Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 78: Chỉ vì để mua một miếng thịt kho thôi sao?
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:09
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các ông các bà trong khu Hoa Viên ùa tới, bức tranh cảnh bỗng chốc ngoắt 180 độ.
Miêu Đào thấy những lời bàn tán của họ cũng bắt đầu lờ mờ nhận gì đó .
"Các đều sống ở khu ?"
Nhận câu trả lời khẳng định từ ba , Miêu Đào càng cảm thấy chuyện thể như những gì họ tưởng tượng. Dù thì, bọn buôn nhà nào bắt cóc trẻ con công khai ngay trong bán kính ba cây quanh nhà ? Sợ tìm gì?
"Đồng chí cảnh sát ơi, các thật sự hiểu lầm ! Đứa bé nãy tên là Phương Thương, là ông chủ nhỏ của quán ăn . Chúng ban nãy chỉ là đón thằng bé tan học về nhà nấu cơm mà thôi."
Miêu Đào áp giải ba bước quán ăn, đó thẳng bếp để hỏi Phương Thương cho nhẽ.
Nhìn thấy cảnh sát đặc nhiệm, Phương Thương cũng ngớ . Vãi chưởng, thế mà coi là bọn buôn bắt cóc trẻ con thật ! Cứ nghĩ đến việc chuyện phát hiện ở ngay cổng trường...
Phương Thương lập tức cảm thấy tối tăm mặt mũi. Thôi xong, thì tám chín phần mười là sắp nổi tiếng , còn nổi tiếng theo một cách vô cùng kỳ cục. Cái lịch sử đen tối , chắc chắn sẽ khiến lôi chọc quê suốt ba năm học mất.
Sau một hồi tra hỏi cặn kẽ, cuối cùng cũng rõ ngọn nguồn câu chuyện. Nhất là giáo viên chủ nhiệm của Phương Thương cũng ở đó, chính miệng cô xác nhận "bắt cóc" lúc đó quả thực là Phương Thương.
Hai viên cảnh sát đặc nhiệm trực tiếp văng luôn tục tĩu.
"Đệt! Phương thức đón trẻ con của mấy ... nhất thiết đặc biệt đến mức ? Ôm giữa phố, phóng xe ngay tắp lự, gom luôn cả chiếc xe đạp vứt lên xe. Mấy tập dượt từ đấy chứ?"
"Có gấp gáp đến thì cũng cần gì gấp gáp đến mức đấy? Có trời sập xuống ! Mà trời sập xuống thật thì vẫn còn cao chống đỡ cơ mà!"
Nhìn ba , hai tên lúc vẫn đang còng tay. Ban nãy Liêu Bằng phản kháng quá kịch liệt, Miêu Đào vì lo lắng cho sự an nguy của đứa trẻ, chỉ chĩa s.ú.n.g đầu mà còn thụi cho một cú rõ đau.
Nếu như đ.á.n.h bọn buôn thật thì cú đó còn là nhẹ, nhưng khổ nỗi . Cú đ.ấ.m ban nãy đ.á.n.h nghiêm túc bao nhiêu thì bây giờ bối rối ngượng ngùng bấy nhiêu.
Miêu Đào tháo còng tay cho họ, cạn lời hỏi: "Các tự xem, rốt cuộc các định mưu đồ cái gì?"
Phía bên , ba thanh niên càng thêm phần hổ độn thổ. Bị đè nghiến giữa đường phố, coi là bọn buôn ngay tại trận, còn một đám các ông bà bác vây quanh cầm điện thoại phim chụp ảnh. Rất thể lúc hình ảnh của họ nổi rần rần mạng . Kiểu là "c.h.ế.t lâm sàng" về mặt xã hội luôn còn gì!
Nhất là Liêu Bằng, lúc vác chiếc xe đạp, chỉ tự đắc nghĩ rằng với thủ nhanh nhẹn rèn luyện trong quân đội, việc quăng chiếc xe lên ghế chỉ là chuyện vặt vãnh nên mới thế. Giờ đây, chỉ hận thể để thời gian ngược .
