Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 91: Chật kín, hoàn toàn không đủ chỗ
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:22
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào giờ nghỉ trưa, quán ăn A Quân đông nghẹt khách, chật chội vô cùng.
Trừ những lấy từ thong thả ăn, những đến đừng là chỗ , ngay cả chỗ để xếp hàng cũng chen chúc . Cái quán ăn nhỏ xíu tưởng chừng như vỡ tung .
Vài cư dân mạng cất công từ xa đến, đến nơi thì đúng giờ cơm trưa. Họ bước xuống xe thấy cảnh tượng cửa thì lập tức dọa cho giật .
Cái quán ăn tung hô rầm rộ mạng chỉ là một quán ăn vỉa hè bình thường, phòng riêng, sảnh ngoài cũng bé tí tẹo.
Bọn họ đừng mong phòng riêng để thưởng thức món ngon, sợ rằng ngay cả chỗ cũng chẳng , xem chỉ còn cách mua mang về.
Đến khi lách trong hỏi mua, mới thứ tự phát hết nhẵn, đừng là mua mang về, đến cửa mua cũng , thế thì còn ăn uống cái nỗi gì!
Trái , một vài cư dân mạng ban đầu vốn bán tín bán nghi, cho rằng mạng tâng bốc quá đà, giống như đang chiêu trò pr nên chỉ định đến xem náo nhiệt chứ chuẩn tâm lý là sẽ ăn. Kết quả bước quán, ngửi thấy mùi thịt kho thơm nức mũi, lập tức hai chân như đóng đinh tại chỗ.
Mùi thơm đến mức chỉ ngửi thôi ứa nước miếng, thì mà dở cơ chứ.
Tuy nhiên, đến khi mua thì phát hiện hết nhẵn.
"Không chứ, mới đến giờ cơm mà hết , cần khoa trương đến mức ?"
"Rất xin quý khách, nhiều đến từ sớm để xếp hàng lấy . Quý khách đến đúng giờ cơm thì trễ , cũng hết."
"Thêm một hai chắc cũng nhỉ, cho thêm một nữa mà, xin cô đấy!"
Ngô Hân bất lực lắc đầu: "Không vấn đề ở thứ tự. ghi bằng tay, nếu thể thì mấy vạn cũng . Vấn đề là nhà bếp chỉ chuẩn ngần thức ăn, dù phát cho quý khách, đến lượt quý khách cũng chẳng còn gì để bán. Nếu quý khách thưởng thức, chiều nay thể đến sớm một chút để lấy ."
Hết cách, các thực khách chỉ đành theo lời khuyên của bà chủ quán, đợi đến chiều sớm lấy . Thế nhưng, điều khiến họ ngờ tới là, buổi tối khách còn đông hơn.
Suy cho cùng thì giờ nghỉ trưa nhiều bận việc, hoặc chỉ nghỉ ngơi ở nhà ngoài. Chỉ buổi tối mới thời gian rảnh rỗi dắt theo gia đình hoặc rủ rê bạn bè cùng ăn uống.
Chính vì , bữa cơm lúc sáu giờ tối còn đông khách hơn cả bữa trưa.
Mới sáu giờ mà quán ăn vỉa hè còn lấy một chỗ trống. Những xếp hàng mua mang về càng lúc càng đông, chen chúc nổ tung cả quán. Khách đông thì nguyên liệu chuẩn nhiều hơn, phát cũng nhiều hơn, đương nhiên quán càng thêm chật chội.
Có nhiều thấy bên trong quán còn chỗ nhúc nhích, đành dứt khoát ngoài cửa đợi.
Giữa trưa hè, dù là sáu giờ chiều nhưng ánh nắng vẫn còn gay gắt. Thế là nhóm bắt đầu giở đủ mánh khóe, khắp nơi để "hưởng ké" máy lạnh. Nào là siêu thị quanh đó, thì quán cà phê Băng Vương nghiễm nhiên trở thành thánh địa tránh nóng lý tưởng nhất.
Ngay cả tiệm ngâm chân massage đầu phố hôm nay cũng chật kín .
Một gói ngâm chân 19 tệ rưỡi, tính còn rẻ hơn cả một cốc cà phê. Nằm khểnh ghế massage, ngâm chân xem tivi cũng là một sự lựa chọn tồi.
Ông chủ tiệm ngâm chân vui như mở cờ trong bụng. Quả nhiên ông đầu óc kinh doanh, nhạy bén nắm bắt lưu lượng khách hai ngày cuối tuần, cuối cùng cũng mang về cho tiệm một đợt doanh thu và độ hot đáng kể.
Tất nhiên, ngoài những chạy tìm chỗ tránh nóng, vẫn những vị khách kiên trì trụ bám trụ, che ô túc trực ngay cửa quán.
Đây mới chỉ là thứ Bảy thôi, đến Chủ nhật thì tình hình buôn bán còn bùng nổ hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-91-chat-kin-hoan-toan-khong-du-cho.html.]
