Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 92: Lại là một ngày thấy con trai quá đỉnh còn mình thì phế
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:23
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không thể thừa nhận, cách của Phương Thương thực sự tuyệt vời.
Phát bộ thứ tự trong một những tránh tình trạng hỗn loạn buổi chiều, mà còn đóng vai trò như một hình thức hạn chế mua hàng "trá hình". Một vài rảnh rỗi, ăn trưa xong xếp hàng lấy cho bữa tối sẽ thể lấy hai nữa. Nhờ , sẽ thêm nhiều thưởng thức món ăn của quán.
Hơn nữa, tuy buổi sáng lúc phát bận rộn một chút, nhưng khi phát xong, sảnh ngoài sẽ còn quá nhiều việc lặt vặt. Ngô Hân thể bếp phụ giúp việc cân đo thức ăn ở quầy.
Đưa giải pháp đầu tiên xong, Phương Thương tiếp tục đưa phương án thứ hai.
"Ở khu vực ô cửa sổ , tháo bớt một tấm kính . Buổi tối khi sảnh trong chật kín, những còn đa là mua mang về. Phía thím Trương phụ trách đón khách và dọn dẹp vệ sinh. Còn thì thể chuyên phụ trách đóng gói đồ mang về ở ô cửa sổ . Như tốc độ phục vụ sẽ đẩy nhanh hơn nữa."
"Cách lắm! Con trai giỏi quá mất." Nghĩ thông suốt những lợi ích mà hai phương án mang , Ngô Hân kích động ôm chầm lấy con trai thơm "chụt" một cái lên má.
"Mẹ gì , con mười tuổi mà còn coi như trẻ con." Phương Thương vội vàng vùng khỏi vòng tay .
"Cái thằng ranh mới mười tuổi đầu , trẻ con thì là gì." Ngô Hân bật ha hả.
Ngày mai học, nhà bếp là nơi Phương Thương nên lui tới. Tuy nhiên, nồi nước cốt hầm mới thiện mấy hôm, Phương Thương đang lúc "ngứa nghề", bèn năn nỉ bố ngày mai mua một ít váng đậu và củ sen về, thử cảm giác tự mấy món chay kho xem .
Hai món chay kho đơn giản, lượng mua cũng chẳng nhiều, chỉ đủ để ăn ở nhà và bán ngẫu nhiên cho vài vị khách may mắn, mất quá nhiều công sức. Vợ chồng Phương Quân ngập ngừng một lát cũng nỡ từ chối.
"À đúng bố, mấy hôm con học, nồi nước dùng đành giao cho bố quản lý. Bắt đầu từ ngày mai, bố thể tự chuẩn những món mà bố thích, hoặc những món mà bố nắm chắc về thời gian canh lửa, thả nồi nước dùng hầm lên đem bán."
"Cái gì? Bố nấu thịt kho á? Thế mùi vị mà giống ? Trước đây, chỉ vì mùi vị nồi nước cốt đạt đến độ hảo như con mong mà con kiên quyết cho bán. Bây giờ con giao cho bố nấu, bố cách 'nuôi' nước dùng. Nếu hương vị đạt chuẩn, đến lúc đó con trách bố hỏng danh tiếng của con thì ?"
Nấu xong nồi nước cốt hầm nghĩa là việc êm xuôi. Một nồi nước dùng lớn như , trong quá trình hầm thịt còn từ từ "nuôi dưỡng". Dựa sự đổi của nước dùng và lượng nguyên liệu cho mà điều chỉnh thêm bớt hương liệu. Hương liệu cứ thả bừa là xong, mà xào sơ qua trong chảo dầu để thành "dầu hương liệu".
Nói chung, quy trình cực kỳ tỉ mỉ và phức tạp. Đừng Phương Quân , dù ông cũng chẳng dám bừa, chỉ sợ thêm sai một ly luôn một dặm, chữa lợn lành thành lợn què thì hỏng bét.
Phương Thương bất lực thở dài: "Con cũng còn cách nào khác. Bố cũng đấy, nồi nước cốt hầm là 'nuôi'. Giờ con nghỉ học năm ngày, nồi nước cốt cũng bỏ năm ngày. Trời nóng thế , khó bảo quản mà dễ thiu. Cứ đun sôi bếp liên tục thì việc bảo quản sẽ hơn.
Quan trọng hơn là, con mấy bạn học nhà ở xa, cuối tuần thể đến mua đồ ăn con . Nếu con nghĩ cách, đến trường thể nào chúng nó cũng bao vây con lóc ỉ ôi cho xem. Vậy nên, nếu bố thì hương vị thể kém một chút, nhưng ít nhất bọn họ cũng mua . So với đồ ăn bên ngoài thì vẫn ngon hơn chán. Coi như cho bọn họ chút an ủi ."
Phương Quân vẫn còn do dự. Lúc con trai cho nấu thì ông nhúng tay , giờ con trai giao hẳn cho thì ông đ.â.m chột . Haiz, con trai quá xuất sắc cũng tạo áp lực lớn thật đấy.
