Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 80: Làm người ta thèm đến chết cũng không phạm pháp đâu nhỉ!

Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:11
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian từng chút từng chút trôi qua. Cuối cùng, thời điểm mà tất cả sắp mùi hương cho tê liệt vì thèm khát, món đồ kho cũng thành.

Món vớt đầu tiên là hai chiếc đầu heo lớn óng ả mỡ màng, tỏa ánh vàng xen lẫn sắc đỏ rực rỡ.

Lúc , chiếc đầu heo hầm đến mềm nhừ, gọn gàng thớt. Con d.a.o sắc lẹm xẻ đôi từ chính giữa, kéo theo một tầng dầu mỡ trơn bóng, để lộ phần thịt mọng nước bên lớp da.

Không chỉ lớp bì bên ngoài đỏ au óng ả và mềm dẻo, mà màu sắc bên trong cũng hấp dẫn chẳng kém. Lớp mỡ trắng nõn nà mang một sắc trắng đục thôi thấy ngon miệng. Kéo dài xuống là phần thịt nạc đỏ ánh tím với từng thớ thịt rõ ràng, mướt mát.

Đám hàng xóm sống trong khu thấy thịt vớt , tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Thật chẳng dễ dàng chút nào. Đã cất công chờ đợi, ngóng trông mỏi mòn đến thế, còn gây cả một vụ ầm ĩ tày đình, cuối cùng cũng chờ đến khoảnh khắc .

"Mẹ kiếp, cái món thịt đầu lợn thơm dã man luôn!"

Chính tay Phương Quân thái thịt mà còn kìm nén cơn thèm thuồng. Ông vội vàng xắt vài lát mỏng thả bát, tìm đôi đũa gắp liền một miếng nhét miệng. Vừa c.ắ.n một miếng, vị ngon ngọt lan tỏa khiến hai mắt ông sáng rực như sa.

Đám đông vây xem giương mắt ông thái thịt, trơ mắt ông đưa miếng thịt miệng. Cổ họng nào nấy nuốt nước bọt ừng ực.

C.h.ế.t tiệt, ông thế mà dám hiên ngang ăn mặt bọn họ!

Làm thèm đến c.h.ế.t cũng phạm pháp nhỉ!

Tiếng hút nước bọt vang lên rõ mồn một, nối tiếp dứt.

vội vã gọi Ngô Hân: "Bà chủ ơi, mau gọi ! Cho những khách từ 1 đến 9 mua . lấy 10 đây , chờ nổi nữa . Bọn họ mà lên mua là sẽ ôm miếng kính mà gặm thịt đầu heo đấy!"

"Đến đây, 1 ở đây!" Miêu Đào và đồng nghiệp cùng bước tới.

Lúc cũng là giờ tan tầm, đồ kho cũng xong. Suốt cả buổi chiều, Miêu Đào và đồng nghiệp luôn tò mò tự hỏi rốt cuộc món đồ kho ngon đến mức nào. Thế nên họ mới tranh thủ xin tan sớm, vội vã ba chân bốn cẳng chạy đến đây.

Mới ngửi thấy mùi thơm mà cơn thèm trào lên tận cổ. Vừa bắt đầu bán, họ lập tức chen chúc về phía ô cửa sổ.

Ở một góc khác của đám đông, ba nhóm Vương Cao Quân cũng lục rục nối đuôi tới. Số thứ tự họ cầm tay lượt là 4, 5 và 6. , dù cho chịu cảnh "c.h.ế.t lâm sàng" về mặt xã hội, thì họ vẫn kiên cường lén lút chuồn trở lấy khi đám đông vây xem giải tán bớt.

Đằng nào thì cũng mất mặt , chẳng lẽ mất mặt mà ăn thịt kho!

Hai phe chạm trán ngay tại cửa sổ. Ánh mắt giao , trong mắt hai bên đều ánh lên sự ngại ngùng khó tả. Liêu Bằng cảm giác sống lưng nhói lên. Bị cảnh sát đặc nhiệm đ.ấ.m cho một quả, cái sự đau đó dạng .

