Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 88: Đồ ác độc!
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:19
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện đó càng , quán ăn nhỏ như chúng tiền mà thuê nổi một đầu bếp lớn như , vả chúng cũng chẳng cần thêm đầu bếp nữa, một đầu bếp chính, cộng thêm đứa con trai thi thoảng thích trổ tài là đủ ."
Phương Quân tiếp tục thẳng thừng từ chối, Phương Thương bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.
Quán nhậu bé tẹo thì cần gì mời bếp trưởng nhà hàng lớn đến gì, đến việc đủ tiền trả lương , mà vấn đề cốt lõi là hề cần thiết.
Thường ngày chỉ xào nấu vài món ăn, một Phương Quân là thừa sức cân hết, mời thêm đầu bếp lớn về gì, chỉ tổ tốn tiền vô ích.
Bị từ chối thứ hai, vẻ mặt chú Chung buồn thiu, ông Phương Thương một nữa, buông tiếng thở dài thườn thượt.
"Xem đời vô duyên , mới mười tuổi, đợi đến lúc hai mươi tuổi chủ, ngoài sáu mươi. Lúc đó tuổi cao sức yếu, trí nhớ cũng kém cỏi, đến việc học trò, mà chỉ xin phụ bếp chắc cũng chê tay run lóng ngóng."
"Hầy, sinh sinh, sinh già, tiếc , tiếc ..."
Này chú, đang yên đang lành tự nhiên thơ gì, chú chắc chắn bài thơ hợp cảnh ? Sao tự nhiên chuyển sang chế độ sến súa thế , cháu nên suy nghĩ xem câu thể hiện tình cảm gì của tác giả , nỗi nhớ quê hương chăng?
Đầu óc Phương Thương như một mớ bòng bong, ngượng ngùng giấu mặt .
Chú Chung cứ một bước ngoái đầu ba mới về đến chỗ . Triệu Ngân lúc cũng hết tâm trạng ăn uống, vốn định gói mang về nhưng thấy con trai vét sạch sành sanh chiếc đĩa, đành một tay lôi con, tay lôi bếp trưởng tháo chạy khỏi quán nhậu A Quân cứ như thể đang chạy trối c.h.ế.t.
Nán thêm chút nữa, sợ bếp trưởng của "bốc " mất.
Anh rằng, dắt bếp trưởng đến đây ăn, ông cũng sợ mất "chủ xị" của y như thế .
là cùng một nhà hàng, mạch suy nghĩ cũng y hệt .
Thấy họ , cả ba nhà Phương Thương đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều lùi một bước, đưa tay vỗ ngực, rõ ràng là dọa cho một phen hết hồn. Cũng thôi, tự nhiên một ngoài năm mươi tuổi quỳ sụp chân, ai mà hú vía cơ chứ.
Vài giây , Ngô Hân phá lên , khẽ hích cùi chỏ Phương Quân.
"Lão Phương, thấy con trai giỏi , bếp trưởng nhà hàng lớn còn bái nó sư phụ kìa, đủ hiểu tay nghề của nó cỡ nào. cứ yên tâm, nếu con trai truyền nghề, chắc chắn sẽ là đầu tiên, dù cũng là bố nó, dạy ai chứ dạy bố ."
Cô hắng giọng, trêu chọc: "Em xin tuyên bố, từ nay chính là đại t.ử khai sơn của con trai, đồ đầu tiên đó, vui , bất ngờ ?"
Cái gì, bảo đại t.ử khai sơn của con trai á? Lại còn đồ đầu tiên?
Trên đời gì chuyện bố đồ của con, đúng là ngược đời.
Phương Quân phắt lườm Phương Thương.
"Thằng ranh con, mày đắc ý lắm đúng ?"
Cảm thấy tình hình , Phương Thương kịp chuồn thì tóm cổ, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, lúc đứa nào gật đầu thì đích thị là kẻ ngốc.
"Rõ ràng mày đang đắc ý, mặt mày còn đang tươi roi rói kìa."
Phương Quân hừ lạnh: “Làm bài tập xong ? Bài tập cuối tuần xong ? Biết tại về nhà là "go home" mà học là "go to school" ? Cái gì cũng mà đòi sư phụ tao , tin tao gọi điện mách ông nội, bảo mày bắt nạt con trai ông ?"
Phương Thương: ...
Cạn lời, bắt đầu phản bác từ , nhóc đành ôm quả dưa hấu lạnh chuồn lẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-88-do-ac-doc.html.]
Khách khứa về hết, hai vợ chồng Phương Quân vất vả cả ngày vội vàng kéo cửa cuốn, khóa cửa cẩn thận để nghỉ ngơi, họ cắt thêm ít dưa hấu lạnh mang lên lầu.
Phương Quân cũng phần một ít chân gà, xếp gọn đĩa, ân cần với Ngô Hân: "Vợ ơi, em thích ăn nên cố ý chừa đấy, hai vợ chồng ăn nhâm nhi, tiện thể cày phim luôn."
