Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 82: Không quen, không biết, chưa từng gặp

Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:13
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cười xong, cô Vương tiếp tục ăn. Cô thấy cứ ăn thịt đầu lợn nguyên vị thế ngon lắm , túi nước sốt bên cạnh thậm chí còn bóc . Vừa ăn thịt đầu lợn ăn bánh bao, một lạng thịt đầu lợn loáng cái hết sạch.

Vẫn còn thòm thèm, cô Vương vội vàng chuyển sang ăn chân gà. Thịt đầu lợn ngon thế , chân gà chắc chắn cũng là tuyệt phẩm.

Vừa ăn, cô Vương bắt đầu tiếc đứt ruột. Những món đồ ăn cô từng bỏ tiền mua gọi là gì chứ, đúng là phí tiền mà.

Tiếc là đây cô bỏ lỡ quá nhiều món. Mấy món học sinh kể như canh súp hầm lu, mì lạnh, cả đủ loại nộm trộn, cô bỏ lỡ hết . Giờ ăn dễ, ai bảo Phương Thương còn là học sinh chứ.

Trong đầu cô Vương thậm chí còn lóe lên một suy nghĩ: Giá như Phương Thương ngày nào cũng nghỉ học phụ đạo, thì cứ tan là cô mua đồ ăn ngon .

suy nghĩ đó chỉ lướt qua trong tích tắc biến mất, cô tự vả mặt một cái rõ đau trong thâm tâm.

"Vương Quân Quân, mày đang nghĩ cái quái gì ? Là giáo viên gõ đầu trẻ, mày vì miếng ăn mà học sinh bỏ bê học hành, mày còn xứng đáng giáo viên ?"

Tự kiểm điểm bản mấy , cô Vương đưa một quyết định.

Sau ở trường theo sát việc học của Phương Thương hơn nữa. Đi học gọi em trả lời bài nhiều hơn, yêu cầu bài tập nghiêm ngặt hơn, cố gắng để em học giỏi nấu ăn ngon. Ít nhất là nấu ăn cuối tuần sẽ ảnh hưởng đến việc học.

Ở quán ăn, Phương Thương lọt tầm ngắm của cô giáo chủ nhiệm, còn giám sát gắt gao nữa. Giờ nghỉ ngơi đủ, thấy gọi món nóng, bố thái thịt đầu lợn.

Tuy là thứ sáu, nhưng chiều nay quán đông kém gì chủ nhật tuần , trong quán chật cứng từ bao giờ.

Giữa mùa hè, bảy giờ tối trời vẫn tối hẳn, quán hết chỗ . Đông , một câu, một câu, khiến quán lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt.

Góc bàn tán hôm nay mua món gì, góc kể lể mấy ngày nay chờ đợi khổ sở , xen lẫn tiếng ăn uống, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng em bé thét.

Quán nhậu náo nhiệt chẳng khác gì cái chợ lúc bảy giờ sáng.

Điều càng khiến Ngô Hân quyết tâm tiết kiệm tiền mở nhà hàng lớn.

Mới ngần mà quán còn chỗ , chật chội thế , chẳng gian ăn uống gì cả.

Vì tuần phát nhiều quá, dẫn đến xếp chờ mãi đến lúc ăn thì món của Phương Thương nấu hết. Nên hôm nay, Ngô Hân kiểm soát gắt gao, nhắm chừng đủ là dứt khoát phát thêm.

Mặc kệ ngon ngọt thế nào, dù khen cô là tiên nữ giáng trần chăng nữa, cô cũng phát thêm . Cô biến thành một cái máy phát lạnh lùng cảm xúc.

Lúc , Phương Hoành Nghĩa đang cố gắng thuyết phục bà chủ phát cho một . Cuối tuần đến xếp hàng, thấy nhiều khen bà chủ là lấy . Kết quả hôm nay khen rát cả họng mà bà chủ vẫn cho, Phương Hoành Nghĩa hết cách.

"Bà chủ ơi, cô cho , rốt cuộc gì cô mới cho ?"

Ngô Hân bất đắc dĩ đáp: "Không cho , mà cho cũng vô ích. Quán chỉ chuẩn ngần đồ ăn, cho bắt chờ hai tiếng đồng hồ, đến lúc chẳng còn gì thì giấu mặt . Thôi, mai đến nhé."

Phương Hoành Nghĩa thở dài thườn thượt. Nhìn thấy trong group fan báo hôm nay bán đồ kho, thèm nhỏ dãi , thế mà hôm nay vẫn ăn.

Bình thường thứ sáu đều đặt giao hàng đúng giờ. Kết quả hôm nay năm rưỡi chiều, mở app giao hàng thấy đồ kho, bấm thì điện thoại đơ. Đến lúc thanh toán thì món hàng báo "hết hàng".

