Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 83: Hừ hừ, cho cậu thèm rỏ dãi luôn
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:14
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Miêu Đào đang gặm đùi gà ngon lành, chợt cảnh sát giao thông giơ tay chặn . Đang ăn dở mồm, còn kịp hiểu chuyện gì xảy , tay bóp phanh, mặt nghệt hỏi: "Đồng chí cảnh sát, chuyện gì ?"
Anh còn dám hỏi chuyện gì?
Anh cảnh sát cái miệng vẫn đang nhai nhóp nhép của mà cạn lời.
Tên là cảnh sát đặc nhiệm ? Sao bộ dạng như ma đói đầu t.h.a.i thế , chẳng khác gì dân tị nạn chạy trặc, chặn mà vẫn cố nhai.
"Thưa , vui lòng lái xe ăn uống đường. Lái xe một tay, ăn uống gây mất tập trung, đều là những nguy cơ mất an giao thông. Anh vi phạm luật an giao thông đường bộ, ?"
Hình như đúng là thật.
Giờ đang là giờ tan tầm, xe cộ tấp nập, đằng là cả một hàng dài xe máy điện. Nếu Miêu Đào chỉ chệch tay lái một chút, hoặc chú ý tạt sang bên cạnh, xe đằng sẽ đ.â.m sầm . Bao nhiêu xe máy điện như thế, chỉ trong chớp mắt là thành một vụ t.a.i n.ạ.n liên .
Miêu Đào thấy hổ, vội vàng xin .
" xin đồng chí cảnh sát, nãy để ý, mải thèm ăn quá quên khuấy mất. Thật sự xin ."
Thái độ của thành khẩn, lời xin cũng chân thành, nét mặt cảnh sát dịu .
"Biết là , nhưng quốc quốc pháp, gia gia quy, tội thì phạt. Phạt đăng một bài lên vòng bạn bè, rằng từ nay về bao giờ lái xe ăn nữa."
"Cái gì? Đăng bài lên vòng bạn bè á? Đừng mà." Miêu Đào hét lớn.
Trời ạ, là một đàn ông trưởng thành hơn ba mươi tuổi đầu, con trai cũng lên cấp hai , giờ bắt đăng bài xin lên vòng bạn bè, bạn bè thấy thì muối mặt lắm, khác nào chui xuống đất cho xong.
"Hay là phạt tiền , biên lai phạt , sẵn sàng nộp phạt."
"Anh gì thế, chuyện cỏn con, nhắc nhở giáo d.ụ.c là chính, phạt tiền, chỉ cần đăng lên vòng bạn bè là ." Cảnh sát giao thông thấy vẻ mặt như trời sập của Miêu Đào thì thấy buồn , chợt nhớ điều gì, bèn hỏi .
"Trưa nay bên cảnh sát đặc nhiệm các chẳng vụ bắt cóc học sinh giữa phố ầm ĩ lắm , đó bảo là hiểu lầm. Anh tình hình thế nào ? Cùng là cảnh sát đặc nhiệm, chắc tin nội bộ chứ."
Miêu Đào nhăn nhó: "Có, chính là cảnh sát đặc nhiệm đuổi theo bọn buôn đây. Thật họ quen , chỉ là cách lên xe bạo lực chút, khác thấy nên hiểu lầm thôi."
"Ồ, hóa là . Công việc của các cũng vất vả thật. Nghe vụ đấy rùm beng lắm, đội cảnh sát đặc nhiệm quân, cả đội cảnh sát giao thông khu vực cộng đồng Quang Huy cũng dốc lực hỗ trợ trích xuất camera. Đây là đói bụng, đường nạp thêm năng lượng hả?"
" , vất vả lắm ạ. Thế nên, đừng bắt đăng lên vòng bạn bè nữa, phạt tiền ."
Nghe giọng cảnh sát giao thông vẻ mềm mỏng hơn, Miêu Đào vội vàng nhắc chuyện nộp phạt.
Cảnh sát giao thông mặt lạnh: "Không , đăng bài xong mới ."
Miêu Đào: ...
Nói khô cả nước bọt mà vòng bạn bè vẫn thoát , Miêu Đào đành chịu. Anh lấy điện thoại , giữa hai nhóm công việc và , chọn nhóm bạn bè. Dù thì bạn bè cũng gặp thường xuyên, chứ đồng nghiệp thì ngày nào chả chạm mặt.
Đăng bài xong, quyết định một việc. Anh thò tay cái túi treo xe đạp điện, tách đôi đũa dùng một , gắp hai lát thịt đầu lợn, dí thẳng miệng viên cảnh sát giao thông đang bằng ánh mắt " đăng bài xong mà còn định ăn mặt hả".
"Nào, nếm thử ."
"Anh gì... ứ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-83-hu-hu-cho-cau-them-ro-dai-luon.html.]
Viên cảnh sát mở miệng, Miêu Đào nhét tọt miếng thịt lợn miệng , đó xe vọt lẹ.
