Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 9: Mùi vị này không đúng!
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:15
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là đầu tiên kể từ ngày ở nhà máy, bộc lộ cảm xúc rõ ràng đến thế.
Hà Nam cũng tự nhận hôm nay tâm trạng , khác hẳn ngày thường. Dù thì tâm trạng cũng là thật, lý gì cố tình nhăn nhó để tỏ vẻ trầm tư.
Hoàn cần thiết .
"Không , , tại hôm qua ăn ở một quán ngon lắm, hợp khẩu vị nên tâm trạng mới lên thế ."
Nghe chuyện để buôn dưa lê, đều dỏng tai lên hóng.
Nghe xong lý do, ai nấy đều ồ lên ngạc nhiên.
Cái tên Hà Nam mà cũng ăn nhà hàng một cơ !
"Quán nào thế? Cậu vốn chẳng mấy quan tâm đến chuyện ăn uống, khen ngon thì chắc chắn là ngon tuyệt cú mèo ."
"Trùng hợp ghê, sếp bảo nay buổi liên hoan, tụi chọn quán ."
"Được đấy, đấy."
Nghe hùa , Hà Nam vội vàng xua tay: "Chuyện là... thấy ngon, nhưng chắc thích ."
Khẩu vị vốn là chuyện cá nhân. Anh thấy ngon là bởi vì món ăn đó mang hương vị giống hệt từng nấu.
Còn nếu bảo ngon đến mức xuất sắc thì cũng tới mức đó.
"Không , thời buổi quán ăn bên ngoài gì đặc sắc lắm , nhà hàng nào cũng cảm giác xêm xêm hết."
"Chuẩn đấy, hôm con gái mới lãnh lương, dẫn ăn món Tây, cái thứ đó ăn còn chẳng ngon bằng nấu ở nhà."
"Ha ha ha ha, bác hiểu , ăn món Tây ăn cái khí, cái sự sang chảnh, bác hiểu !"
"Quyết định nhé, lát nữa báo sếp."
Hà Nam việc tại một nhà máy sản xuất đồ nhựa. Công nhân ở đây việc quá vất vả, nên chuyện trò chuyện là điều hết sức bình thường.
Chỉ là bình thường Hà Nam khá ít .
Hôm nay bắt chuyện nhiều hơn vài câu.
Anh vốn ăn vụng về, chẳng giải thích thế nào. Nhìn đồng nghiệp chỉ bằng vài ba câu chốt hạ chuyện, há miệng định gì đó nhưng ngậm miệng .
Đến tối, khi cả nhóm dẫn tới cửa quán ăn A Quân, tâm trạng háo hức của bỗng chốc tụt dốc phanh.
lầm quá!
Biết thế chẳng tin khẩu vị của Hà Nam.
Cứ tưởng một kẻ cạy miệng nửa chữ như Hà Nam mà khen ngợi đến thì quán ăn đó sang trọng, đồ ăn ngon xuất sắc lắm cơ.
Ai ngờ chỉ là cái quán bình dân chân khu chung cư nhà .
Ngược , ông chủ dẫn đầu thì tươi như hoa.
Vỗ vai Hà Nam đầy vẻ tán thưởng, thanh niên việc phết, giúp ông tiết kiệm ối tiền.
Thế là cả nhóm kéo ở chiếc bàn tròn lớn sâu bên trong quán.
"Hình như thiếu chỗ , để lấy thêm hai cái ghế."
Bàn tròn lớn chứa mười , Ngô Hân đếm thấy thiếu ghế, lập tức chạy kho lấy thêm hai cái, đó mang menu và bình nước .
Chỉ là một bình lúa mạch bình dân.
Cô cũng nhận Hà Nam trong nhóm đó.
Là hôm qua ăn món ăn con trai cô nấu đến mức bật .
Thì là khách quen !
Ông chủ nhà máy đưa menu cho Hà Nam.
"Quán là do giới thiệu, cứ chọn món , xem món gì ngon. Sau đó cứ truyền menu cho , ai thích ăn gì thì cứ thoải mái gọi nhé."
Nếu mà ở nhà hàng sang trọng, ông chủ đời nào dám hào phóng cho nhân viên tự do gọi món.
Chẳng khác nào tự c.ắ.t c.ổ .
ở cái quán bình dân , ăn thả cửa cũng chỉ mất một, hai nghìn tệ là cùng, thậm chí còn tới.
Thế nên ông chủ hôm nay tỏ vô cùng hào phóng.
Hôm nay tan học, Phương Thương vẫn phụ giúp trong bếp.
từ khi xào hai món hôm qua, còn động bếp nữa.
Bố bảo món xào khó nuốt quá, thể mang cho khách ăn . Nếu thật sự nấu, thì xào một, hai món cho nhà ăn thôi.
Phương Thương đành chịu thua.
Dù thì lời bố cũng chẳng sai.
xào đồ ăn, điểm kinh nghiệm tăng chậm rì rì.
Xem vẫn nghĩ cách đổi một công thức món ăn nào đó , học xong, sẽ đủ tư cách bếp, bố cũng lý do gì để cản. Có như , điểm kinh nghiệm mới tăng nhanh .
