Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 79: Hay là con xin nghỉ giờ tự học đi
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Thương nhớ khoa trương nhất là khi gửi cho một bọc đồ ăn. Cậu nhận bưu kiện ở trạm chuyển phát thì ba "tên súc sinh" lập tức xông tới đè xuống đất cướp thẳng bưu kiện . Cảnh tượng lúc đó chẳng khác nào thổ phỉ xuống núi cướp bóc. Thậm chí còn kịp bên trong bọc đồ là cái gì thì tay chỉ còn sót mỗi mảnh nilon gói hàng.
Thế nên lúc mấy Liêu Bằng lôi lên xe, hề cảm thấy hành động đó quá mức khoa trương. bây giờ nghĩ , tự đặt phận một đứa trẻ mười tuổi, còn ở ngay cổng trường, thì ai thấy cảnh tượng đó mà hiểu lầm cho .
"Được , đứa bé là hơn cả. Chỉ trách ba thanh niên , gì cũng chú ý đến ảnh hưởng của nó. Thôi việc gì nữa thì giải tán , giải tán hết , đừng tụ tập ở đây nữa."
Ba thanh niên giáo huấn một trận vội vàng rối rít xin , bảo đảm tái phạm. Khi chắc chắn là thể , họ mới ba chân bốn cẳng chạy trối c.h.ế.t khỏi hiện trường. Nguyên nhân chủ yếu là vì quá mất mặt.
Sau khi đám đông giải tán, Phương Thương cũng theo bố trở phòng bếp, tiếp tục bắt tay công việc dang dở.
Ngô Hân tưởng hai cảnh sát đặc nhiệm cũng sẽ rời , ngờ hai họ bước đến mặt chị, liếc mắt trái vài cái hạ giọng hỏi nhỏ: "Chuyện là... lúc đồ kho chị?"
Đừng hiểu lầm, họ chỉ tò mò thôi.
Đầu óc Ngô Hân ong ong một chập. Chị chớp chớp mắt, khó khăn lắm mới load vấn đề: "Vẫn ạ. Thằng bé nhà vẫn đang đun nước cốt hầm, đến tối mới thịt kho để bán cơ."
"Thế tối mua nhé? Quán bán mang về ?"
"Dạ ạ. Ăn tại quán mang về đều . mà các nhớ đến sớm để lấy nhé. Chậm chân là hết đấy, khách ăn đông lắm."
Chuyện khách đông thì hai cảnh sát đặc nhiệm lĩnh giáo sâu sắc , thậm chí còn cực kỳ cuồng nhiệt là đằng khác.
"Thế thì giờ chúng xin lấy cho tối nay luôn ? Tối mua."
Ngô Hân nhanh tay vội hai con đưa cho hai viên cảnh sát đặc nhiệm. Sự ngượng ngùng lúc thật khiến dùng ngón chân đào nguyên một cái Vạn Lý Trường Thành.
Sau khi tiễn hai cảnh sát đặc nhiệm rời , Ngô Hân thở hắt một thật dài. Vừa đầu thì thấy cô giáo Vương vẫn đang đực đó. Sự ngượng ngùng trỗi dậy trong lòng chị. Chuyện rốt cuộc gây rắc rối và chậm trễ thời gian của bao nhiêu đây? Cứu mạng!
Thấy Phương Thương , cô giáo Vương vui mừng hơn bất kỳ ai. Cô chẳng thấy gì đúng, chỉ đan hai bàn tay xoa xoa, mãi một lúc lâu mới lấy hết dũng khí lên tiếng: "Hay là... chị cũng cho xin một ."
Đến cũng đến , thôi thì cứ lấy một con . Dù thì cũng nếm thử một cho mùi vị.
Ngô Hân: "..."
Mới chỉ một buổi trưa mà xảy hiểu lầm to tát đến , bảo là chuyện chọc thủng cả trời xanh cũng chẳng ngoa. Không khí trong gia đình Phương Thương bỗng trở nên vô cùng trầm mặc.