Để xua tan bầu khí ngượng ngùng , ba quyết định chủ động mở lời chào hỏi.

"Cháu chào chú cảnh sát ạ!"

Miêu Đào, đàn ông trạc ba mươi tuổi, chằm chằm ba thằng thanh niên mấp mé hai bảy hai tám, khóe miệng khẽ giật giật. Rốt cuộc họ nên đáp "Chào các cháu" là gì đây?

Ba thanh niên cũng hận thể tự vả mồm vài cái. Quen miệng gọi thế , sửa kịp nữa. Dù thì bài hát "Nhặt của rơi trả cho chú cảnh sát" cũng nghêu ngao hát bao nhiêu năm nay, căn bản là sửa nổi.

Thế là bầu khí càng thêm gượng gạo.

May , đồ kho bên quầy hàng chuẩn xong xuôi. Vài món đồ kho xếp ngay ngắn các khay lớn. Phương Quân cất giọng oang oang: "Vị khách 1, xin hỏi mua gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-80-lam-nguoi-ta-them-den-chet-cung-khong-pham-phap-dau-nhi.html.]

Lúc Miêu Đào mới vội vàng đầu , đảo mắt ba loại đồ kho. Ngửi thấy thơm nức mũi, càng hấp dẫn hơn. Anh chần chừ một lát lên tiếng: "Bán cho nửa cân thịt đầu lợn, hai lạng rưỡi chân gà, thêm hai cái đùi gà nữa."

Nhiều tranh mua đến , chứng tỏ hương vị chắc chắn tồi. Cứ mua nhiều một chút, ăn một cho thỏa mãn.

"Vâng, xin quý khách đợi một lát!"

Phương Quân liền thoăn thoắt thái mỏng thịt đầu lợn, cân đo đàng hoàng gắp thêm chân gà, cuối cùng là thả hai chiếc đùi gà túi. Ngay bên cạnh, dì Trần dùng hộp nhựa nhỏ múc sẵn một phần nước sốt. Đó là nước sốt do chính tay Phương Thương pha chế, chuyên dùng để rưới lên thịt đầu lợn.

Phương Quân chỉ bát nước sốt dặn dò: "Đây là nước sốt trộn nguội. Khách thể rưới trực tiếp lên thịt kho. Tuy nhiên, hương vị nguyên bản của thịt cũng tuyệt, khách cứ nếm thử cả hai xem ."

Miêu Đào ừ một tiếng, hỏi giá quét mã thanh toán. Xong xuôi, xách theo túi đồ, tiện luôn xuống chiếc bàn trống bên cạnh chờ đồng nghiệp. Mắt lia qua chiếc túi đựng đồ ăn mặt. Mấy chiếc chân gà ngậm đẫm nước dùng căng mọng như chực chờ nứt toác .

Không kìm cơn thèm, rút vội đôi đũa dùng một . Đũa chạm chiếc chân gà, lớp da liền lún nhẹ xuống, phần thịt cũng run run như thể chỉ cần gảy nhẹ là sẽ róc ngay khỏi xương.

Vốn dĩ ngửi từ xa thấy thơm lừng, giờ đưa sát lên miệng, hương vị càng rõ rệt hơn. Mùi ngũ vị hương nồng nàn quyện cùng hương thảo mộc nhè nhẹ đặc trưng. Đừng vội chê cái mùi vẻ kỳ cục, sự thật là chính nhờ thứ mùi hương mà hương vị the cay, ngậy mùi ngũ vị của các loại gia vị càng tôn lên một cách hảo.

Gai vị giác thứ hương thơm kích thích đến mức tột độ, nước bọt ứa đầy miệng, liền há to miệng c.ắ.n vội một miếng.

Chân gà hầm đến độ cực kỳ chuẩn xác. Khi ăn, thưởng thức thể dễ dàng nhận thấy sự tinh tế và tỉ mỉ của đầu bếp trong việc kiểm soát nhiệt độ.

