Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 84: Tự cường bất tức, thế hệ giàu có thứ nhất
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:15
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả vợ và con trai đều đồng loạt sang .
Cậu con trai thắc mắc: "Bố, ăn gì bố ợ no thế?"
Trong lòng Miêu Đào giật thót, chột vô cùng, cố gắng điều chỉnh giọng cho tự nhiên nhất: "Ợ no gì , nãy đạp xe hít gió lạnh, ợ một cái là chuyện bình thường."
Vợ định thì điện thoại bỗng rung lên. Không ai gọi mà điện thoại xong, cô cứ khúc khích, lát mới đưa điện thoại cho xem.
"Mẹ gọi, bảo về cảnh sát giao thông tóm, nguyên nhân là do ăn uống đường. Rốt cuộc ăn gì đường thế... hahaha..."
"Để con xem nào... hahaha... Bố ơi, bố cũng ngày hôm nay cơ ." Cậu con trai chạy , nghía qua bài đăng vòng bạn bè cũng hùa theo rũ rượi.
Nhìn hai con ngặt nghẽo, sự chột trong Miêu Đào bỗng tan biến. Mặc dù xơi trọn túi đồ kho, nhưng mang đến niềm vui cho bạn bè và đấy chứ.
"À thì... hôm nay nhiều việc, khối lượng huấn luyện lớn, lúc tan ca đói quá mua mấy cái bánh mì, cảnh sát giao thông chặn bực nên xơi hết luôn. Giờ thì no căng , tiếc mấy món ngon em quá."
Người vợ bỗng thấy thương xót , bưng chén mới pha : "Vậy nghỉ ngơi uống , đồ ăn em sẽ phần , lát nữa đói em hâm nóng cho."
"Ừ, hai con ăn cơm , phòng máy tính."
Miêu Đào hắng giọng, từng bước phòng máy tính, trong lòng ngừng lẩm bẩm: "Mình chột , chột một chút nào."
...
Vào thời điểm , quán nhậu A Quân vẫn đang trong tình trạng bận rộn.
Tất nhiên, Phương Thương - thành nhiệm vụ đồ kho - thì chẳng bận bịu gì. Cậu nhóc ôm chai nước khoáng thể thao ướp lạnh thong thả uống, lúc uống còn lắc nhẹ, ngửi ngửi, cái vẻ như đang thưởng thức rượu vang.
Uống nước khoáng mới lò năm nay mà cứ ngỡ đang uống rượu vang Pháp năm 82.
Thực khách đông quá nên 25 kg chân gà cũng chẳng đủ bán. Nhìn lượng đồ kho vơi một cách chóng mặt, những khách hàng xếp hàng phía lo sốt vó, sợ đến lượt chẳng còn gì để mua. Bọn họ liên tục lớn tiếng xin mua chừa một ít cho .
Có còn năn nỉ Phương Thương - lúc đang chơi - thêm vài món, nhóc ừ hử đáp , bỗng nhận Đới Thiên Vũ và bố bước . Cậu giơ tay vẫy Đới Thiên Vũ, bảo bạn bếp.
Bố con Đới Thiên Vũ đến khá muộn, hôm nay việc bận nên lấy chậm. Đới Thiên Vũ vẫy tay chào Phương Thương, chạy quầy kiểm tra lượng đồ kho, vị trí hai bố con đang , mặt xụ xuống.
"Bố ơi, bố chậm quá, lấy mà chẳng xơ múi miếng đồ kho nào. Xem con đây , Phương bảo hôm nay phần con cái đùi gà to bự chảng."
"Từ từ , thế ." Bố Đới ngăn cản con trai, nhà đang buôn bán, nhóc ỷ quen cứ chạy sang ăn chực mãi thế cũng .
"Bố đừng cản con, suýt nữa con và Phương xa cách tận 20 năm, đợi lúc lớn lên xét nghiệm ADN mới tìm . Con đến thăm đại ca của con cho thật kỹ."
Bố Đới trợn ngược mắt, thằng nhóc mà ngượng, gây hiểu lầm lớn như thế, dù là ý nhưng thể dập tắt ngọn lửa trượng nghĩa của nhóc . Ông kéo tay con trai .
"Bố con chơi với , nhưng con sang ăn chực thế cũng , hôm nay mua thì ngày mai nhà đến là ."
"Con lấy đồ kho của Phương nhà trả tiền là xong. Anh Phương phần đồ đó cho con - đàn em một của . Con dựa quan hệ ngoại giao để ưu tiên, nhận? Ôi chao bố ơi, bố bươn chải cả đời mà mạng lưới quan hệ còn chẳng bằng đứa con , sống phí nửa đời ."
Đới Thiên Vũ thở dài vòng qua hông lẻn trong bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-84-tu-cuong-bat-tuc-the-he-giau-co-thu-nhat.html.]