Ngô Hân hiểu chồng nhất, ông chỉ cần khẽ nhúc nhích là bà tỏng trong đầu đang nghĩ gì. Bà vỗ vai chồng, lên tiếng động viên: "Anh đừng áp lực quá. Đồ nấu chắc chắn ngon bằng con trai , khách hàng cũng thừa điều đó mà. Không ."
Phương Quân: ...Câu an ủi nhất là thì hơn.
Phương Thương suy nghĩ một lúc với bố: "Hay là thế . Con sẽ định lượng sẵn một công thức chính xác cho bố. Mỗi buổi sáng bố cứ chuẩn đúng ngần nguyên liệu. Chỉ cần hầm đúng lượng đó, mùi vị nồi nước cốt sẽ nhạt . Đợi buổi trưa con học về, lúc mấy món chay kho, con sẽ tiện tay điều chỉnh nước dùng. Chiều đến bố thể tiếp tục hầm thêm một mẻ nữa. Như chất lượng sẽ đảm bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-92-lai-la-mot-ngay-thay-con-trai-qua-dinh-con-minh-thi-phe.html.]
Sự khác biệt giữa đồ con nấu và bố nấu lẽ chỉ ở kết cấu của món ăn thôi. Còn chút khác biệt nhỏ nhặt về hương vị của nồi nước cốt, ăn uống quá tinh tế cũng chắc nhận . Giờ thì bố yên tâm chứ."
"Được , ngày mai bố sẽ thử hầm một ít thịt." Phương Quân gật đầu, nhưng biểu cảm vẫn chút gượng gạo.
Đợi con trai lên lầu ngủ, Ngô Hân ngạc nhiên hỏi ông: "Bình thường lúc con học, quán nhà buôn bán ế ẩm. Giờ thêm món thịt kho, khách khứa tấp nập hơn, mặt cứ xị như đ.â.m lê thế, kiếm thêm tiền mà vui ?"
"Không , chỉ là tâm trạng chút phức tạp thôi."
Ngô Hân thế thì vui, bĩu môi: "Anh xem, con trai mới mười tuổi đầu mà nhờ vả . Đây là điều mà bao bậc phụ mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Thế mà còn giở chứng mẩy."
Phương Quân ôm trán thở dài. Thôi , là một ngày cảm thấy con trai quá đỉnh còn thì quá phế.
Có lẽ ông nên đổi góc một chút, coi như bản chỉ đang bước giai đoạn tuổi già "sống bám" con cái sớm hơn khác một chút, bớt mấy chục năm phấn đấu gian khổ mà thôi.
Vì quá mệt mỏi, cả nhà tối đó ngủ từ sớm. Nhất là Phương Quân, đặt lưng xuống giường là ngáy vang như sấm. Cũng may Ngô Hân ngủ say nên ảnh hưởng, chứ đổi là khó ngủ, chắc ông đạp bay xuống giường từ lâu .
Sáng thứ Hai, Phương Thương hiếm hoi lắm mới ườn giường nướng đến tận bảy giờ sáng. Dù hôm nay cũng bếp, chẳng cần dậy sớm gì.
Ngủ dậy, dành mười phút để vệ sinh cá nhân, mười phút ăn sáng. Lúc khỏi nhà là bảy giờ hai mươi mấy phút, đạp xe thẳng đến trường là khít giờ.
Đeo cặp sách bước lớp, Phương Thương còn kịp tìm thấy chỗ thì tiếng các bạn nhao nhao hô lớn: "Phương Thương đến !" Giọng điệu vô cùng kích động, vang dội. Mọi còn bất giác xúm vây quanh , cái thế trận chẳng khác nào cảnh các minh tinh xuất hiện.
Phương Thương lập tức dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, vài đứa bạn lao tới vồ lấy .
Cậu nhanh mắt lách tránh phía đám đông, lúc mới thoát khỏi cảnh túm chân ôm đùi một nữa.
Trần Hùng và Trương Triều vồ hụt, nhưng vẫn kiên trì bám riết theo về tận chỗ , kêu rên.
"Huhu, Thương ơi, trái tim bé nhỏ của em tổn thương , cần an ủi ngay lập tức."
"Anh Thương, hứa sẽ là thiên thần của ? Anh thể bỏ rơi bọn em . Không hứa sẽ nghĩ cách cho bọn em ? Tuần em vẫn nếm miếng thịt kho nào, sắp thèm c.h.ế.t đây ."
"Huhu, tài nào mua , tuyệt đối chen chân mua , đến mua mỗi lúc một đông. Em năn nỉ ỉ ôi ông bà nội ngoại, tìm nhờ một họ hàng sống gần khu nhà , nhưng cuối cùng cũng chỉ chụp bức ảnh quán nhà đông nghịt , ngoài chả xơ múi miếng thịt nào. Anh Thương ơi là Thương, cứu lấy đứa trẻ tội nghiệp với!"
Phương Thương lách qua lách giữa đám đông, thấy sắp dồn chân tường, sắp trải qua cái cảnh đám bạn ôm đùi lóc một nữa, liền hét lớn: "Dừng ! Cách giải quyết nghĩ ."
Đám bạn học ồn ào bỗng chốc im bặt, ai thèm kêu gào nữa.
"Anh Thương, cách gì thế? Có lớp sẽ kênh mua hàng đặc biệt ? Quả nhiên Thương là chơi nhất!"