"Bàn tròn lớn khách , đây là menu."
Ngô Hân đưa tờ menu ghi chép cẩn thận qua cửa sổ phòng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-9-mui-vi-nay-khong-dung.html.]
Phương Quân đỡ lấy xem qua, lập tức tinh thần việc.
"Con trai, thái ít thịt ba chỉ mỏng nhé, cả khoai mỡ nữa. Rửa sạch súp lơ xanh, chần qua đậu tương. Lấy trong tủ lạnh một suất thịt gà chặt sẵn..."
Chưa kịp suy nghĩ gì thêm, Phương Thương sai bảo mòng mòng.
Ngô Hân định phụ một tay, nhưng thấy con trai việc vô cùng tận hưởng nên thôi, chen nữa.
Thực từ đến nay cô vốn ưa chuyện bếp núc, cảm thấy nó mệt mỏi và rườm rà.
Không chỉ chợ, rửa rau, chuẩn nguyên liệu, mà khâu cuối cùng mới là xào nấu.
Chỉ một đĩa rau xào trông vẻ đơn giản nhưng thời gian bỏ và đó hề ít.
Vì thế cô kết hôn với một đầu bếp mở nhà hàng, việc mà cô ghét đều chồng lo, cô chỉ việc phụ trách thu tiền, dọn dẹp và bưng bê đồ ăn.
Không ngờ thằng con đẻ chẳng giống cô tẹo nào, đam mê nấu nướng đến thế.
là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột thì đào hang mà.
Ngô Hân nhẩm trong bụng vài câu quầy thu ngân .
Vị trí thẳng cửa chính, hễ khách là thể nhanh chóng tiếp đón.
"Hà Nam, món ngon mà nhắc tới chính là món trứng xào ớt ?"
Quán bình dân quả thực quá đỗi bình thường.
Thực đơn những món quen thuộc thường ngày, nào là thịt kho tàu, gà kho, gà xào đậu tương, thịt heo xào ớt xanh, thịt lợn luộc xào cay (hồi oa nhục), trứng xào cà chua... những món nhan nhản ở khắp nơi.
Chẳng gì đặc sắc để gọi, cũng chẳng món gì quá thèm thuồng.
Mọi đành tặc lưỡi gọi đại vài món cho hợp khẩu vị.
Hà Nam lẳng lặng gật đầu.
Vốn dĩ mang tâm trạng háo hức tới quán A Quân ăn tối, nhưng khi nhận sự thất vọng của đồng nghiệp, bỗng chốc trở nên trầm lặng.
Mọi cũng chẳng bận tâm, ai bấm điện thoại thì cứ bấm, ai buôn dưa lê thì cứ buôn.
Mãi đến khi đồ ăn dọn lên, cầm đũa gắp thử, thấy hương vị cũng đến nỗi tệ, ăn cũng tạm , thì khí mới rôm rả trở .
"Ái chà, món trứng xào ớt của Hà Nam gọi ."
"Để nếm thử xem nào."
"Ngon ?"
"Cũng , chuẩn vị cơm nhà."
Hà Nam xen giữa đám đông, gắp một miếng trứng xào ớt bỏ miệng.
Anh cảm giác món ăn khác hẳn món hôm qua ăn, chẳng lẽ là do chính tay ông chủ xào?
Không tay nghề của ông chủ giống hệt nhỉ.
Hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn.
Hà Nam chỉ ăn thử một miếng nhận ngay sự khác biệt.
"Không đúng, mùi vị giống như hôm qua."
Trong món ăn , chẳng cảm nhận chút cảm xúc nào. Đơn giản chỉ là một đĩa trứng xào ớt bình thường, hương vị mà bất kỳ quán ăn nào cũng thể .
Chẳng gợi lên chút cảm xúc nào trong .
Hả?
Đồng nghiệp khi nếm thử đồ ăn ở quán bình dân , đều thầm quyết định bao giờ tin lời Hà Nam nữa. Cái chắc từng ăn món ngon nào hồn nên mới thấy một quán ăn bình dân thế là xuất sắc.
Làm cả đám hiểu nhầm.
Nếu thì tối nay kiểu gì cũng bữa ăn ngon lành.
Kết quả ăn một bữa cơm bình dân.
Giờ Hà Nam bảo mùi vị giống, họ mới thấy hứng thú lên một chút.
"Mùi vị đúng ở chỗ nào? Chẳng nhẽ món ăn mùi vị giống thế ?"
Hà Nam như chợt hiểu điều gì đó, lập tức gọi với : "Bà chủ ơi!"
"Dạ, chuyện gì quý khách?"
Ngô Hân đang bưng thức ăn, gọi liền bước tới.
"Món giống hương vị ăn hôm qua, thể đổi sang món do con trai bà ?"
Yêu cầu của Hà Nam Ngô Hân phần ngơ ngác.
Cô lén Hà Nam, đĩa trứng xào ớt rõ ràng trông ngon hơn món con trai cô , bắt đầu thấy hoài nghi về khẩu vị của vị khách .
Hay là vị giác của vấn đề?
"Ý của là... gọi món trứng xào ớt do con trai xào?"
...