chúng đón Phương Thương về sớm, các ông các bà trong khu dân cư nhất định sẽ vui lắm. Lần chúng thật sự một việc ."
"Chuẩn luôn! Tranh thủ từng phút từng giây để rước 'tiểu thực thần' về, đồ kho sớm thì cũng ăn sớm. Bọn đúng là mấy thằng nhóc thông minh lanh lợi mà!"
Ba kẻ tự cho là việc , m.á.u nóng sục sôi khắp . Cứ nghĩ đến cái món đồ kho khiến họ nhung nhớ cồn cào suốt ba ngày qua là càng kích động. Họ thậm chí còn rảnh rỗi bàn tán với , thấy phía hình như tiếng còi xe cảnh sát đang réo vang, là xảy chuyện gì.
Họ phát hiện một bóng đang lén lút tiếp cận chiếc xe của .
lúc ba đang mơ màng nghĩ đến cảnh tối nay cùng lấy , tiện thể chung một bàn nhắm đồ kho, uống bia lạnh, thì xung quanh chiếc xe bỗng lao một đám .
Hai cảnh sát đặc nhiệm thủ nhanh nhẹn, s.ú.n.g ống đầy . Đã bàn bạc phân công từ , họ lao lên liền khống chế ngay hai trong nhóm. Chỉ tiếng "cạch" vang lên một cái, chiếc còng tám khóa c.h.ặ.t t.a.y Vương Cao Quân.
Liêu Bằng mới xuất ngũ, chính là lúc thủ linh hoạt, nhạy bén nhất. Đột nhiên thấy tập kích , chẳng buồn suy nghĩ mà lập tức đ.á.n.h trả.
Nhờ môn cầm nã thủ từng học qua, nào chịu nhịn cục tức . "Bốp" một tiếng, tóm gọn đối phương đè nghiến lên cửa xe. Động tác cực kỳ chuẩn xác, phong thái ngút ngàn. khoan ... đối phương mặc đồng phục cảnh sát đặc nhiệm?
Đồng chí cảnh sát thấy đối tượng phản kháng quyết liệt, hơn nữa còn là dân nghề thì liền vội vàng. Giây tiếp theo, một họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng đầu Liêu Bằng: "Đứng im, giơ hai tay lên!"
Liêu Bằng tròn mắt. Liêu Bằng ngây như phỗng.
Ngay lúc đó, khẩu s.ú.n.g cách đầu đầy 0.01 centimet. Xúc cảm lạnh lẽo cộng với bộ đồng phục của đối phương cho rằng: cái thứ là hàng thật.
Chẳng cần đến một phần tư nén nhang, chỉ đúng một giây đồng hồ, buông xuôi sự phản kháng, ngoan ngoãn để còng tay áp sát cột điện.
Anh dùng chút lý trí ít ỏi còn để kiểm điểm bản , rốt cuộc tại dùng cái thứ vũ khí mà dân thường cả đời cũng chẳng chạm chĩa thẳng đầu như .
Hồi ở trong quân ngũ vô tình sai chuyện gì ? Không đúng, sai thì cũng đến lượt cảnh sát đặc nhiệm mặt. Về nhà điệp viên theo dõi, lộ bí mật quốc gia? Không, với cái cấp bậc quèn của thì điệp viên còn chẳng thèm lấy nửa con mắt, thì cái quái gì chứ. Không lẽ xem mấy video mấy cô em mặc tất đen mạng là phạm pháp?
Mấy cái ứng dụng linh tinh đăng những nội dung nhạy cảm là do hệ thống đề xuất thôi. Người còn phát sóng mà cấm, xem một tí thì mà phạm pháp .
Vương Cao Quân ngoài cùng bên trái, khi đè chặt lên xe, vẫn hiểu tình hình thế nào, lớn tiếng la hét: "Này , các đang cái gì đấy? Các là ai? Ây da, tay sắp gãy đây !"
Vừa kêu la, cố gắng ngoái đầu . Kết quả là thấy mấy mặc đồng phục cảnh sát đặc nhiệm. Nhìn sang hai bạn bên cạnh, má ơi, là còng tay thật kìa, đang đùa .
Anh bật câu hỏi từ tận sâu trong linh hồn: " phạm tội gì ? phạm tội tày trời gì mà cần đến cả cảnh sát đặc nhiệm xuất động thế ? còn tưởng, với cái thể chất chạy ba bước thở hồng hộc của , thì tùy tiện cử một công an phường cũng đủ hạ đo ván chứ."
"Thành thật một chút!" Người dẫn đầu quát lớn.
Bên cạnh, thầy giáo thể d.ụ.c nãy giờ vẫn chờ liền nhân cơ hội lao đến chiếc xe, dùng sức giật tung cửa. Nhìn thấy hai hàng ghế trống trơn, sững sờ, hét về phía bọn họ: "Không thấy đứa nhỏ !"
Vẻ mặt cảnh sát đặc nhiệm Miêu Đào đầy ngưng trọng, gầm lên giận dữ: "Đứa nhỏ ? Các giấu đứa bé ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-77-con-trai-toi-bi-bat-coc-roi-vay-nguoi-trong-bep-la-ai.html.]