Bữa trưa cũng chẳng còn tiếng chuyện trò rôm rả như thường ngày. Phương Quân lôi điện thoại . Bình thường ông vốn thích xem những đoạn video về địa phương, lúc một hot Douyin của vùng đang thuyết minh một bản tin thời sự.
Nghe dẫn chương trình dùng tông giọng nghiêm túc cất lên: "Trưa hôm nay, lúc mười hai giờ tan học, tại cổng trường tiểu học trung tâm thuộc cộng đồng Quang Huy, thành phố chúng xảy một vụ bắt cóc trẻ em giữa ban ngày vô cùng kinh hoàng. Tuy nhiên, theo thông tin xác minh đó, đây chỉ là một sự cố hiểu lầm. Vậy rốt cuộc ngọn nguồn câu chuyện là như thế nào? Hóa ..."
Ánh mắt của Ngô Hân và Phương Quân đồng loạt đổ dồn về phía Phương Thương.
Hê hê, chuyện dân mạng bê luôn lên Douyin ? Mới xảy cách đây một tiếng đồng hồ thôi mà, đúng là bắt trend nhanh nhạy thật đấy!
Phương Thương cúi gằm mặt xuống, đưa mắt tìm xem cái khe nứt nào sàn nhà để chui tọt cho bớt nhục. Đáng tiếc là gạch lát nền nhà kỹ, hở một đường nứt nào.
Mãi cho đến lúc Phương Thương chế nước màu nồi nước dùng và dặn dò Phương Quân hầm đúng hai tiếng rưỡi nữa mới tắt bếp, ông bố mới chịu mở miệng.
"Thế chiều con về mới bắt đầu thịt kho thì mất bao lâu mới lên mâm ?"
Phương Thương nhẩm tính một lượt: "Chí ít cũng một tiếng đồng hồ ạ. Chân gà với thịt đầu heo nhanh chín, nhưng khi tắt bếp vẫn om trong nước dùng nửa tiếng, nếu sẽ ngấm gia vị. Sườn lợn xương thì om lâu hơn một chút. Đó là con còn tính thời gian ướp để hương vị hảo nhất đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-79-hay-la-con-xin-nghi-gio-tu-hoc-di.html.]
Hai vợ chồng nhẩm nhẩm thời gian. Con trai sáu giờ tan học, đường về nhà mất ba mươi phút, đồ kho thêm một tiếng đồng hồ nữa, lúc ăn cũng bảy giờ rưỡi tối . Quá muộn.
Hai vợ chồng chụm đầu xì xầm bàn tán một lát, ngẩng đầu lên với Phương Thương: "Hay là... tối nay con xin nghỉ tiết tự học . Về sớm một chút mà chuẩn đồ kho."
"Cái gì cơ?" Phương Thương tưởng tai vấn đề. Bố vốn luôn phản đối chuyện tiêu tốn quá nhiều thời gian ở phòng bếp vì sợ ảnh hưởng đến kết quả học tập. Ấy thế mà hôm nay chủ động xúi bùng học? Trời sắp đổ mưa hồng đấy ?
"Sao thế ạ?"
Phương Quân thở dài một .
"Bố sợ nếu con mau chóng món đồ kho, đám hàng xóm thèm ăn sẽ bày trò kinh thiên động địa gì nữa thì khổ."
" thế. Trưa nay vụ 'bắt cóc trẻ em' , tối nay nhỡ lòi một vụ cướp đồ kho giữa phố cũng nên."
Phương Thương: "..."
Vì , buổi chiều khi tới trường, Phương Thương trình bày lý do bố xin nghỉ tiết tự học cho cô giáo Vương .
Khi cô Vương hỏi nguyên do, Phương Thương đành thuật y chang những lời bố với vẻ mặt cam chịu.
