Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 8: Bất hạnh của bản thân đúng là bi đát, nhưng nhìn đứa bạn hạnh phúc, cậu còn thấy khó chịu hơn!
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:14
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thằng bạn cùng bàn vẻ tin lắm, săm soi quan sát nét mặt một hồi, nhận tình hình quả thực đến nỗi nào.
Không đến chuyện tinh thần vẻ thoải mái hơn nhiều, chỉ sắc mặt thôi cũng thấy tươi tắn hơn hẳn. Quầng thâm mắt mờ , mặt dấu vết tát sưng húp, bộ dạng rõ ràng là đang chuyện gì vui lắm đây.
chuyện thật vô lý!
Theo lẽ thường, việc ngủ gật trong lớp giáo viên tóm cổ gọi phụ , nếu ăn một trận no đòn thì ít cũng c.h.ử.i cho vuốt mặt kịp mới đúng chứ.
Nhìn bộ dạng phơi phới , gì đến chuyện ăn mắng, bố Phương Thương thưởng cho một cái máy chơi game thì thằng bé cũng tin sái cổ.
"Kể tớ xem nào, giáo viên chủ nhiệm gọi phụ lên, về nhà thật sự ăn mắng ăn đòn ?"
Đới Thiên Vũ hỏi với vẻ mặt thể tin nổi.
Trong mắt tràn ngập sự khó hiểu và nghi ngờ.
Sự bất hạnh của bản vốn dĩ là một t.h.ả.m kịch, nhưng thấy hạnh phúc của thằng bạn, còn thấy chướng mắt hơn!
Nhìn phản ứng của nó... Phương Thương cũng đoán phần nào vấn đề.
Lập tức phá lên.
Thành thật mà , bố quả thực tuyệt vời, dù con cái bướng bỉnh nghịch ngợm thế nào, họ cũng bao giờ đ.á.n.h đập vô cớ, trừ phi là khuyên can hết lời mà , hoặc gây lầm nghiêm trọng.
Vốn dĩ đường về nhà cũng nơm nớp lo sợ khó tránh khỏi một trận đòn.
Không ngờ chuyện diễn suôn sẻ ngoài sức tưởng tượng của .
"Không , tại ăn đòn chứ, chỉ là tớ quá buồn ngủ nên lỡ chợp mắt thôi, rút kinh nghiệm cẩn thận hơn là ."
Phương Thương bằng giọng nhẹ tênh, như việc gọi phụ , ngủ gật trong lớp chỉ là chuyện nhỏ bằng móng tay.
Những cay đắng khổ cực phía , quyết giấu nhẹm chẳng hé nửa lời!
Đới Thiên Vũ đỏ hoe hai mắt vì ghen tị, bộ dạng vênh váo của Phương Thương mà chẳng buồn thêm câu nào nữa.
Tại chứ! Tại chứ!
Phương Thương bộ dạng bi phẫn của thằng bạn, nụ môi ý định che giấu, đắc ý vô cùng.
Rất nhanh đó, giờ truy bài buổi sáng bắt đầu.
Phương Thương chẳng thể nổi nữa.
Lúc nãy còn hừng hực khí thế, giờ thì cầm cuốn sách một hồi, giọng điệu liền trở nên đều đều, yếu xìu.
Không chỉ riêng , cả lớp ai nấy đều cắm cúi sách trong im lặng, ai dám lơ đễnh chuyện riêng.
Mãi cho đến khi chuông reo báo hết giờ.
Cả đám học sinh như ai đó bấm nút công tắc, cả tòa nhà giảng đường bỗng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt.
Tiếng , trêu chọc, giục giã nộp bài tập vang lên liên tiếp ngớt.
"Phương Thương, tan học đến nhà tớ chơi Vương Giả Vinh Diệu ? Tớ mượn điện thoại của chị tớ, mười tệ một tiếng, tớ mời. Chị tớ nhiều trang phục lắm, tụi cùng lập team chơi ."