Rõ ràng là tranh cướp sạch sành sanh . Anh đành đạp xe đến quán mua, lề mề đến tận bảy giờ, gì còn nào cho nữa.

Phương Hoành Nghĩa ngửi mùi thơm ngào ngạt, ôm cục tức bỏ . May mà cuối tuần nghỉ , thể cắm cọc ở đây cả ngày. Ăn trưa xong ăn luôn bữa tối, đến lúc đó nhất định đ.á.n.h chén một trận no say để bù .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-82-khong-quen-khong-biet-chua-tung-gap.html.]

Mấy đồng nghiệp cùng cũng lắc đầu ngán ngẩm bỏ .

Ngược , những thì cứ khư khư cầm tờ giấy ghi thứ tự tay như thể bắt vàng. Họ nâng niu nó trong lòng bàn tay, híp cả mắt.

Hôm nay nhà bác Vương nấu cơm, cả nhà đây ăn. Họ gọi một cái bàn tròn lớn, giờ bắt đầu đ.á.n.h chén .

con trai bác là Vương Cao Quân cùng bàn với gia đình, mà nhậu nhẹt tưng bừng với bọn Liêu Bằng ở góc khác.

Ông Đinh lấy muộn, giờ vẫn đang xếp hàng chờ. Thấy cảnh , ông tò mò hỏi: "Bác Vương, bác ăn cùng con trai thế, nhà ăn tách ."

Bác Vương nghĩ đến chuyện con trai sáng nay là che mặt hổ. Bác chỉ sợ qua bồi thêm một câu: Con trai bác tài giỏi thật đấy, đón mà cũng kinh động đến cả cảnh sát đặc nhiệm, nó thế nào mà tài thế.

"Con trai nào? con trai, sinh con gái cơ mà?"

Nói xong, bác sang hỏi con dâu: " con gái?"

Phương Dao Dao "A" lên một tiếng, chợt hiểu vấn đề, cô vô cùng hợp tác: "Dạ đúng , bác Đinh nhớ nhầm , bố cháu sinh con gái ạ."

Nói đến nước thì cũng nên kết thúc câu chuyện, ai dè ông Đinh vẫn chịu bỏ cuộc, chỉ tay về phía bàn của Vương Cao Quân: "Thế thằng đó là ai?"

"Ai thế nhỉ, quen, , từng gặp."

Cả nhà bác Vương đồng thanh trả lời, đều tăm tắp như đang hô khẩu hiệu. Hô xong, cả nhà cúi đầu ăn thịt kho, quyết tâm ngẩng lên dù chuyện gì xảy .

Vương Cao Quân cách đó xa mà sững sờ: Mình tự động gạch tên khỏi gia phả ?

Liêu Bằng an ủi : "Không , bố cũng bảo dạo đừng vác mặt về nhà, sang nhà chị gái mà ở, tránh để hỏi ông kỹ thuật chui cốp xe của là do ông dạy thế nào."

Anh Trương thế, tranh thủ khoe: "Bố vẫn là tuyệt nhất. Ông bà đuổi khỏi nhà, chỉ dặn dạo đường nhớ đeo khẩu trang , với đừng chủ động chào hỏi ông bà."

...

Lúc , Miêu Đào cũng sắp về đến nhà. Nhà cách quán đồ kho xa, đạp xe mất nửa tiếng.

Đáng lẽ sáu giờ bốn mươi là đến nhà , nhưng đường gặp chút rắc rối: cảnh sát giao thông tuýt còi.

Lý do là ăn.

Thực sự là món chân gà đó quá hấp dẫn, cứ thế một tay lái xe, một tay cầm chân gà gặm. Nửa cân chân gà cũng chẳng mấy cái, chặt đôi trông mới vẻ nhiều. Rẽ qua hai con phố, chờ hai cái đèn đỏ là xơi tái chỗ chân gà đó.

Quan trọng là cái chân gà dễ gặm quá, nhằn nhẹ cái là róc xương, chẳng tốn chút sức lực nào. Ăn xong vẫn thòm thèm, quất luôn một cái đùi gà.

Cái đùi gà ăn rỏ nước sốt, đành giơ lên thật cao, đạp xe ăn từ lên , tiện thể húp luôn chỗ nước sốt sắp rớt xuống.

Cái đùi gà to tổ chảng còn giơ cao như thế, cảnh sát giao thông đang nhiệm vụ bên đường thấy. Lập tức tuýt còi yêu cầu tấp xe lề.

"Vẫn còn ăn , tấp xe lề ."

 

Loading...