Ba cúi gằm mặt huấn thị. Khi hỏi rốt cuộc mưu đồ cái gì, họ mạnh mẽ ngẩng cao đầu, cố gắng cứu vãn chút tôn nghiêm cuối cùng.
"Chúng chỉ tiết kiệm thời gian thôi mà! Thời gian của ông chủ nhỏ eo hẹp, ngày nào cũng học. Chỉ tối thứ Sáu và cuối tuần thằng bé mới thời gian nấu đồ ăn ngon cho bọn . Khó khăn lắm mới đợi đến thứ Sáu, tranh thủ về nấu nước cốt sớm. Chứ nếu chiều nay nước cốt để ninh đồ kho, thì chúng mà ăn thịt kho ngon nữa chứ."
"Các đồng chí cảnh sát, thể các , chứ món ăn ông chủ nhỏ nấu thực sự ngon nhức nách luôn! Nhất là nồi nước cốt hầm thử hai hôm . Đêm hôm khuya khoắt mà mùi thơm cả khu dân cư của chúng thèm rỏ dãi. Thơm đến mức nửa đêm lôi cả vỏ gối gặm, sáng dậy vỏ gối thủng luôn một lỗ to đùng."
" đấy ạ! Chúng chỉ vì nhất thời thèm ăn, thưởng thức đồ kho sớm một chút thôi. Trái tim kích động, đôi tay run rẩy... Đồng chí cảnh sát, chắc các cũng thấu hiểu tâm trạng mà, đúng ?"
Không, bọn chẳng hiểu cái khỉ gì sất!
Hai cảnh sát đặc nhiệm khi xong lý do tối thượng , biểu cảm lúc cũng y hệt như biểu cảm của ba lúc đè nghiến đất ban nãy. Miệng há hốc, mắt trợn trừng, hoang mang .
Tách từng chữ thì chữ nào cũng hiểu đấy, nhưng khi ghép chúng với , họ thể hiểu nổi ý nghĩa là gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-78-chi-vi-de-mua-mot-mieng-thit-kho-thoi-sao.html.]
Các tự xem đang cái quái gì ?
Ba đàn ông to con, lái một chiếc xe van kín mít, thấy một đứa trẻ là lao tới bắt cóc. Kết quả chỉ để ép đứa trẻ về nhà... hầm một nồi nước cốt c.h.ế.t tiệt nào đó! Là các tỉnh ngủ, là bọn tỉnh ngủ đây!
Lại còn bảo đồ kho do một đứa trẻ nấu ngon? Con nhà ai mới mười tuổi mà nấu đồ kho ngon đặc biệt cơ chứ? Lại còn ngon đến mức khiến phát điên? Ai tin chuyện thì đúng là đồ ngốc!
Miêu Đào và đồng nghiệp càng càng nhíu mày, hai hàng lông mày sắp dính chặt , rõ ràng là tin.
"Chỉ vì để mua một miếng thịt kho thôi ?"
Bố Trương thấy thái độ của họ thì bắt đầu sốt ruột.
"Đồng chí cảnh sát ơi, bọn chúng hề dối lừa các ! xin lấy danh dự đảm bảo, món ăn ông chủ nhỏ nấu quả thực vô cùng ngon miệng. Nếu tin, các cứ hỏi thử bà con lối xóm quanh đây mà xem."
Đám đông vây xem chịu đựng việc khác nghi ngờ tay nghề nấu nướng của Phương Thương. Bọn họ liền kích động, thậm chí còn phẫn nộ hơn cả khi chính c.h.ử.i mắng.
"Đâu chỉ vì miếng thịt kho bình thường! Các ông chủ nhỏ nấu đồ ăn ngon đến cỡ nào . Tuần quán bán canh cá diếc với váng đậu nộm chua ngọt. Trời đất ơi, ngon đến mức một bữa ăn quất trọn năm cái bánh bao lớn. Đấy vốn là khẩu phần ăn cho cả một ngày trời của đấy!"