Ăn ăn , cho thèm rỏ dãi luôn, thèm đến mức đêm nay mất ngủ, mà còn chỗ mua, hừ hừ.
Viên cảnh sát đang định nhổ miếng thịt , bỗng nhiên biến sắc, nhanh chóng bụm miệng sợ khác thấy, chậm rãi nhai.
Mùi thịt kho thơm thế nhỉ, khác hẳn thịt kho mua, thơm nức mũi, nhai mềm dẻo. Lớp da lợn dai giòn sần sật, phần mỡ bên da béo mà ngấy, tan ngay trong miệng, phần nạc tươi mềm, nhai . Ngon quá!
Hai lát thịt đầu lợn nhai mấy cái trôi tuột xuống bụng, vị thơm lan tỏa từ đầu lưỡi thẳng xuống dày.
Trong phút chốc, viên cảnh sát nhớ cái cảm giác khi xem chương trình "A Bite of China". Không gì khác ngoài thèm thuồng, cực kỳ thèm ăn, nhưng đường, bóng dáng cảnh sát đặc nhiệm ban nãy mất hút.
Viên cảnh sát bỗng thấy hụt hẫng, cảm giác giống hệt như đang định tỏ tình với hoa khôi trường, thì hôm cô chuyển trường mất .
Đó chính là điều Miêu Đào mong , tuy chứng kiến biểu cảm của viên cảnh sát giao thông khi ăn thịt đầu lợn, nhưng chỉ cần tưởng tượng thôi, vẻ mặt gian xảo của Miêu Đào hiện rõ mồn một. Anh đạp xe như một con Husky ngáo ngơ.
"Cho thèm c.h.ế.t luôn, dám bắt đăng bài lên vòng bạn bè , cho thèm rỏ dãi luôn, hehe."
Đi ngang qua một quảng trường, quyết định tự thưởng cho .
Dừng xe bóng râm, đặt túi thịt lên yên xe, cầm đũa lên, bắt đầu thưởng thức món thịt đầu lợn. Quả hổ danh là món đồ kho "quốc dân" ở quán đồ kho.
Thịt đầu lợn ngấm gia vị, béo mà ngấy, thơm nức mũi. Từ lớp da lợn đến lớp mỡ, đến lớp thịt nạc, mỗi phần mang một hương vị khác . Khi đưa miệng, ba tầng hương vị hòa quyện , rõ ràng từng lớp, vô cùng phong phú.
Thêm đó là mùi thơm đặc trưng của nước sốt, khiến miếng thịt đầu lợn trở nên tuyệt diệu. Rõ ràng là giữa mùa hè oi ả, mà ăn thịt hề cảm giác ngấy, ngược mùi thơm kích thích sự thèm ăn.
Ngon quá mất, đúng lúc đói bụng, Miêu Đào đ.á.n.h chén một bữa no nê, thể dừng . Ăn một lúc, chợt nhớ còn túi nước sốt, đổ sốt trộn đều ăn tiếp, mang đến một hương vị độc đáo khác.
Thịt đầu lợn xơi xong, đùi gà cũng gặm một cái, nhưng khi cầm chiếc đùi gà thứ hai lên, sắc mặt Miêu Đào bỗng chốc tái mét. Anh mua đồ kho là định mang về ăn cùng vợ con cơ mà.
Nhìn cái túi ni lông, cả một đống thịt to tướng ban nãy, giờ chỉ còn trơ trọi chiếc đùi gà tay.
Tiêu , thế thì mang về kiểu gì, mang hai cái túi rỗng tuếch với một cái đùi gà bé tẹo về ?
Nếu vợ mà một lúc xơi tái một cân thịt đầu lợn, nửa cân chân gà với một cái đùi gà, chỉ mang về cho hai con đúng một cái đùi gà, chắc chắn sẽ no đòn, khi đêm nay còn sô-pha ngủ.
Miêu Đào do dự một lúc, giơ nốt cái đùi gà còn lên, c.ắ.n một miếng "ngập chân răng". Dù cũng ăn , thà phi tang chứng cứ luôn cho xong.
Bao nhiêu thịt thế , cảnh sát đặc nhiệm bọn tập luyện nhiều, ăn hết ngần trong một nốt nhạc cũng chẳng chớp mắt. Chứ dân văn phòng bình thường thì mà no lặc lè.
Phi tang xong xuôi, Miêu Đào còn cẩn thận mua chai nước súc miệng, hóng gió một lúc cho bay mùi mới đạp xe về nhà.
Lề mề mãi mới về đến nơi, vợ dọn cơm sẵn sàng. Hai con ở bàn ăn, chờ về cùng dùng bữa.
Nghe thấy tiếng mở cửa, vợ gọi với : "Lão Miêu, về , mau ăn cơm , hôm nay em món sườn xào chua ngọt với tôm rang cháy tỏi thích nhất đấy."
Miêu Đào định mở miệng trả lời, đột nhiên ợ một cái rõ to.
"Ợ..."