Buổi chiều tuy ăn ít đồ kho, nhưng bận bịu chạy tới chạy lui, giờ Ngô Hân cũng thấy đói. Nhìn đĩa chân gà đầy ắp, cô tươi hớn hở, bưng đĩa chân gà hớn hở theo Phương Quân lên lầu.
Chỉ một tiếng tạch, đèn cửa tắt phụt, biển hiệu cũng chìm trong bóng tối, xung quanh nhanh chóng trở vẻ tĩnh mịch.
Tại nhà Triệu Ngân, ấm Tiểu Triệu chẳng tận hưởng niềm vui cuối tuần, đó đang sụt sùi chép phạt.
Bố phán rằng, nhóc mới mười hai tuổi đầu mà buông xuôi quá sớm, cần uốn nắn tư tưởng. Thế là hình phạt đưa : chép câu "Trời luôn chuyển động, quân t.ử ngừng nỗ lực vươn lên" một trăm khi ngủ.
Trời đất ơi, một trăm , lớn đúng là ác quỷ.
Chung nỗi niềm khó chịu với Tiểu Triệu còn cảnh sát giao thông Hướng Tiểu Hoa. Đi quần quật cả ngày, trời thì nóng nực, phơi mặt ngoài đường nhiệm vụ cứ như một con ch.ó thui.
Đáng lẽ tối về nhà bật điều hòa mát rượi chăn ấm nệm êm ngủ ngon giấc, mà xuống giường trằn trọc thao thức, mất ngủ luôn.
Gối cũng êm, giường cũng êm, cái cổ cũng bắt đầu rên rỉ, hễ nhắm mắt là hình ảnh ban ngày cứ lởn vởn trong đầu.
Mọi chuyện khác đều quên sạch, chỉ nhớ khoảnh khắc ánh nắng mặt trời chói chang, miếng thịt tay cảnh sát đặc nhiệm dí miệng lấp lánh màu vàng pha đỏ tía, đến nao lòng, mùi hương thoang thoảng mơn man đầu mũi.
Ngay đó là mùi vị tuyệt hảo bùng nổ trong khoang miệng.
Ôi cái mùi thơm mới diệu kỳ ! Mặn mà, đậm đà, vị cay xé lưỡi nhưng mất vị tươi ngon. Từng thớ thịt đầu lợn mềm rục, ngấm gia vị đến từng centimet, cảm giác như tan ngay đầu lưỡi, chẳng cần nhai nhiều, chỉ c.ắ.n nhẹ một cái, lưỡi đẩy lên vòm miệng là thịt vỡ tan.
Đầu lưỡi khẽ cuộn tròn, miếng thịt trôi tuột xuống họng, để vị ngọt thanh khác lạ đọng nơi cuống họng, thoang thoảng mùi hương thảo mộc đặc biệt, ngon tả xiết. Hương vị lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận dày, thở một cũng thấy thơm tho.
"Ực..." Nước bọt tứa đầy khoang miệng.
Hướng Tiểu Hoa chiều nay mới ăn lưng lửng bụng, giờ thấy cồn cào đói. Anh lục đục xuống bếp tìm đồ ăn, cũng nhiều món ngon lắm, nào là cơm canh còn thừa, sườn xào chua ngọt, súp xương hầm...
Bình thường mấy món thích lắm, nhưng hôm nay nuốt trôi, dù bụng sôi sùng sục cũng ăn nổi. Tâm trí chỉ khao khát nếm hương vị tuyệt vời của món thịt đầu lợn đó.
Liếc đồng hồ, 11 rưỡi đêm, tặc lưỡi xuống đường, chạy chợ đêm mua nửa cân thịt đầu lợn về nhà.
Vội vàng gắp một miếng đưa miệng, ngay giây tiếp theo Hướng Tiểu Hoa gào lên đau khổ.
"Đều là thịt kho, tại mùi vị khác một trời một vực thế ?"
Anh kén ăn, thậm chí còn khá dễ nuôi, bố khen dễ nuôi, nấu gì cũng ăn tì tì.
Thế nhưng hôm nay, miếng thịt đầu lợn nuốt trôi.
Cũng thôi, từng thưởng thức món cực phẩm , giờ ăn cùng một món nhưng hương vị thì tệ hại khác xa, ai mà nuốt cho nổi, trừ phi bỏ đói ba ngày, còn chỉ nước nhổ .
Hướng Tiểu Hoa cố nuốt mấy , những giải tỏa cơn thèm, mà miếng thịt dở tệ càng thôi thúc nhớ nhung hương vị cũ.
Anh ôm chăn lăn lộn giường, bực dọc nguôi.
"Cái tên cảnh sát đặc nhiệm c.h.ế.t tiệt, độc ác thôi, chỉ bắt đăng bài lên vòng bạn bè mà định thèm c.h.ế.t . Đừng để gặp , nếu chỉ bắt đăng vòng bạn bè, mà còn gom đủ một trăm lượt thích mới tha."