"Đứa trẻ nào cơ?" Ba đều đè nghiến đó, chuyện gì đang xảy . Ánh mắt họ trong veo, thuần khiết như thể những thanh niên từng thói đời vẩn đục.
"Chính là đứa nhỏ các bắt cóc lôi lên xe đấy! Khai mau, các giấu thằng bé ở , là giao cho ai ?"
Miêu Đào căng thẳng. Nếu đứa bé chuyển sang một chiếc xe khác và đưa mất, thì chỉ còn cách mở rộng phạm vi tìm kiếm, đồng thời phong tỏa các tuyến đường để rà soát từng chiếc xe một. Bắt buộc tra hỏi càng sớm càng , chậm một giây thôi là thể bao giờ tìm đứa trẻ nữa.
"Đứa bé bắt lên xe á?" Anh Trương - hai quần chúng nhiệt tình đè chặt bên cạnh, nãy giờ dọa cho hồn bay phách lạc - lúc mới mở miệng: "Người mà các ... là Phương Thương, đứa bé mà chúng đón ở cổng trường tiểu học đấy chứ?"
"Chính là đứa trẻ mà các cướp ở cổng trường tiểu học đấy!"
Lúc ba mới sực nhận hành động của ban nãy ở cổng trường rốt cuộc sai trái và hợp cảnh đến mức nào. Chẳng dám chậm trễ, họ vội vàng giải thích.
"Thằng bé đang ở ngay trong quán ăn bên cạnh kìa, ở trong phòng bếp , các là tìm thấy ngay."
Miêu Đào ngạc nhiên: "Cái gì? Quán ăn dám cấu kết với các ? Lại còn giấu đứa trẻ trong phòng bếp nữa."
Ba : "..."
Ông trời ơi đất ơi! Vừa nãy lúc đón ông chủ nhỏ, tại chỉ vì tiết kiệm chút thời gian mà họ ôm nhét lên xe cơ chứ? Lẽ để Phương Thương tự bước lên mới đúng!
Trận thế ồn ào ở đây sớm kinh động đến những xung quanh. Ngay cả thực khách đang ăn trong quán cũng chạy ngoài hóng chuyện. Có điều, thấy cảnh sát đặc nhiệm trang s.ú.n.g ống đầy nên ai dám đến quá gần. Môi trường xung quanh ồn ào nên rõ bọn họ đang gì.
Ngô Hân cũng mặt trong đám đông xem. Trong tay chị vẫn còn cầm một nắm hạt dưa, c.ắ.n xem kịch vui, trong đầu đang tính toán đợi lát nữa chụp tấm ảnh đăng lên mạng xã hội. Chỉ là trông ba bắt vẻ quen quen, hình như là cư dân sống trong khu nhà thì .
lúc , cô giáo Vương cũng phóng xe đến quán. Nhìn thấy Ngô Hân, khóe mắt cô liền đỏ ửng. Cô nghẹn ngào : "Mẹ của Phương Thương ơi, với chị! Phương Thương là một đứa trẻ ngoan như , thế mà ngay cổng trường bọn buôn cướp mất . Xin chị, ngờ bọn bắt cóc táo tợn đến thế. Biết thế , tự đưa em về nhà."
"Cô gì cơ?"
Đầu óc Ngô Hân ong ong. Cô giáo Vương bảo Phương Thương bọn buôn bắt cóc, thì đứa bé nãy mới về nhà, đang trong bếp nấu nước cốt đồ kho là ai? Không là con trai ngoan của chị ?
Chị đầu , đẩy cửa về phía phòng bếp. Bệ bếp khá cao, qua lớp kính chỉ thể thấy mỗi cái đầu của Phương Thương, thấy cái đầu nhỏ xíu đang trái thoăn thoắt trong bếp.
Chị cô Vương, vẻ mặt đầy hoang mang: "Cô Vương , đứa bé trong bếp là con trai thì là ai?"
Cô Vương vội vàng đẩy mạnh cửa, lao đến chỗ cửa kính. Nhìn rõ bóng dáng Phương Thương đang đó, cô khẽ "A" lên một tiếng. Chuyện gì đang xảy thế ? Chẳng lẽ Đới Thiên Vũ dối?
Lúc , phía bên Miêu Đào cũng xảy biến . Cả ba đều khai rằng đứa bé đang ở trong phòng bếp của quán ăn A Quân. Cảnh sát đặc nhiệm đang định cử điều tra thì đám đông vây xem xung quanh nhận họ.
Vốn là khu dân cư lâu đời, ba thanh niên hầu như là các ông các bà trong khu từ nhỏ lớn lên, nên liếc mắt nhận ngay.
"Đây chẳng là mấy đứa trẻ trong khu ? Tụi nó phạm tội gì ?"
"Ông Trương, ông Trương ơi! Mau mau mau, đây mà xem! Con trai ông cảnh sát bắt kìa! Có là do hôm qua ông rủ nó đ.á.n.h mạt chược nên sinh cơ sự ?"
Còn cả bà nội của Liêu Bằng, chống gậy ba toong, run rẩy bước tới mặt viên cảnh sát đặc nhiệm: "Đồng chí cảnh sát ơi, cháu trai rốt cuộc phạm tội tình gì?"