"Nhắc đến món ăn ông chủ nhỏ thì thể nhắc đến món canh thố đất. Cho dù là canh sườn canh chả băm, đều khiến cảm nhận sự tươi của thế giới . Uống một ngụm canh, cả cứ như bừng sáng hẳn lên ."
"Các đồng chí cảnh sát đừng nghĩ chúng là loại rảnh rỗi hóng hớt tin tức đến xem náo nhiệt. Sự thật là ngay từ sáng sớm nay, chúng bắt đầu lượn lờ quanh khu , chỉ chực chờ quán mở cửa để chạy lấy mua đồ kho thôi. Nếu , thì ba cái thằng ranh con mới xảy chuyện, phụ lập tức mặt điểm danh đông đủ thế chứ."
"Mà cũng , đồng chí cảnh sát , là các cứ để ông chủ nhỏ bếp tiếp tục công việc ? Bọn tranh thủ từng phút từng giây để hộ tống thằng bé về, mà giờ để nó đây các răn dạy, cứ cảm giác thành kẻ ngáng chân . Các thắc mắc gì thì cứ theo chúng ngoài, từ từ mà hỏi, chúng đảm bảo gì nấy, giấu giếm nửa lời."
Từ các ông các bà trong khu dân cư, những thực khách đang ăn cơm trong quán, cho đến những ông chủ của các cửa hàng đang hóng hớt xung quanh, lúc đều xúm đỡ cho tay nghề của Phương Thương. Bọn họ hận thể móc luôn trái tim cho hai viên cảnh sát đặc nhiệm kiểm chứng.
Lúc chuyện, còn to gan hỏi Phương Thương xem cần ngó cái nồi , kẻo lỡ mất việc ninh nước dùng. Cứ nhắc đến thịt kho là hai mắt họ sáng rực lên như đèn pha.
Nhìn thấy cảnh tượng , Miêu Đào tin , nhưng cũng sốc tập.
Ra là tay nghề nấu nướng của một nhóc mười tuổi thực sự thể đạt đến cảnh giới siêu phàm như thế? Thậm chí còn khiến đám thực khách phát cuồng đến ? Anh chỉ mở miệng lỡ lời thốt một câu "Chỉ vì để mua một miếng thịt kho thôi ", mà giống hệt như đ.â.m đầu tổ kiến lửa, chọc giận dân chúng .
Nhớ những video về các "tiểu thần đồng" lợi hại mạng mà thỉnh thoảng lướt thấy, hai bọn họ thầm nghĩ, chắc thực sự đụng độ một thiên tài ẩm thực chăng?
Hiểu lầm tuy cởi bỏ, nhưng những lời cảnh cáo thì vẫn nghiêm túc thực hiện.
"Các hành vi ban nãy của kinh động đến bao nhiêu ? Cả cái khu vực cổng trường lúc đó loạn cào cào hết cả lên đấy!"
Ba thanh niên vội vàng cúi đầu xin . Những hàng xóm và cùng cũng lao xao lời tạ . Bọn họ còn thi tự kiểm điểm, liên miệng rằng tất cả là do bọn họ quá thèm ăn, còn cứ lải nhải suốt ngày mặt đám hậu bối, thế nên mới xui khiến đám nhỏ mấy chuyện ngu ngốc như . Ngay cả Phương Thương cũng ngoan ngoãn xin cùng.
Thành thật mà , Phương Thương cũng ngờ sự việc rẽ sang hướng dở dở thế .
Dù cũng là một linh hồn sống qua hai kiếp, đôi lúc luôn quên mất sự thật rằng hiện tại chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.
Nhớ kiếp hồi còn học đại học, cứ mỗi về quê xách theo một túi đặc sản lên trường, đám bạn cùng phòng hễ thấy là y như rằng xông cướp sạch sành sanh chẳng chừa chút nào, y hệt đám sơn tặc cướp giật giữa ban ngày.