Đưa chân gà khoang miệng, lưỡi chỉ cần ép nhẹ dùng chút sức là thịt bong ngay khỏi xương. Quả nhiên vô cùng mềm dẻo như trong tưởng tượng. Khi thịt trôi tuột trong, liền vội vàng nhai nếm. Thịt tuy mềm nhưng hề bở nát, đó là sự hòa quyện hảo giữa cái dẻo quánh và độ giòn dai sần sật.

Nhai sâu hơn một chút, lớp gân ngay phần nối giữa thịt và xương lập tức tăng thêm độ dẻo dai, kích thích khi nhai.

Chân gà mới lò, trong từng khe hở của khớp xương vẫn ngấm đẫm nước cốt thịt kho. Vừa ăn mút mát, phần nước ngọt trong xương cũng theo đó hút sạch, càng tăng thêm vị đậm đà, thơm ngậy. Đợi đến khi nhai sụn giòn rụm răng rắc ở các khớp xương, cái cảm giác quả thật là cả tuyệt vời.

Ngay cả chút xíu thịt nạc còn dính ở kẽ xương cũng ngấm đẫm gia vị. Ăn xong một chiếc chân gà, xương vụn nhai nát bét, chỉ còn một đoạn xương ống cứng ngắc Miêu Đào ngậm trong miệng mút chùn chụt nỡ nhả .

Giây phút , Miêu Đào cuối cùng cũng ngộ lý do vì đám cư dân quanh đây phát cuồng lên chỉ vì mấy miếng thịt kho đến .

Đơn giản là bởi vì cái món thịt kho mùi vị quá đỗi xuất sắc! Anh, Miêu Đào, xin lấy danh dự nghề nghiệp của thề thốt: Từ thuở cha sinh đẻ tới giờ, từng ăn món thịt kho nào ngon đến thế !

Chỉ là, một chuyện Miêu Đào vẫn còn bán tín bán nghi. Anh sang hỏi vị thực khách đang chờ gọi bên cạnh.

"Cái món thịt kho thật sự do học sinh mười tuổi ? Liệu nhầm lẫn gì , là bố nấu đấy chứ?"

Ngồi kế bên là Vạn T.ử Lâm. Hôm nay cô kết thúc lớp học lúc bốn giờ chiều. Vốn tưởng đến sớm lấy sẽ mua , nào ngờ lúc cô tới thì nhích đến tận hàng tám mươi mấy, thế thì còn khuya mới tới lượt.

Là một nhân chứng sống từng tận mắt chứng kiến con đường quật khởi tài nghệ nấu ăn của Phương Thương, cô nàng lập tức phản bác: "Sao chuyện đó ? Nếu mà tới sớm hơn một chút, hóng hớt ở ngoài cửa sổ thì sẽ thấy ngay: Ông chủ chẳng khác nào chân chạy việc vặt, cứ xoay mòng mòng quanh ông chủ nhỏ. Ông chủ nhỏ sai thì đ.á.n.h đấy. Thằng bé đỉnh cao lắm!"

Những xung quanh đương nhiên cũng chẳng bỏ qua cơ hội bổ túc kiến thức cho . Người một câu, một lời, điểm tường tận danh sách các món ăn mà Phương Thương từng trổ tài.

Thôi , đúng là gặp thần đồng ẩm thực !

Nghĩ bản sống đến chừng tuổi đầu còn tự nấu cho bữa cơm đàng hoàng nào, đồ nấu chắc ch.ó ăn xong cũng hoài nghi nhân sinh. Vậy nên, càng thêm khẳng định một sự thật đau lòng.

Người là thần đồng ẩm thực, còn đích thị là một phế vật nhà bếp.

Vừa đồng nghiệp cũng mua xong, hai xách túi lớn túi bé cùng bước ngoài, định bụng đem đồ kho về nhà thưởng thức cùng . Lúc lên xe, Miêu Đào vẫn kìm bèn lôi một chiếc chân gà nhét mồm. Đồ ăn ngon bá cháy thế thì việc xe máy nhai chân gà cũng là chuyện hết sức bình thường thôi!

 

Loading...