Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 87: Bếp trưởng đòi "nhảy việc"
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chú Chung thút thít, nhai ngồm ngoàm, tốc độ ăn chẳng chậm tí nào. Tay trái ông cầm khăn giấy quẹt nước mắt mỗi khi rảnh rỗi giữa những lúc nhai thức ăn, đúng là ăn nhịp nhàng chệch nhịp nào.
Triệu Ngân thì thấy bình thường, nhưng con trai thì nhịn nổi nữa.
"Chú Chung, chú đang cơ mà? Sao còn giành chân gà với cháu."
Chú Chung nức nở đáp: "Ai bảo thì ăn chân gà, chú đang dùng mỹ thực để xoa dịu tâm hồn bé nhỏ tổn thương đây."
Cậu nhóc 12 tuổi sự trơ trẽn của lớn cho á khẩu.
Ăn no nê xong, nước mắt chú Chung cũng ngừng rơi, nhưng đôi mắt vẫn còn hoe đỏ. Ông cái đĩa sạch bong kiêm luôn công dụng "rửa bát" của , nghĩ đến kỹ năng nấu nướng rèn luyện suốt ba mươi năm, chợt cảm thấy phế vật thể tả.
Sau một hồi tự soi xét bản , chú Chung đưa một quyết định. Ông dậy tiến thẳng về phía cửa sổ nhỏ của nhà bếp.
Bàn của chú Chung đến muộn, cộng thêm việc nhiều mua đồ kho xong gói mang về nên giờ trong quán cũng thưa khách.
Nhà bếp cũng rảnh rang, Phương Quân và cô Trần đang dọn dẹp, chẳng thấy bóng dáng vị thần bếp nhí siêu đẳng .
Chú Chung sang hỏi Ngô Hân đang ở quầy thu ngân: "Bà chủ ơi, thần bếp nhí nhà chị ?"
Ngô Hân chỉ tay lên lầu, đáp: "Thằng bé mang hai tờ đề thi về, đang bài tập đó ."
Nghe xong, chú Chung bỗng thấy buồn . Cảm giác giống như sư phụ mắng cho một trận té tát vì tội ngu dốt khiếu nấu nướng, lưng thì thấy sư phụ đang quỳ gối xin sư nương .
Không , thần bếp dù gì vẫn là học sinh tiểu học, bài tập là chuyện hiển nhiên.
Ông mím môi nhịn : "Thằng bé nấu ăn giỏi quá, y hệt như sư phụ của , thể gặp bé một lát ?"
"Chuyện ..." Ngô Hân vẻ lưỡng lự.
"Xin bà chủ đấy, thật sự ngưỡng mộ bé. Chị , cũng là nghề bếp, gặp một tài năng hiếm như , chẳng khác nào mấy cô trẻ gặp idol Lưu Đức Hoa , phấn khích vô cùng. đảm bảo sẽ phiền việc học của bé ."
Gặp như gặp Lưu Đức Hoa á? Có cần quá lên thế ?
Ngô Hân thể đồng cảm nổi, vì cô là đầu bếp.
Đang định từ chối thì chú Chung quả là may mắn, đúng lúc Phương Thương xuống lầu lấy dưa hấu lạnh. Cầu thang lên lầu hai thông thẳng sảnh quán.
Phương Thương ló mặt xuống, chú Chung phi như bay tới mặt . Định đưa tay bắt thì sực nhớ gặm chân gà, tuy lau giấy nhưng vẫn còn mỡ?
Ông vội vàng chùi tay quần áo mấy cái, mới rụt rè giơ tay , ánh mắt ánh lên sự cuồng nhiệt.
"Xin chào thần bếp nhí, là fan hâm mộ của . Cậu nấu ăn giỏi quá, từng thấy ai nấu ngon như , thật sự là đỉnh của chóp, thể vinh hạnh bắt tay ?"
Bình thường Phương Thương chỉ bọn bạn cùng lớp bằng ánh mắt cuồng nhiệt như , ngờ nay cả ông chú luống tuổi cũng như thế. Nói gì thì , trong lòng cũng thấy tự đắc đôi chút.
tâm hồn vốn là của một trưởng thành, liền chìa tay đáp cái bắt tay của ông chú: "Chú quá khen ạ, cháu cũng lợi hại như chú , chỉ là chút chút năng khiếu thôi."
"Thế gọi là một chút ."