Cô Vương do dự dù chỉ một giây, gật đầu đồng ý tắp lự. Phương Thương thậm chí còn một cảm giác vi diệu như tiễn một vị "ông lớn" rảnh nợ trong câu của cô.
Phương Thương cảm thấy tâm hồn bé nhỏ của tổn thương sâu sắc.
Ở trường Phương Thương, buổi chiều sẽ hai tiết tự học kéo dài. Nếu tham gia hai tiết thì cứ bốn giờ mười phút là học sinh tan trường.
Dưới ánh mắt đầy ngưỡng mộ của đám bạn cùng lớp, Phương Thương một xách cặp khỏi lớp. Dọc đường về chẳng màng la cà, guồng chân đạp xe nhanh như chớp, nhanh về đến nhà. Sau đó, lao thẳng bếp, bắt đầu công cuộc đồ kho.
Cậu bếp, Phương Quân lập tức vứt bỏ công việc đang dang dở tay, sải bước tới mặt con trai với vẻ mặt tập trung cao độ. Dì Trần cũng dồn bộ sự chú ý lên .
Chỉ sợ động tác lề mề sẽ các thực khách đang trực sẵn ngoài sảnh đợi la ó, phàn nàn.
Lúc nồi nước cốt cũng mới tắt bếp, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp gian bếp. Phương Thương hít sâu một , gật gù hài lòng. Mùi hương đậm đà hơn nhiều, đúng chuẩn cái cảm giác mà mong .
"Bố ơi, lọc sạch cặn bã trong nồi nước cốt ạ. Dì Trần chuẩn rây lọc giúp cháu nhé. Còn nữa, nhớ lau sạch sẽ khay chia tầng đồ kho đấy."
"Tuân lệnh!"
Hai họ thoăn thoắt theo, cứ như thể một vị bếp trưởng nhà hàng lớn đang sai bảo những tên học việc .
Rất nhanh đó, bộ phần bã trong nồi nước hầm vớt sạch, cho một chậu lớn đầy ắp đủ các loại hương liệu cùng xác thịt gà vịt và xương. Bên trong chiếc nồi lớn hiện giờ là thứ nước cốt đặc sánh, sóng sánh sắc đỏ quyến rũ, bên còn nổi một lớp váng mỡ óng ả.
Phương Thương đặt một chiếc rây lưới nồi, tiện cho việc vớt đồ kho lát nữa. Tiếp theo, xếp sườn lợn sơ chế cẩn thận trong nồi nước dùng. Toàn bộ quá trình đều đun với ngọn lửa liu riu, như thịt mới thể ngấm đều gia vị.
Lúc ngoài sảnh chật kín , thậm chí còn đông hơn cả tuần . Thịt ninh lâu nên hương thơm cũng theo đó mà lan tỏa nồng nặc. Không những ghế kín mít, mà ngay cả ô cửa kính phòng bếp cũng chen chúc bấu víu chặt cứng.
Đang lúc bận rộn, Phương Thương ngẩng đầu lên thì giật nảy . Ở phía cửa kính đen kịt là đầu . Nhất là mấy hàng đầu tiên, cả gần như ốp dính sát mặt kính. Cái tư thế đó chẳng khác nào những con thạch sùng cỡ đại, chỉ thiếu mỗi nước thè lưỡi l.i.ế.m kính nữa thôi.
Mọi tận mắt chứng kiến Phương Thương thả hết đồ nồi ninh lâu, đó vội vàng tắt bếp, nhưng tuyệt nhiên hề mở nắp. Đến lúc sốt ruột hỏi thăm thì mới là còn om thêm một lát nữa. Vậy là tất cả đành ngậm ngùi kiên nhẫn chờ đợi.
Ba nhóm Liêu Bằng càng tự an ủi bản : Không , dù thì cũng dán mác "kẻ bắt cóc" , đợi thêm một lát cũng chẳng c.h.ế.t ai. Đừng nóng vội, vội vàng thì sẽ ăn đồ kho ngon.