Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 93: Đây chính là khao khát chiến thắng của học sinh tiểu học sao?
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:24
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kênh mua hàng đặc biệt cái khỉ gì chứ. Phương Thương lắc đầu giải thích: "Bình thường chỉ rảnh cuối tuần mới bếp . Nhà các ở xa mua đồ , hiểu. giờ thì khác , nấu một nồi nước cốt siêu to, mỗi ngày bố sẽ dùng nước cốt đó để thịt kho bán."
"Vị nước dùng thì y chang , chỉ điều kết cấu thịt do và bố chút khác biệt nhỏ thôi, còn thì gần như giống . Bạn nào thèm quá, ăn thì tan học cứ qua nhà mua đồ bố cũng , ngày nào cũng bán."
"Yeah!"
Đám học sinh ngày nào cũng thịt kho để ăn, liền cảm thấy đây quả là tin tức tuyệt vời nhất mà chúng từng dạo gần đây.
Đứa nào đứa nấy phấn khích chạy vòng quanh lớp học, miệng hú hét ngừng. Kẻ đập bàn, dậm chân, suýt chút nữa thì lật tung cả lớp học.
Cứ để bọn chúng ồn ào thế thì hỏng bét.
Phương Thương vội vã giơ tay hiệu lệnh dừng , hét lớn: "Dừng , dừng hết! Quay về chỗ , sắp học ."
Sức ảnh hưởng của hiện tại quả thực dạng . Chỉ cần giơ tay, xuỵt một tiếng, thêm một câu, đám học sinh cứng đầu vốn khó bảo răm rắp im lặng, ngoan ngoãn trở về chỗ , lấy sách vở bắt đầu ôn bài. Thoáng chốc, lớp học tĩnh lặng như tờ.
Ngoài hành lang, hiệu trưởng thấy tiếng ồn ào đinh tai nhức óc đang hầm hầm sát khí lùng sục cái lớp học mất trật tự . Dạo một vòng, ông mãi mà chẳng tìm thấy lớp nào vi phạm kỉ luật. Thậm chí hiệu trưởng còn bắt đầu nghi ngờ bản , chẳng lẽ đêm qua ngủ ngon nên ảo thính chăng?
Buổi sáng hôm nay, Phương Thương cảm thấy thời gian trôi qua thật nặng nề. Do tiết Toán đầu tiên giảng về bài toán gà thỏ cùng chuồng, nào là phương pháp nâng chân, phương pháp giả thiết... nuốt nổi. Cứ thấy đề bài là não bộ tự động nhảy sang hệ phương trình bậc nhất hai ẩn, thể nhớ bất kỳ phương pháp giải nào khác.
Biết , ai mà khỏi cửa là nghĩ ngay đến chuyện bò trườn chứ. Cố gắng chống mí mắt lên giảng, ít thì cũng để bản ngủ gật trong lớp.
Tiết học cuối cùng là môn Âm nhạc. Vì là môn phụ nên đều học hành khá lơ đãng. Thấy sắp đến giờ tan học, chân của mấy bạn học dường như thò hẳn ngoài hành lang, chỉ đợi thầy giáo hô "tan lớp" là lao ngay lập tức.
Cuối cùng, tiếng chuông báo hết giờ giòn giã cũng vang lên. Thầy giáo dậy, chạy nhanh hơn thỏ, thi lao ngoài lớp học. Rõ ràng là chuẩn tư thế sẵn sàng từ lâu, để trễ một giây nào.
Học sinh thường những nhóm bạn nhỏ chơi chung với . Lúc , từng tốp ba tốp năm đang tụm bàn bạc xem sẽ đến quán A Quân bằng cách nào. Có nhóm rủ bắt taxi, nhóm rủ bộ, cũng nhóm xin quá giang xe của phụ bạn.
"Tiểu Quang, lát nữa bố tớ đón tớ về, xe điện vẫn còn trống một chỗ. Tớ sẽ bảo bố chở chúng qua quán A Quân, xe điện nhanh lắm."
"Người em , uổng công với tớ cùng chép bài, trốn ngủ gật. Cái ơn tớ ghi nhận. tớ mang mười tệ tiền tiêu vặt, thể cho tớ mượn một ít ? Tớ mua thịt kho về, tớ chắc chắn sẽ đưa tiền cho tớ, chiều tớ trả ngay."
"Không thành vấn đề!"
Hai bạn chạy dẫn đầu chạy tính toán phương án hợp lý nhất. Những học sinh chạy phía lúc mới sực tỉnh, chúng chỉ mải nghĩ cách để mua thịt kho mà quên mất kiểm tra xem trong túi đủ tiền .
"Mau mau mau, móc hết tiền xem tụi bao nhiêu."
Học sinh tiểu học mua đồ mà thiếu tiền thì thường góp chung . Bạn thì hai mươi tệ, bạn thì ba mươi tệ. Ba năm bạn tụm cũng gom một trăm tệ, mua thịt kho xong chia mỗi đứa một ít thành vấn đề.
học sinh nào cũng rủng rỉnh tiền tiêu vặt. Vẫn những đứa đủ tiền góp. Đều là học sinh lớp năm, túi móc bao nhiêu tiền , chỉ dăm ba tệ, mười tệ tiền lẻ. Có đứa thậm chí chỉ mang theo hai tệ định mua gói que cay ăn vặt. Gom hết cũng chỉ mười mấy tệ, mua một xíu thịt kho đủ chia cho ai.