Trong thâm tâm chú Chung, khả năng đồ kho của học sinh tiểu học vượt qua cả thầy vĩ đại của ông. Ông hết lời khen ngợi Phương Thương, càng khen càng kích động, đột nhiên "bịch" một cái quỳ sụp xuống mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-87-bep-truong-doi-nhay-viec.html.]
"Ối giời ơi, chú cái trò gì thế?"
Phương Thương nhảy cẫng lên lùi với tốc độ ánh sáng. Ngô Hân bên cạnh cũng hú vía, vội chạy tới đỡ chú Chung dậy.
Triệu Ngân thì ngơ ngác, lúc nãy mới thanh niên quỳ gối xin miếng thịt, giờ đến lượt đầu bếp trưởng nhà quỳ khác ?
Máu nóng lâu ngày nguội lạnh trong chú Chung bỗng sôi sục trở . Đã quỳ thì gì mà ngại nữa, ông chắp hai tay , cung kính thưa:
"Thần bếp nhí, xin hãy nhận đồ , học cách đồ kho của ."
Lúc Phương Thương lách lưng chú Chung. Tiếng ồn ào cũng Phương Quân trong bếp chạy xem.
"Thật ngại quá, cháu chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, việc chính là học hành, nấu ăn chỉ là sở thích lúc rảnh rỗi thôi, cháu ý định nhận đồ . Chú mau lên , quỳ thế khó chuyện lắm, chú mà lên là cháu ngoài chuyện với chú đấy."
" thưa , con trai nấu ăn là nhờ năng khiếu bẩm sinh, cũng từng dạy nó ngày nào. Nó thích ăn gì thì tự mày mò vài là , tự học cả đấy. Thế thì mà dạy , sợ là học cũng chẳng xong. Anh mau lên , đừng dọa thằng bé."
" , chú lên ."
Chú Chung cũng nhận hành động của đường đột bèn dậy.
Ông chỉ học "vài chiêu" của Phương Thương, đồ kho ngon như chắc chắn bí kíp, nếu thành tâm quỳ gối bái sư thì chịu truyền dạy.
Nếu là trưởng thành thì việc bái sư diễn như thế là chuẩn bài, nhưng đối với một đứa bé mười tuổi, thì cái sự quỳ lạy chỉ mang cơn hoảng hốt chứ chẳng sự bất ngờ nào cả.
Ông mạnh dạn bày tỏ nguyện vọng bái sư một cách chân thành, hề ý bông đùa.
Tay nghề của ông trong giới đầu bếp cũng má, nếu chức vụ bếp trưởng. " má" cũng chỉ đến , vẫn còn cách xa mức thượng thừa.
Ông linh cảm rằng, nếu bái một cao nhân như Phương Thương thầy, tay nghề dậm chân tại chỗ của ông chắc chắn sẽ bước đột phá ngoạn mục.
Ông thậm chí chuẩn sẵn tiền học phí, chỉ cần Phương Thương gật đầu, ông sẽ chuyển khoản ngay lập tức và ngày mai đến trình diện.
"Rất tiếc là ý định nhận đồ , hơn nữa việc nấu nướng của chỉ theo cảm tính, khi nào thèm món gì thì nấu món nấy, cũng rốt cuộc nấu những gì ."
Phương Thương thẳng thừng từ chối. Thấy còn hi vọng, chú Chung đành từ bỏ ý định bái sư, nhưng chớp mắt ông nghĩ một chiêu khác.
"Hay là để đến phụ giúp ở quán của nhé. là bếp trưởng nhà hàng Chu Phượng Lâu phố Tây Hà, khả năng chuẩn thực phẩm và nấu nướng của cũng khá lắm. Nếu phụ bếp, lúc nấu nướng thể giúp việc lặt vặt, chỉ cần chỉ điểm cho một chút là ."
"Phụt... khụ khụ..." Triệu Ngân đang tu ngụm bia lạnh, câu liền phun thẳng mặt con trai, ho sặc sụa.
Anh đực mặt .
Mục đích hôm nay đưa bếp trưởng đến đây là để ổng học hỏi và xem "chôm" tay nghề nấu nướng ho của , kết quả là ổng đòi nhảy việc, một mực đòi bái thầy, thành công còn chui luôn bếp nhà nữa chứ.
Đây đúng là minh họa sinh động cho câu "đánh thì xin gia nhập".
Nấu ăn ngon bằng, ăn cắp bí kíp xong, thế là bỏ sếp theo ? Thế ?
Đó là bếp trưởng của nhà hàng đấy! Bếp trưởng mà nhảy việc thì ai món tủ, nhà hàng của sống ?