Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 86: Lại khóc một người nữa

Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày nào chú Chung cũng ông chủ ca tụng món canh cá diếc và rau trộn, tai sắp mọc kén đến nơi , nên ông cực kỳ tò mò tay nghề của học sinh tiểu học lợi hại cỡ nào.

Ông ăn thịt đầu lợn mà chọn chân gà. Với đồ kho, loại xương bao giờ cũng đòi hỏi kỹ thuật cao hơn loại xương. Ông xem cái chân gà tẩm ướp .

Phải công nhận, ngoại hình của cái chân gà quá xuất sắc. Toàn bộ từ xuống phủ một màu đỏ óng ánh, chân gà loại xịn nên thịt dày. Nhờ ninh kỹ ngấm đẫm nước dùng, phần thịt căng mọng, núng nính ôm sát lấy khúc xương.

Nhìn qua thôi cũng đủ cảm giác chỉ cần chạm nhẹ là thịt sẽ tự rụng xuống, kích thích nhe nanh x.é to.ạc lớp thịt đưa miệng.

Chất keo dẻo dẻo đọng giữa các kẽ ngón chân ánh lên màu hổ phách trong veo, mùi hương thoang thoảng của gia vị hầm cứ liên tục tỏa . Nhìn mà xem, chú Chung vô thức nuốt nước bọt cái ực, giật nhận suýt nữa thì nước miếng trào mép.

Mang theo một bụng tò mò tột độ, ông đưa cái chân gà lên miệng c.ắ.n một miếng. Tưởng rằng sẽ dùng sức c.ắ.n xé như những loại chân gà bình thường, ai dè chỉ cần rứt nhẹ một cái, tảng thịt lớn trượt khỏi khúc xương, kéo theo cả mảng gân dẻo quẹo.

Khi đầu lưỡi chạm miếng thịt, ngay lập tức, vô vàn hương vị mặn, ngọt, thơm, đậm đà cùng lúc bùng nổ các gai vị giác.

Lúc đầu là cảm giác mãnh liệt xộc thẳng xuống cuống họng, nhưng càng nhai, mùi thơm càng xâm chiếm tâm trí, trong đầu như chỉ còn sót duy nhất chữ "Thơm".

Đừng tưởng thịt róc xương dễ dàng như thì sẽ nát bấy nhão nhoét. Chẳng vị đầu bếp khống chế lửa kiểu gì mà thịt tuy dễ róc xương nhưng vẫn giữ độ mềm dẻo tuyệt vời, nhai sâu trong, sự đàn hồi của gân vẫn nhảy nhót sống động trong khoang miệng.

Khi răng c.ắ.n nát khớp nối đầy gân sụn, thứ nước sốt đặc biệt giấu kín trong tủy xương bắt đầu trào . Ông vội vàng mút mạnh, vì quá ngon nên nhai nát cả xương nuốt luôn xuống bụng.

Chú Chung mê hoặc bởi hương vị , đôi đũa cứ gắp lấy gắp để chân gà đưa miệng ngừng nghỉ.

"Thế nào chú Chung, chú thấy mùi vị chứ?"

Câu còn hỏi ? Bất kỳ đầu bếp nào đến đây cũng bái phục chịu thua thôi.

Chú Chung gật đầu lia lịa, trong miệng vẫn đang gặm chân gà, chẳng còn tâm trí chuyện.

Chỉ là, hiểu gặm chân gà, ông nhớ về những ngày tháng theo sư phụ học nghề. Hương vị đồ kho , ngon đến mức khiến ông liên tưởng tới đầu tiên nếm món ăn do chính tay sư phụ .

Vị ngon đến kinh ngạc, vương vấn mãi quên. Lần đó, ông thề với lòng nhất định trở thành một đầu bếp xuất chúng, ca ngợi.

Ăn xong chân gà, ông chuyển sang thịt đầu lợn. Mặc dù chung một nồi nước dùng, nhưng thịt đầu lợn và chân gà mang đến hai trải nghiệm khác biệt. Một bên là món ăn chơi, nhâm nhi từ từ để thưởng thức, còn bên mang đến khoái cảm tuyệt vời khi c.ắ.n ngập răng miếng thịt to bản, món khoái khẩu của cánh đàn ông. Cắn một miếng thịt đầu lợn thơm lừng, ực thêm ngụm bia lạnh buốt, chú Chung thở hắt một tiếng thỏa mãn tột cùng.

Đến quán nhậu ăn cơm, thể chỉ ăn mỗi đồ kho, Triệu Ngân còn gọi thêm cơm trắng và rau xào. Hôm nay thực khách đến ăn tại quán hầu hết đều gọi đồ kho, ai cũng mua rõ nhiều, thậm chí gọi thêm bất kỳ món xào nào.

Để giúp ăn cơm dễ trôi hơn, khi bưng cơm lên, Phương Quân thường chan thêm một muỗng nước sốt. Thứ nước sốt đậm đặc, thơm nức mũi chan với cơm trắng là một cực phẩm, chẳng cần thức ăn cũng thể đ.á.n.h bay nửa bát cơm.

Cả ba vốn dĩ đói meo, lúc đầu còn trò chuyện dăm ba câu, giờ thì cắm cúi ăn lấy ăn để, hóa thành những "thực thần" chính hiệu.