Sau tiết truy bài buổi sáng, Đới Thiên Vũ lành với .
Ngồi cùng bàn với , hai đứa là bạn thiết suốt năm năm, phụ hai bên cũng quen mặt nhờ mấy họp phụ .
Hai đứa rủ chơi, chỉ cần mang theo đồng hồ định vị trẻ em, báo cáo đúng giờ, về nhà đúng giờ là chẳng vấn đề gì.
Trước đây hai đứa cũng thường xuyên như .
Nghe những lời lẽ đậm chất "học sinh tiểu học" thế , khóe miệng Phương Thương giật giật, chút do dự từ chối thẳng thừng.
"Không, tan học tớ việc ."
Đới Thiên Vũ: ???
"Việc gì chứ? Chơi một lát cũng chẳng mà."
"Tớ về phụ bố."
Nghe câu , trong lòng Đới Thiên Vũ bỗng thấy dễ chịu hơn hẳn.
Thì là mắng, mà là phạt lao động công ích !
Thế nên ánh mắt Phương Thương đượm thêm chút đồng cảm.
"Tớ hiểu tớ hiểu mà, cố lên nhé."
Phương Thương: ...
Cũng chẳng nhờ tối qua hệ thống học tập rơi trạng thái ngủ sâu , mà sáng nay dậy sớm, học cả một buổi sáng, cùng lắm cũng chỉ thấy chán và bứt rứt yên, chứ tuyệt nhiên hề đờ đẫn ngủ gật.
Buổi trưa ở nhà đông khách. Để tranh thủ cày thêm điểm kinh nghiệm, tan học là Phương Thương phóng như bay về nhà, bỏ ngoài tai tiếng gọi í ới phía . Về đến nhà, lập tức chui tọt bếp ăn cơm.
Ăn xong, Phương Thương tự giác phụ giúp việc vặt, sẵn tiện luyện tập kỹ năng dùng d.a.o mới học tối qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-8-bat-hanh-cua-ban-than-dung-la-bi-dat-nhung-nhin-dua-ban-hanh-phuc-cau-con-thay-kho-chiu-hon.html.]
Vừa cầm d.a.o thái rau, nhận thấy việc thái rau rõ ràng trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Cậu cách dùng lực cho chuẩn xác.
Thái một miếng thịt, thịt thái sợi thái sợi, thái lát thái lát, thái hạt lựu thái hạt lựu.
"Thái ít thịt cho máy xay để thịt băm thịt viên , khách gọi canh thịt viên cà chua."
Thấy việc đấy, Phương Quân yên tâm giao việc.
"Vâng ạ."
Phương Thương thử nghiệm và phát hiện rằng, thịt băm từ máy xay chỉ mang cho lèo tèo vài điểm kinh nghiệm, trong khi lúc nãy tự tay thái thịt thì điểm cộng cứ tăng lên mười mấy, hai mươi điểm đều đặn, chuyện thật sự quá vô lý!
Có lẽ việc lạm dụng công cụ giúp ích nhiều cho việc nâng cao kỹ năng dùng d.a.o của , xem vẫn tự băm thịt thôi!
Cậu cắm mặt cắm mũi việc chăm chỉ như để gì?
Chẳng là vì điểm kinh nghiệm !
Hơn nữa, khi điểm kinh nghiệm, giao diện hệ thống bên cạnh tên còn xuất hiện thêm một thanh kinh nghiệm nữa.
Cậu đang tò mò khi thanh kinh nghiệm đầy thì sẽ chuyện gì xảy .
Cái hệ thống như một trò chơi thực tế ảo quy mô lớn , cứ chăm chỉ luyện tập kỹ năng nấu nướng là điểm kinh nghiệm tự động tăng vọt.
"Con trai, lên nhà chợp mắt một lát , đừng nữa, kẻo chiều học buồn ngủ đấy."