Cả một ngày trời, trong quán ăn lúc nào cũng nhung nhúc chen chúc, ồn ào náo nhiệt. Chỉ hai tiếng nghỉ trưa là quán mới yên tĩnh một chút, còn thì từ đầu đến cuối lúc nào cũng khách túc trực. Dù thịt kho xong, vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Thà là chen chúc bám víu ở cửa sổ nhà bếp để xem Phương Thương kho thịt mà thèm thuồng, chứ nhất quyết chịu rời việc khác. Nói theo cách của họ thì nhiệm vụ duy nhất của hôm nay là ăn thịt kho, còn mấy chuyện khác thì dẹp sang một bên.
Nhìn cái sảnh ngoài ồn ào, hỗn độn chen kẻ đẩy, bao giờ Ngô Hân cảm thấy cái quán ăn nhà bé nhỏ, thiếu thốn đến . Hoàn đủ sức chứa, chút cảm giác như thứ đang rối tung hết cả lên.
Khách đông, phần thịt kho chuẩn cho buổi tối bán càng lúc càng chạy. Mọi khi hơn chín giờ mới bán hết, qua mười giờ quán mới chính thức dọn dẹp xong xuôi.
Riêng Chủ nhật tuần , do thực khách đến sớm, thịt kho xong bắt đầu bán, thế mà chín rưỡi hết sạch bách, kết thúc sớm hơn dự kiến.
Hai ngày cuối tuần ồn ào náo nhiệt cuối cùng cũng khép . Phương Quân mệt lả , bệt xuống ghế, đến cũng chẳng buồn mở miệng. Phải phục vụ chừng khách, chuẩn chừng thịt kho, quả thực khiến ông mệt bở tai. Dù hai dì giúp việc phụ một tay, ông cũng suýt thì gục ngã.
Lúc , Phương Thương đang ung dung mút kem, ánh mắt ông bỗng lóe lên chút tủi trách móc.
Đã là cứ sai bảo tùy thích, thế mà thằng con trai sai bảo thật. Bộ nó tưởng ông bố bằng sắt ?
Muốn mở miệng rầy la vài câu, nhưng sợ con trai giận thèm sai nữa mà tự , lỡ nó mệt quá thì ?
Con mới mười tuổi, chịu hì hục trong bếp lâu như là giỏi lắm , thể tạo áp lực cho nó .
Người cha với tình yêu thương bao la như núi lặng lẽ thở dài trong lòng. Rốt cuộc, vẫn chỉ một ông gánh vác nhọc nhằn.
Ngược , Ngô Hân tràn đầy năng lượng, cạnh hạch toán sổ sách. Dù mệt mỏi nhưng buôn bán thuận lợi, kiếm nhiều tiền mà!
Trừ chi phí nguyên liệu, nhân công, điện nước, tính toán doanh thu hôm nay, khóe miệng bà cứ tự động nhếch lên. Cứ đà , gia đình sẽ nhanh chóng tích lũy một khoản tiền tiết kiệm kha khá. Chỉ điều, một vấn đề cần nghĩ cách giải quyết.
"Hai ngày nay, khách quán ngày càng đông. Nhất là hôm nay, vì đông quá nên vài sợ chiều lấy , ăn trưa xong một lúc là luôn, chỉ để đợi đến hai giờ chiều lấy cho bữa chiều. Gần như cả ngày họ cứ ì trong quán. Đông quá, cảm giác cứ loạn cào cào cả lên. Chắc chúng đổi cách thức kinh doanh thôi."
Ngô Hân dứt lời, Phương Quân lập tức hưởng ứng.
"Hôm nay quả thực quá hỗn loạn. Buổi chiều, những vị khách mới tới rõ tình hình, tưởng tầng hai phòng riêng nên cứ thế ùa hết lên ."
" , quán thì chỉ bằng mà quá đông. Hỗn loạn đến mức chỉ thấy đầu , chẳng ăn gì."
Chủ yếu là vì đồ kho của quán thể mua mang về. Rất nhiều đến mua, nếu chỗ thì mua về ăn. Ngô Hân nghĩ bụng, đằng nào cũng là mua mang về, cần quán nên lượng ghi phát cho khách đặc biệt nhiều.
Để đảm bảo những xếp hàng lấy đều thịt kho ăn, Phương Quân cũng chuẩn nhiều nguyên liệu. Quán thì nhỏ xíu, chen đến nổ tung cũng chẳng gì lạ.
Hai vợ chồng bàn bạc xem thế nào để ảnh hưởng đến thu nhập, giữ cho quán biến thành một mớ hỗn độn. Suy nghĩ hồi lâu vẫn tìm cách giải quyết thỏa đáng.
Trái , Phương Thương cảm thấy vấn đề cực kỳ dễ xử lý.
"Bố , chuyện xử lý dễ ợt mà. Quán loạn là do nhiều đến xếp hàng lấy từ sớm, lấy xong những ở xa lỳ trong quán chịu . Sáng lúc phát , cứ phát một lượt hết sạch lượng của cả ngày luôn là xong chuyện."
"Làm thì nhóm khách nhận cho bữa tối thể yên tâm về nhà, đợi đến giờ tan tầm mới thong thả qua lấy. Từ hai giờ chiều trở sẽ còn cảnh thực khách đến sớm xếp hàng gây ồn ào hỗn loạn nữa."