Đánh bay quá nửa bát cơm, đồ kho cũng vơi kha khá, bụng bắt đầu lưng lửng, chú Chung mới rảnh rang chuyện tiếp. Đang định tâm sự với ông chủ về những cảm nhận sâu sắc từ món đồ kho , đột nhiên ông nghĩ điều gì đó, sắc mặt đổi, cả cứng đờ.

"Ông chủ, xem, món đồ kho thực sự là do một đứa học sinh tiểu học ?"

Triệu Ngân thấy khó hiểu: " thế, ngày nào chẳng lải nhải với chú, chú cũng chuyện đó mà, còn xem cả video bố thằng bé nấu ăn app nữa cơ mà."

Anh còn hất cằm về phía nhà bếp: "Kìa, tiểu đầu bếp của chúng đang ở trong đó kìa, chú là thấy ngay. Món canh súp hầm lu của thằng bé cũng là tuyệt chiêu đấy, tiếc là dạo bán, chứ chú uống thử về cải tiến món canh tủ của xem ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-86-lai-khoc-mot-nguoi-nua.html.]

Chú Chung đầu Phương Thương một cái , đưa hai bàn tay lên ngắm nghía. Năm nay ông cũng năm mươi , tay chân còn linh hoạt như xưa nữa .

Ông cúi xuống đĩa đồ kho mặt, gương mặt cảm xúc gắp một lát thịt đầu lợn bỏ miệng. Chẳng hiểu , hình ảnh những năm tháng ròng rã, dầm sương dãi nắng, mệt mỏi học nấu ăn cùng sư phụ hiện về.

Sư phụ từng ông năng khiếu, là t.ử kém cỏi nhất mà ông từng nhận. Nghe , ông càng nỗ lực hơn, mỗi ngày chỉ riêng việc luyện tập kỹ năng cơ bản cũng mất hơn mười tiếng đồng hồ, từ tinh mơ gà gáy bếp, đến tận khuya mới nghỉ ngơi.

Trời phụ công, một năm , sự cố gắng của ông sư phụ cảm động, truyền dạy bí kíp tuyệt kỹ cuối cùng. Vậy mà giờ đây, khi nếm thử món ăn của một bé mười tuổi, ông mới thấm thía tại sư phụ chê ông kém cỏi đến thế.

Ông thậm chí còn bằng một đứa học sinh tiểu học, ông mất mặt sư phụ .

Một đàn ông năm mươi tuổi, lóc sụt sùi, nước mắt tèm lem chẳng màng giữ hình tượng. Tiếng thê lương não nề vang lên giữa lúc đồ kho bán hết, gian trong quán đang tĩnh lặng vì ai nấy đều tập trung ăn uống. Tất cả đồng loạt đầu .

Phương Thương sực nhớ tới cái kỹ năng nhận , bỗng thấy ngượng ngùng. Nấu ăn ngon đến mức phát thì cũng ngại thật.

"Ấy, chú Chung, chú thế?" Triệu Ngân giật phắt dậy.

Ngược với sự hốt hoảng của bố, con trai cạnh thấy hai lớn đang mải chú ý chuyện khác, liền lẳng lặng kéo đĩa thịt đầu lợn xa tầm tay gần , gắp sạch sành sanh năm miếng cuối cùng bát nhanh tay lấy cơm lấp lên che giấu.

Chú Chung rằng, chỉ nức nở.

Lúc , ông cũng quên lôi từ đống cơm của thiếu gia một miếng thịt đầu lợn nhét miệng. Hành động khiến nhóc ngớ , nghiêm túc nghi ngờ ông già đang troll .

Trái , thực khách xung quanh thấy chú Chung lóc thì chẳng hề kinh ngạc, mà còn bày vẻ mặt "Chuyện thường ở huyện".

"Chà, một nữa kìa."

"Lần thấy khách là từ hồi nảo hồi nao nhỉ."

"Đồ ăn của ông chủ nhỏ ngon quá mà, hạnh phúc luôn."

" thì thích hơn, mỗi ăn món của ông chủ nhỏ, thể vui vẻ suốt cả tuần liền."

Triệu Ngân tinh ý nhận điểm mấu chốt trong lời của .

"Tại dùng từ 'Lại'?"

"Vì đây cũng khách ăn xong thấy ngon quá, òa một trận đời. Anh đừng ngạc nhiên, họ chỉ đang trong hạnh phúc thôi."

Triệu Ngân "À" một tiếng, ngờ bếp trưởng nhà đa sầu đa cảm đến .

Chỉ chú Chung mới hiểu vì . Hóa , sự nỗ lực khi thiên phú bẩm sinh quả thực chẳng đáng một xu. Một đàn ông trung niên như ông, trải qua muôn vàn gian khổ mới học nghề, từ lúc bắt đầu từng dám lơ là một giây phút nào, mới leo lên vị trí bếp trưởng.

Đã , ông vẫn thường xuyên nếm thử món của khác để cải thiện hương vị món ăn của .

Gắn bó với nghề bếp nửa đời , mà tay nghề còn thua cả một đứa học sinh tiểu học.

Hu hu, sư phụ, t.ử với !

 

Loading...