"Làm bây giờ? Tiền đủ mua !" Đám học sinh tiểu học bỗng dưng mếu máo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-93-day-chinh-la-khao-khat-chien-thang-cua-hoc-sinh-tieu-hoc-sao.html.]
"Mặc dù buổi chiều vẫn thể mua, nhưng mà buổi sáng thèm quá thì ? Tớ thèm c.h.ế.t mất."
Đám học sinh lo lắng cào đầu bứt tai, thi nghĩ kế. Đứa thì bảo tìm họ hàng ở gần trường mượn, đứa bảo hỏi chị hàng xóm học lớp lớn hơn xem .
"Hay là tụi đến tìm cô giáo chủ nhiệm Vương mượn tiền . Cô Vương bụng lắm, nhất định sẽ sẵn lòng cho tụi mượn." Đột nhiên, Trần Hùng cất tiếng đề xuất.
Ngay lập tức, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía , trố mắt như thấy quỷ.
Cậu nhận đang cái quái gì ? Vì thèm ăn mà hết tiền mượn luôn cả giáo viên chủ nhiệm. Có tin chiều về nhà đón chờ là roi da và móc áo hả?
Trái , Thôi Tiểu Thanh, một cô bé ngây thơ cạnh lên tiếng: "Tớ dám hỏi cô chủ nhiệm . Hay là tụi đến tìm cô giáo Mỹ thuật . Cô hiền lắm, tớ chẳng sợ cô tẹo nào."
Phương Thương tình cờ ngang qua nhịn đưa tay ôm trán. Với tư cách là một trưởng thành mang xác trẻ con, đôi khi thực sự cảm thấy bất lực tập với đám nhóc .
Đới Thiên Vũ theo chứng kiến cảnh tượng liền gian xảo một cái: “xoạch" một tiếng móc tờ năm trăm tệ khổng lồ từ túi quần, vẫy vẫy mặt .
"Muốn mượn tiền hả? Tớ đây ."
"Wow, Đới Thiên Vũ, mang theo nhiều tiền thế?" Đám bạn thấy tiền liền sáng rực hai mắt.
Đới Thiên Vũ vô cùng đắc ý : "Đây là tiền lì xì của tớ. Từ hồi Thương sẽ nghĩ cách để tụi ngày thường cũng mua đồ ăn ngon, tớ lúc nào cũng mang theo khoản tiền lớn . Tớ chuẩn sẵn sàng cống hiến vì nền ẩm thực của Thương. Chỉ cần các hô to một tiếng 'Đới Thiên Vũ và Phương Thương là chí cốt nhất quả đất, Đới Thiên Vũ là t.ử một của Phương Thương', tớ sẽ cho các mượn. Muốn mượn bao nhiêu, cầm giấy nợ đến tìm tớ là ."
Bây giờ điều kiện kinh tế khá giả, tiền tiêu vặt của trẻ con cũng rủng rỉnh hơn. Đứa nào cũng tiền lì xì ống heo riêng, thi thoảng mượn mười hai mươi tệ cũng chẳng chuyện gì to tát.
Đám học sinh cần suy nghĩ, lập tức hô vang đồng thanh: "Đới Thiên Vũ và Phương Thương là chí cốt nhất quả đất, Đới Thiên Vũ là t.ử một của Phương Thương."
Đới Thiên Vũ sướng rơn cả : "Tốt, , , ai cũng phần, đây nhận tiền nào."
Phương Thương đến đầu cầu thang, thấy tiếng la hét bèn đầu . Nhìn thấy cái kẻ thích trò Đới Thiên Vũ đang đó thỏa mãn thưởng thức tiếng hô khẩu hiệu, dở dở . Nhớ món đồ chay mà bố riêng cho , Phương Thương bất giác tăng nhanh bước chân.
Vừa bước đến chỗ để xe đạp, kịp tìm xe thì Trương Triều lao lên như bay, tiện tay cầm lấy chìa khóa của Phương Thương, rút ngay chiếc xe đạp mà chính chủ còn tìm giữa đống xe lộn xộn.
Chỉ thấy Trương Triều dắt chiếc xe đến mặt , cung kính động tác mời: "Anh Thương, mời lên xe! Hôm nay tên Đới Thiên Vũ ở đây, cuối cùng cũng đến lượt tớ. Haha, tớ mới là đàn em một của Thương."
Đây chính là khao khát chiến thắng của học sinh tiểu học ?
Phương Thương đáp, nhảy lên xe đạp như bay, chẳng mấy chốc về đến nhà.
Lúc ở cổng trường là học sinh tiểu học. Các em lớp nhỏ thì lớn đón, học sinh từ lớp năm trở lên thì tự về nhà hoặc đến lớp bán trú.
Đây cũng chính là lúc những gánh hàng rong bắt đầu dọn hàng, với đủ các loại đồ ăn vặt, các gian hàng bán đồ xào phần nhỏ cũng tụ tập khoảnh đất trống cạnh trường học. Sức hấp dẫn của nó khiến các cô học trò dừng bước.