Nghe những lời , mặt bố Đới tái mét, chỉ tóm cổ nhóc đ.á.n.h cho một trận. nghĩ lát nữa vẫn nhờ quan hệ của con mới ăn đồ kho, ông bỗng thấy uất ức vô cùng.
Trong lòng tự nhủ: "Nể tình món đồ kho, thèm so đo với con."
"Anh Phương, Phương, em đến đây. Huhu, Phương ơi, trưa nay em sợ c.h.ế.t khiếp. May mà , nếu mà bắt thật, chắc 20 năm nữa em mới ăn đồ kho do ."
Cậu nhóc giang hai tay ôm chầm lấy Phương Thương, bật nức nở khiến Phương Thương cạn lời.
"Dừng , buổi chiều một , giờ nữa."
"Em vẫn còn ám ảnh mà. Đại ca kính mến của em, huhu..."
Phương Thương lấy một cái chân gà nhét miệng Đới Thiên Vũ, dập tắt thành công tiếng ỉ ôi của bạn.
"Ngon qúa, ngong gúa, ạnh Fương muôn năm." Đới Thiên Vũ ngậm chân gà, cuối cùng cũng nín , ăn híp cả mắt.
Lại còn thời gian rảnh rỗi chào hỏi bố Phương Thương đang bận rộn.
"Chú Phương, chú xào rau ngon tuyệt cú mèo, là ăn ngay. Hèn chi ai cũng khen ngon. Ơ, dì Ngô ơi, mấy ngày gặp mà dì trẻ hẳn , cứ ngỡ như chị ruột của con ."
"Chà chà, cái miệng dẻo kẹo." Ngô Hân tiện tay gắp một miếng thịt đầu lợn nạc mỡ xen lẫn trông hấp dẫn nhất cho bé.
Đới Thiên Vũ một tay cầm chân gà, một tay cầm miếng thịt, ăn ngấu nghiến, mặt dính đầy mỡ.
Đợi Đới Thiên Vũ ăn xong, nhớ bố bạn vẫn đang đợi bên ngoài, Phương Thương lấy một cái túi đưa cho Đới Thiên Vũ.
"Nè, phần cho hai cái đùi gà bự chảng, tớ chơi sộp ?"
Đới Thiên Vũ mở túi , thấy hai cái đùi gà to bự và một bịch chân gà, m.á.u nóng sục sôi trong . Cậu bé bắt chước các nhân vật trong phim truyền hình, quỳ một gối, chắp tay với Phương Thương.
"Đa tạ Thương, ân tình tiểu xin ghi lòng tạc , mai nhất định sẽ xả đền đáp, quyết quên ân nghĩa ban tặng đồ kho của ."
"Biến, biến, chỗ khác, rảnh thì bớt xem phim kiếm hiệp ."
Đới Thiên Vũ cầm túi đồ kho chạy đến chỗ bố, mở túi , bố bé thấy cả đùi gà và chân gà liền sang hỏi thực khách đang cạnh giá cả của món đồ kho. Ông chen quầy tính tiền, quét mã thanh toán mặc kệ tiếng gọi của Phương Thương và trong bếp, cầm đồ kho co giò chạy thẳng.
Nhiều thực khách chứng kiến cảnh Đới Thiên Vũ bếp mà ghen tị đỏ mắt, ngay cả Triệu Ngân cũng ngoại lệ.
Khó khăn lắm mới đợi đến thứ sáu, đưa chú Chung đến ăn cơm tại quán A Quân. Hương vị đồ kho hôm nay quá hấp dẫn, bước cửa, chẳng cần bảng đen cũng đoán hôm nay bán món gì.
Để thưởng thức bữa tối ngon lành sớm một chút, dặn chú Chung sắp xếp công việc trong bếp cho thỏa, dám chậm trễ giây phút nào, ai ngờ cuối cùng vẫn bốc cuối.
Trong lúc chờ đợi, ung dung đón con trai, chẳng hề vội vã. Đón xong về quán chờ tiếp.
Nhìn đứa con trai ngốc nghếch đang chổng m.ô.n.g gặm kem, liếc Đới Thiên Vũ rời , Triệu Ngân thở dài thườn thượt: "Con xem kìa, nhỏ xíu dùng quan hệ để mua đồ ăn lớn xếp hàng mòn cả giày còn mua . Bố mới hưởng sái tí hào quang của con đây."
Con trai ngơ ngác: "Bố , là thế hệ giàu đầu tiên, lẽ bố tự nỗ lực chứ? Chuyện xây dựng mạng lưới quan hệ là phần việc của bố. Còn con là thiếu gia đời thứ hai, định sẵn là sẽ sống một đời an nhàn cơ nghiệp do bố gây dựng cơ mà."