Ngô Hân liếc đồng hồ mười hai rưỡi trưa, bèn bước bếp giục Phương Thương lên phòng nghỉ ngơi.
Phương Thương: ...
Không, ngủ. Cậu mới kiếm hơn một trăm điểm kinh nghiệm, còn đủ tiền để đăng ký một khóa học kỹ năng cơ bản nữa.
"Mẹ ơi con buồn ngủ . Tối qua con ngủ ngon lắm, trưa nay cần ngủ trưa cũng , ngủ trưa xong tỉnh dậy càng mệt thêm. Mẹ cứ yên tâm, con đảm bảo lên lớp tuyệt đối sẽ ngủ gật nữa , thật đấy, tin thì cứ hỏi giáo viên ."
Ngô Hân thấy thằng bé sống c.h.ế.t chịu chui khỏi bếp, thực sự khó hiểu.
Mùa hè nóng bức, trong bếp nóng như cái lò thiêu, về phòng bật điều hòa ngủ chẳng sướng hơn , việc gì cứ chui rúc bếp chịu khổ chứ?
Lẽ nào hôm qua trải nghiệm cảm giác đầu bếp thực sự đam mê ?
Ngô Hân quyết định quan sát thêm, con nít tính tình cả thèm chóng chán, việc gì cũng chẳng lâu dài.
Trước đây nằng nặc đòi học piano, học mấy ngày thì bỏ dở, mặt dày xin đổi sang học violin, đến bây giờ giở chứng thèm học nữa.
Còn cả cái trò nhảy hiphop, thấy bọn trẻ con khác nhảy múa ngầu quá cũng đòi học, nếu ép uổng thì chắc cũng nghỉ mất .
Học thư pháp cũng ép , chữ như gà bới, sửa đổi thì thi chắc chắn sẽ trừ điểm trình bày.
Haiz!
Cứ nghĩ tới là thấy đau đầu nhức óc.
"Thích thì cứ , nếu giáo viên mà gọi điện mách nữa, xem đ.á.n.h cho nát đ.í.t !"
Tay vẫn thoăn thoắt việc, Phương Thương gật đầu như giã tỏi, hiệu rõ.
Đến giờ học buổi chiều, cửa hàng cũng lục rục nghỉ trưa.
Hai giờ rưỡi chiều học, hai giờ là mặt ở trường.
Khoảng một giờ bốn mươi là Phương Thương cuống cuồng chạy đến trường.
Giờ cửa hàng cũng vãn khách .
"Bố , con học đây."
Đến cũng vội vàng mà cũng vội vàng. Phương Thương đội cái nắng chang chang, thoắt cái phóng mất hút.
...
Bên , tại nhà máy, ai cũng nhận Hà Nam hôm nay tâm trạng .
Một vốn kiệm lời, lười cả , hôm nay chẳng những nhiều hơn mà ai chào hỏi cũng đáp bằng một nụ rạng rỡ. Điều khác gì mặt trời mọc đằng tây chứ?
Sau đó, tất nhiên thiếu những tò mò, tìm cơ hội sấn tới hỏi han.
"Hà Nam chuyện gì vui thế, hôm nay tâm trạng vẻ đấy, bạn gái ?"
Hoàn cảnh gia đình của thì ai trong nhà máy cũng rõ, mồ côi cả bố lẫn , họ hàng cũng cắt đứt liên lạc, nhà xe, khó tìm bạn gái. Đã ba mươi tuổi đầu mà vẫn phòng chiếc bóng.
Mấy bà cô trong nhà máy cũng từng giới thiệu vài đám cho , nhưng phía nhà gái đều ưng.
Người thì chê quá trầm tính, thì chê gia cảnh khó khăn, chê ngoại hình, chung là rắc rối đủ đường.
Hà Nam cũng tự phận, ngày ngày chỉ cúi gằm mặt việc.